Hiển thị các bài đăng có nhãn 30/4. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 30/4. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

Tập viết sử ???

>> Giải phóng
>> Báo chí có quyền được giử bí mật nguồn tin
>> Pháp luật quốc tế về việc bảo mật nguồn tin báo chí
>>> Tin nóng từ Tiệc


Đọc Ba Sàm "Gọi tên gì cho cuộc chiến?", Đỏ cười suýt gãy phiếm. Ý Sàm túm lợi, chiến tranh VN từ 1955-1975 không phải chống Mỹ xâm lăng mà là nội chiến huynh đệ tương tàn. Cũ rích, luận điệu này nhai mãi ở hải ngoại 38 niên rồi, Đỏ chẳng thèm care. Kẻ loser cần vay mượn đức tính AQ để ru ngủ nỗi đau, chuyện vặt. Dưng nghe đồn Sàm khát khao xét lại Sử, mơ vọng nghiên cứu Sử học với Việt Sử ký, Đỏ thiết nghĩ nên dón tay làm phúc chỉ cho y ta dăm ba điều cơ bản về Sử.

Muốn biết nội chiến hay ngoại chiến và vai trò của Sô - Trung khác Mỹ như thế nào; chỉ việc nhìn vào bàn đàm phán Paris 1973 thôi là đủ. Ở đó, nhõn Bắc Việt và Mỹ 2 bên song kiếm hiệp bích. Không Sô cũng chẳng Trung nhá. VNCH được phép có mặt nhưng cấm mở miệng. Nixon không ngần ngại đe cắt cổ Nguyễn Văn Thiệu nếu y ta dám ngược thánh chỉ Thượng hoàng.

Mỹ nhúng tay vào chiến tranh VN từ quãng 1948 cơ. Chi phí quân sự cho Pháp ở chiến trường VN được Mỹ tài trợ mạnh mẽ. Cũng đích thân Mỹ phê chuẩn Kế hoạch Nava 1953-1954 và duyệt chi đến 80% kinh phí. Khoản này khiến lão tướng Nava phải cay đắng thốt lên: "Địa vị của chúng ta đã chuyển thành địa vị của một kẻ đánh thuê đơn thuần cho Mỹ".

Nói nhanh cho vuông, kháng chiến chống Mỹ 1955-1975 là sự tiếp nối của 9 năm kháng chiến chống Pháp 1945 -1954. Không một cuộc nội chiến nào có thể làm được điều kỳ diệu này: hàng trăm km địa đạo Củ Chi được đào ngay đất Sài Gòn, thủ đô của phía bên kia. Chỉ có thể là chiến tranh nhân dân - chiến tranh chống ngoại xâm.

Thế tại sao Nam Bắc còn oánh nhau sau khi Mỹ rút? À, thì là mà trước khi chết cũng phải giãy giụa vài cái làm màu chứ. Thực chất bác Thiệu giãy chết chỉ nhằm níu kéo Mỹ bảo tồn viện trợ dưng bu em đã quyết buông rồi. Thôi thì "cho 5 đồng oánh kiểu 5 đồng, thí 3 cắc binh bụp kiểu 3 cắc". Kiểu 3 cắc là cởi tuốt tuồn tuột quân phục, bám càng máy bay Mỹ dông về nguồn Cali. Và Vi-xi chỉ tốn nhõn 55 ngày để đóng hòm cái gọi là quốc gia VNCH. Thành kính phân ưu!

Đấy, muốn viết Sử, nói Sử, xét lại Sử, Sàm cần phải lắng nghe Đỏ dạy dỗ chu đáo thế.

Nguồn: Đỏ

(góp ý với Đỏ lần sau dùng từ nhẹ nhàng, trên tinh thần hòa giải, hòa hợp, gác lại quá khứ, hướng tới tương lai)

P/s: Khi "nhận định" về sử đừng có "nói liều"! - Sử khác với nhạc, nhạc Trịnh...

Xem thêm:
- Dốt lịch sử, địa lý Việt Nam
- Viết blog có bảo kê?
- Tiếc cho cái học vị tiến sĩ!
- Địt mẹ thằng Lập!

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

Giải Phóng

>> Mong tìm một chốn bình yên (có thực thì đạo nào chả vực được bác sĩ à!)
>> Hai mươi bảy tỷ đô là và giấc mơ của Bình Định (vấn đề này hôm thứ Bảy-27/04/2013, họp đồng hương Bình Định tại Đà Nẵng có nhắc đến)
>> Phi công Nguyễn Thành Trung tiếc là đã không được chết cho Hoàng Sa (Hic, phi công mà chết lúc đó thì sao bây giờ có thể gặp được bầu Đức-Hoàng Anh Gia Lai)->
>> Cuộc chiến tranh bất tận



Năm 1991, khi thăm chính thức Thái Lan ông Võ Văn Kiệt nói: “Chúng tôi tự hào đã đánh thắng 3 đế quốc to”. Thủ tướng Thái Lan đáp lời: “Chúng tôi tự hào vì không phải đánh nhau với đế quốc to nào cả”.

Chính quyền Thái Lan từng bị chỉ trích vì chính sách “ngoại giao cây tre” nhưng đổi lại người dân Thái đã tránh được bao cảnh đầu rơi, máu chảy. Không chỉ có người Thái, cho đến trước Thế chiến thứ II người Nhật cũng đã từng khôn ngoan tránh đối đầu với phương Tây. Nhật là một dân tộc thiện chiến, nhưng năm 1853, khi Đề đốc Perry đưa tàu chiến Mỹ tới Edo, người Nhật nhận ra họ đang đối diện không phải với một “mandi” mà là một đế quốc. Thay vì “tuẫn tiết”, Thiên hoàng Minh Trị, bên ngoài thì cho mở cửa giao thương, bên trong thì canh tân.Nước Nhật vừa giữ được độc lập vừa trở nên hùng mạnh.

Tinh thần độc lập cũng vô cùng cao cả. Nhưng, như Hồ Chí Minh nói: “Nước độc lập mà dân không có tự do, hạnh phúc, thì độc lập đó cũng không có ý nghĩa”. Năm 1999, người Úc đã từng trưng cầu dân ý về việc họ có nên thay thế quan toàn quyền của Nữ Hoàng Anh bằng một chế độ cộng hòa tổng thống (độc lập) hay không, kết quả là đa số dân Úc đã nói không. Bởi, điều quan trọng nhất là hạnh phúc và tự do thì người dân đã có.

Ngày 30-4-1975, không thể chối cãi, là ngày chiến thắng nhưng nó chỉ mới là chiến thắng của những người cộng sản. Cho dù đã sau 38 năm, theo tôi, vẫn có thể tạm gác lại chuyện đánh giá bản chất của cuộc chiến tranh. Nếu những người cộng sản tin những gì mình đã làm là cao cả thì nên chiểu theo “lời dạy của Hồ Chí Minh”, thấy cái gì dân chưa có tự do thì trả tự do cho dân, thấy cái gì dân chưa hạnh phúc thì để cho dân mưu cầu hạnh phúc.

Cái ngày mà đảng cộng sản Việt Nam làm được điều đó xin cứ gọi là ngày giải phóng.

Huy Đức