Hiển thị các bài đăng có nhãn mại dâm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mại dâm. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

Cuội cũng chào thua

>> Xẻ thịt cái sân
>> Phố 'đèn đỏ' ở Đồ Sơn vẫn nhộn nhịp
>> Có rất nhiều cách để moi "tiền chùa"


(Dân trí) - Cuối tuần trời lại nóng lên, Cúi và Luốn lại nảy sinh mâu thuẫn quanh chuyện tế nhị về việc có hay không.... chuyện đó ở những nơi đang bị... giới không thức gọi đích danh là những điểm nóng... “đèn tỏ, đèn mờ”???

Nhìn cái mặt không chơi được của Luồn, Cúi vội hỏi: - Ông sao vậy ?
Luồn hằm hằm: - Tức quá đi mất !

Cúi ngạc nhiên: - Sao ? Tức ai ? Tức cái gì ?

- Cậu đã đọc báo sáng nay chưa ? Họ bảo Đồ Sơn không hề có mại dâm. Nói thế mà nghe được à? Cúi kêu lên:

- Úi giời ơi ! Ông mà cứ thế này thì tăng xông có ngày đấy. Chuyện ấy có gì lạ đâu !

Luồn vặc lại bạn mình:

- Không lạ được sao ? Cậu còn nhớ cái chuyến đi Đồ Sơn “xả xui” vừa rồi không ? Chưa bước chân xuống xe mà các em đã bu lại như ruồi, bọn mình chẳng phải đã bỏ của chạy lấy người đó sao ?

- Chuyện ấy xưa rồi ông ơi ! Đồ Sơn bữa ni khác rồi.

Luồn vẫn hậm hực:

- Khác cái gì được chớ. Không có lửa sao có khói. Mấy chục năm nay thiên hạ trong Nam ngoài Bắc ai mà chả thuộc câu “Không đi không biết Đồ Sơn / Đi thì mới thấy chẳng hơn đồ nhà”. Rồi thì báo chí, dư luận kêu rầm trời, thế mà các quan bảo không có. Nói vậy thì khác chi là... “bảo kê?  Không thể chấp nhận được.

- Đã đành là thế. Nhưng cậu cũng phải thông cảm cho họ. Làm quan chức ai chả thích được tiếng.

Luồn vẫn chưa chịu:

- Nhưng được tiếng kiểu đó chỉ tổ hại dân, hại nước.

- Hại ai thì không biết, họ chỉ cần cái tiếng để cuối năm cuối tháng có bản báo cáo đẹp, được cấp trên khen và thăng quan tiến chức thôi. Đấy, cậu xem, đến cái từ mại dâm người ta còn không dám dùng để gọi cho những người làm nghề này vì sợ như thế thì xấu mặt...

Luồn buồn bã:

- Dối đến thế là cùng. Cuội mà sống lại chắc phải tôn làm sư phụ.

- Thì vưỡn !

Nguyễn Duy Xuân


Nguồn: Blog Nguyễn Duy Xuân


Xem thêm:

- Món hàng mang tên "cô gái VN"
- Để nuôi mình phải nói dối triền miên

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

Để nuôi mình phải nói dối triền miên

>> Không phát hiện mại dâm ở Đồ Sơn, Quất Lâm (hic, cái ba vạn chín nghìn!)
>> Đồ Sơn vẫn là điểm nóng về mại dâm
>> 4 động mại dâm tại biển Quất Lâm và Thịnh Long bị phá


Chuyện nói zối đã là mãn tính,
nghe quen rồi, nghe suốt tháng suốt năm...
Có gì đâu phải gào lên "Không thể nào tin được!"
khi bảo: "Đồ Sơn không có mại dâm"

...
mà các em có bán gì đi nữa
thì cũng nuôi đời em bằng cái-chính-chủ-của-các-em
siêu nói dối phải là những kẻ...
để nuôi mình phải nói dối triền miên

...

Nguồn: Facebook Le Duc Duc

P/s: ... phải thế không nhễ?

Xem thêm:
- Lý sự của những con đĩ
- Món hàng mang tên cô gái VN
- Hay tha thứ cho nàng vì nàng chỉ đẹp

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Bi kịch của anh

Nhân quả đồng thời là căn bản làm nền tảng duyên khởi nhân quả khác thời để tạo ra nghiệp. Như vậy, trong nhân quả chưa có nghiệp, trong nghiệp đã hàm chứa nhân quả. Nhân quả khác thời và nghiệp giống nhau ở hành động của thân căn nhưng khác nhau vì nhân quả hành động tự nhiên còn nghiệp hành động có tác ý.


1. Sau tết Nguyên đán, anh cùng đám bạn du xuân miền biên viễn phía bắc. Nhân tiện, anh băng qua bên kia biên giới, tiến vào đất nước Trung Hoa vĩ đại.
Bạn anh nhắc: Mày đừng mua gì nhé, mua là làm giàu cho chúng nó.
Anh cười, mắt rực lên: Tao sẽ mua dâm. Tao quyết đè đầu cưỡi cổ phụ nữ chúng nó cho hả giận. Cách đây ba mấy năm, nó tấn công mình, giờ tao trả thù dân tộc.

2. Anh hùng dũng tiến vào khách điếm, đám ma cô bu lấy anh, mời mọc bằng mớ tiếng lóng mà anh nghe câu được câu chăng. Anh liền bật ngón tay cái bên hữu, thẳng băng, cứng ngắc, rồi anh đưa hai ngón bên tả, khép lại thành một vòng. Đoạn anh luồn cái cứng ngắc bên hữu vào cái tròn tròn bên tả, đâm vào, rút ra. Đám ma cô gật đầu lia lịa, hảo lơ, hảo lơ.
Trong nháy mắt, anh được dẫn vào căn phòng lớn, trước mặt là một đám con gái mặt hoa da phấn, ưỡn ngực khêu gợi. Anh trỏ tay vào cô em múp nhất, rồi búng ngón tay kêu tách một phát. Quân tử trả thù thì phải trả cho đáng, anh thầm nhủ.

3. Anh ném xấp sáu tờ 100 tệ vào mặt má mì, rồi dắt cô gái, trong tư thế ông chủ dẫn đứa nô tì, vào phòng riêng. Quyết định trọng đại đầu tiên, sau khi đã vào phòng, là anh không tắm. Đi bộ mấy tiếng đồng hồ, mồ hôi, khói, bụi, anh để nguyên xi. Đây là báo thù, không phải một cuộc mây mưa hoan lạc, nên anh muốn kẻ thù dưới mình phải hứng chịu những gì bất tiện nhất.

4. Trận đòn thù bắt đầu. Anh lột phăng áo quần cô gái, vật ngửa cô ra giữa tấm nệm sực nức mùi chất tẩy. Hai chân anh đè lên hai tay cô, bàn tay hộ pháp của anh cầm lấy tóc, kéo đầu cô lại gần háng anh, đẩy mạnh vào. Khẩu pháo của anh tung hoành ngang dọc, lúc ở mặt trận bên đông, thoáng cái đã ở mặt trận bên tây, lúc tập kích vùng sơn cước, lát sau đã lên thượng đỉnh. Đối phương bị dồn ép đồng thời trên nhiều phương diện, mặt mũi tối tăm không thể phản kháng. Cuộc tổng tấn công của anh kéo dài trong khoảng một tiếng đồng hồ. Trong thời gian đó, mắt anh luôn long lên, miệng anh mím chặt, không nói một lời. Đối với kẻ thù, anh không nhiều lời. Kẻ thù, là cô gái múp rụp ban nãy, suốt trận chỉ khóc rấm rứt, còn giờ thì đang nằm đó, toàn thân run lên từng hồi, tả tơi hoa lá trong nỗi sợ dường như cùng cực.

5. Cuộc trả thù thành công ngoạn mục. Anh hả hê. Bây giờ thì anh đi tắm. Trước khi vào toa lét, anh lại trừng mắt với kẻ thù đang phủ phục dưới kia. Ánh mắt của kẻ chiến thắng. Anh thét lên: "Biến đi con đĩ thúi!"
Rồi anh bước vào, giật mạnh công tắc hoa sen, nước tuôn xối xả. Nhưng đột nhiên anh khựng lại, giữa lúc cơn khoái lạc của chiến thắng đang dâng trào, anh chợt nghe tiếng cô gái gầm gừ: "Má mày!".
Âm thanh ngắn ngủi và yếu ớt ấy, dù trong thoáng chốc, anh vẫn nhận ra, rất rành mạch.
Đó là giọng miền Tây Nam bộ quê anh.

Nguồn: Facebook Mít Tờ Đỗ

P/s: Quả báo...

Xem thêm:
- Món hàng mang tên cô gái Việt Nam
- Gái mại dâm lại đứng đường và điếm chúa sẽ lên ngôi


Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2010

Món hàng mang tên "Cô gái Việt Nam"

Cứ vài tháng thì trên phương tiện truyền thông, báo chí lại đăng dòng tít " ... công an lại phát hiện một vụ môi giới hôn nhân trái phép quy mô lớn ..."hay" ... hàng chục, hàng trăm cô gái VN xếp hàng cho ... người Hàn tuyển vợ ... ". Ôi! Cái tuyển vợ!


Bực mình thằng tui thốt lên câu thơ " ...Cha mẹ thói đời ăn ở bạc ...", dẫu biết rằng Tú Xương viết "Thương vợ" để chửi cái 'thói đời' đã khiến cho người phụ nữ chịu nhiều bất hạnh, thiệt thòi. Vì thói đời đã khiến "...Có chồng hờ hửng cũng như không" ... Ôi! Cái thói đời!

Ngày xưa, Bà Trưng, Bà Triệu đã từng cầm quân hiên ngang đánh giặc, khi gặp thế đường cùng đã tuẫn tiết để bảo toàn danh dự ... Ôi! Cái danh dự!

Nguyễn Du đã khóc Kiều vì cái kiếp "Hồng nhan bạc mệnh", ông khóc cho thân phận của nữ nhi thường tình hay chính cho bản thân ông trước thế sự cuộc đời. Rồi cái tuyệt tác "Kiều" ấy được các cô gái hành nghề mại dâm an ủi bản thân mình bằng ba chữ " ... phận nàng Kiều ..." . Ôi! Cái phận Kiều!

Thời Pháp thuộc, miếng đất màu mỡ Việt Nam được triệt để khai thác, từ tài nguyên, sức lao động .., đến đàn bà . Đọc truyện "Làm Đĩ", "Số Đỏ" của ông vua phóng sự Bắc Hà Vũ Trọng Phụng ta bắt gặp cái từ Me Tây . Ôi! Cái Me Tây!

Trước năm 1975, Sài Gòn được mệnh danh là "Hòn ngọc Viễn Đông", xã hội tư bản này giúp cho người dân năng động, kinh tế phát triển nhưng mặt trái của nó cũng thật khủng khiếp mà mại dâm và ma tuý là cái đáng ngại nhất . Ôi! Cái tư bản!

Sau năm 1975, VN thống nhất, xác lập CNXH trên toàn đất nước, Sài Gòn vẫn năng động, nhưng nghèo, vẫn còn đấy mại dâm và ma tuý. Hậu quả của chiến tranh, mô hình kinh tế lạc hậu, cách điều hành quan liêu, độc đoán, bất cập ... Đã hơn 30 năm sau ngày thống nhất, thế giới vẫn nhìn VN là một quốc gia nghèo nàn, lạc hậu, còn người dân trong nước, có được bao nhiêu người ao ước, lãng mạn, nhìn thấy tương lai " ưu việt " của thế giới đại đồng không nhĩ ? Ôi! Cái đại đồng !

Đi từ Bắc chí Nam, có cô gái nào mà không leo lẻo cái miệng " ... công dung ngôn hạnh ... ", " ... tự hào dân tộc ... ", hay " ...hôn nhân phải có tình yêu ... ". Mẹ kiếp, các nhà thơ, nhà văn, nhà hiền triết, nhà khoa học, nhà văn hoá ... tìm cách định nghĩa cho được cái " Tình yêu là gì ? " , nghe thì có vẽ hay, nhưng chẳng ông nào thấy đủ, chẳng ông nào cho ông nào đúng cả ... Ôi! Cái Tình yêu!

Từ Trung ương đến địa phương, ở đâu cũng có Hội Phụ nữ, chuyện tốt khoe, chuyện xấu che, thế là " ... gái VN bán qua biên giới ..." , " ... gái VN ngồi trong lồng kính ...", "... gái VN xếp hàng cho tuyển ..." . Tạo công việc cho phụ nữ, dạy nghề cho phụ nữ, giáo dục văn hoá cho phụ nữ ... thế mà mấy cô cứ muốn đi ra nước ngoài cơ, cứ thích "ôm " cái thằng mà chẳng biết nó nói gì " ... tao yêu mày... " hay "... tao mua mày... ". Ôi! Cái Hội Phụ nữ!

Cha, mẹ nào không thương con, đã thương thì phải nuôi cho tử tế chứ. Đẻ ra một bầy rồi bảo tụi nó bơi, không dạy sao tụi nó bơi nổi. Biết bao nhiêu cô khi được hỏi vì sao ra nông nổi này đều trả lời "... vì chữ hiếu ..." Ôi! Cái chữ hiếu!

Còn chính bản thân các cô, dù "đói" nhưng vẫn có miệng để ăn, dù "mù chữ" nhưng vẫn có mắt để nhìn, dù "thất học" nhưng vẫn có tai để nghe ... Một thế hệ con lai sẽ ra đời, nó sẽ nhìn nhận về quê Ngoại của mình như thế nào khi nó đọc lại các bài báo này. Dân Nhật "lùn", họ lai để họ "cao", để họ được tôn trọng trên thế giới, để bản sắc dân tộc họ được nâng niu ... Đằng này...Ôi!Cái Con lai!

Tổng thống Hàn Quốc đã từng phát biểu "... Việt Nam và Hàn Quốc là sui gia ..." . Không biết là thiện ý hay ác ý, nhưng quan hệ hai nước là quan hệ thị trường, mà thị trường thì mua bán trao đổi tất cả những mặt hàng có lời . Thế là xuất hiện món hàng mang tên "Cô gái Việt Nam" .


MP

Xem thêm:
- Lý sự của những con đĩ
- Hãy tha thứ cho nàng vì nàng chỉ đẹp
- Vũ công mà "công vẫn ngủ"