Hiển thị các bài đăng có nhãn bất công. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bất công. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

Đảng đâu rồi?

>> Lính tình nguyện Đài Loan xâm phạm Trường Sa
>> Nhân dân cần một lời giải trình thuyết phục
>> Chính phủ sẽ báo cáo bổ sung về tình hình biển Đông
>> Nữ sinh dị tật VN là ngôi sao toàn cầu


mẹ ôm xác con
ngất lịm ven đường
hố ga trở thành mồ chôn thơ trẻ
không phải một
mà hằng trăm có lẽ
đảng đâu rồi
xin rũ lòng thương

giữa thanh thiên bạch nhật phố phường
xăng pha nước
xăng găm hàng chờ giá
người tiêu dùng
ù tai
miệng hả
đảng đâu rồi
người có biết chăng

đường không tên
nhà không số nhùng nhằng
khách ở quê lên tìm người thân chẳng được
cuốc xe chiều
thững thừ quay ngược
chở nỗi buồn theo đảng về xuôi

thơ biết phận mình bé lắm đảng ơi
nên chỉ nói
những điều nhỏ nhặt nhất
một tấm đanh
đậy nắp hố ga chờ ngày hoàn tất
một quyết định chế tài
cho những việc làm sai
đảng đâu rồi
sao cứ hẹn ngày mai

mỗi mùa thi
hàng ngàn điểm o môn lịch sử
nhưng bảng tên đường
vẫn là món hàng xa xỉ
các vị anh hùng
vẫn nằm yên trên bàn nghị sự
biết đến bao giờ mới được vinh danh

vĩ đại quá đôi khi quên những bình thường
vẫn hiễn hiện quanh ta mỗi ngày từng chút một
có bao giờ đảng giật mình thảng thốt
hỏi hoa quỳnh sao lại nở về đêm

thơ biết phận mình
nên chỉ đứng kế bên
đợi đảng gọi
dân đâu rồi
thưa


Bình Địa Mộc

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Họ là đồng bào của các anh chị đấy!

>>> "Sự kiện chấn động của các nhà báo Việt Nam"
>>> Con trai ông Lê Thanh Hải "cán bộ điển hình"
>>> Trông chờ gì ở Hội nghị Trung ương 7


Đọc tin của cô bé tự tử vì 2,5 triệu đồng tiền phạt, chúng ta trách CSGT 1 thì trách các ngài ngồi trên đỉnh cao kia 1 nghìn. 

Cách đây ít lâu chị Nhân ở Cà Mau tự tử để mong có tiền phúng điếu đám tang mình để lại cho chồng cho con…

Đây là hệ quả tất yếu của một sự suy thoái kinh tế, sự quản lý ngu xuẩn cùng với sự tham lam vô độ, ăn cắp của công thành của mình của bè đảng nhóm lơị ích. Những người chưa bao giờ biết chịu đựng cái đói, cái nghèo, nó bức bách và làm con người cùng quẫn ra sao, có lẽ họ không hiểu nổi nỗi đau đến cùng cực này.


Cái thời của Lúa, trẻ con tầm 8-9 tuổi là phải lo đi kiếm ăn, rất ít đứa được học hành tới nơi tới chốn vì bao nhiêu lý do, trong đó trường xa, mà cái ăn chưa có thì hỏi làm sao đi học.

Lũ trẻ con trong xóm thường mùa hè thì đi tát thùng tát vũng, bắt chuột, bắt rắn bắt chim. Mùa nước nổi thì đi đặt lưới thả lờ, kéo tép, nhổ bôgn súng, hái bồn bồn, rau đắng biển đem bán. Ở vùng quê nước lợ như Cà Mau, vắt muỗi nhiều kinh khủng, mỗi lần đi rọc lá chuối hay nhổ mấy cây thuốc nam đem vô chùa là phải dùng dây thun, buộc thật chặt hai ống chân, ra khỏi lùm bụi là chân bị cứa ngang dọc, dấu vết vắt cắn chảy máu chi chít. Hái thuốc nam như cây cỏ cứt heo, cây á mơ dai (người miền nam còn gọi là cây thúi địt), muồng, ô rô .., là thường đem tới mấy cơ sở từ thiện hay đem vô chùa, họ cho bao nhiêu thì cho, có khi chỉ cho chén cơm chay, ăn xong là về vì chùa cũng đâu có tiền. Trong mấy ngón nghề đó, nhổ bông súng là được nhiều tiền nhất vì rất nhiều, nhổ chừng 2 tiếng là đầy một xuồng be tám, đổi 1 xuồng đó cho bạn hàng thì cũng được chừng gần chục lít gạo. Thế nhưng phải nhổ nơi nước sâu, kênh lớn thì mới có. Tụi trẻ tầm 10-12 tuổi phải hai đứa đứng chồng lên nhau mới cao gần bằng mặt nước, tụi trẻ con như Lúa, thường lấy hơi, lặn xuống, nhổ cả bụi lên, rồi trồi lên mặt nước thở, thường thì nổi lên là vịn vào mép xuồng.

Một lần, do có mưa gió lớn, một đứa bạn bị chết đuối, có lẽ do hụt hơi hay khi trồi lên rồi gió làm xuồng lập úp lại thì phải mà cậu ấy đã chết. Tụi trẻ con nhà nghèo bơi rất giỏi nhưng chỉ cần sặc là chết liền nều không ai phát hiện ra. Mạnh đứa nào đứa đó thì thụp nhổ. Tới lúc gọi nhau đi về thì… xuồng của cậu ấy bị lật úp…

Cuộc sống cơ hàn, cha mẹ làm thuê vác mướn cũng không đủ nuôi con, cho nó được no bụng…

Những ai đã từng biết cơn đói, nó hành hạ ra sao… sẽ hiểu, sẽ đau… 2,5 triệu đồng lớn lắm… chứ không phải là số tiền chỉ mua được vài ly rượu XO cognac 25 tuổi đâu.

Và những người đang làm cái công việc là dư luận viên, đang là công an mạng trên diễn đàn này, có bao giờ họ nghe lương tâm của họ thổn thức, chạnh lòng về những số phận con người như thế, họ là đồng bào của các anh chị đấy.

Ôi Việt Nam của tôi, rên siết dưới gót giầy của kẻ tham tàn, ăn cướp một cách có hệ thống, ăn cướp được bảo kê quyền lực, những kẻ là chính đồng bào của mình… những kẻ rắp tâm bán nước vì quyền lợi và địa vị…

P/s: Nhắn riêng với các ngài đỉnh cao trí tuệ, các ngài GSTS ngồi phòng lạnh đang đề xuất cái đề án xây dựng chương trình học hết PTTH còn 9-10 năm ấy nhé… nhẩy dựng như cào cào điên nó vừa vừa thôi, Lúa tui tuy là kẻ tài mọn, trí hèn nhưng cũng nhìn ra cái đần độn, hâm dở của các ngài. Ăn no rửng mỡ hay sao mà rảnh hơi dữ vậy?

Tưởng đề xuất cái gì... ai dè.
Chẳng thèm nói nữa, Lúa tui khinh.

Nguồn: Hai Lúa

Xem thêm:
- Đôi khi cần phải im lặng
- Sao lại là tin đồn?
- Hai Lúa góp ý cho người đẹp

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

Hắn làm chính trị

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Hắn to cao,
hắn sáng sủa,
hắn đàng hoàng,
hắn học hành đến nơi đến chốn

Hắn cũng yêu, yêu một cô gái thật đẹp. Chỉ có đẹp mới xứng đôi vừa lứa với hắn, mới có thể cùng hắn tung tăng trên đường, cùng hắn hiện diện trong những lần giao lưu thân mật bạn bè, cưới xin, hội họp…

Thời gian đủ lâu đôi trẻ tiến đến việc hôn nhân…
Nhưng, nàng thật đẹp nhưng lí lịch nàng thật xấu, gia đình nàng có người "nợ máu" với nhân dân…
Thế là hắn chia tay rẹt đùng, cưới ngay một cô bạn học cùng lớp với cái lí lịch đỏ như máu. Điểm mười chất lượng, cô bạn cùng lớp ấy liên tiếp sinh cho hắn một gái, một trai… Cuộc đời đẹp như ước mơ!

Vì hắn là công an mà...

Cũng đã lâu không gặp, bất ngờ hắn điện thoại cho Nó, một thằng bạn học cùng cấp 3. Hắn ngỏ ý muốn nhờ Nó nhập hộ khẩu cho hai đứa con hắn, để bọn trẻ được học ở trung tâm thành phố, trường chuẩn, trường điểm… cho bằng anh bằng chị. Thật may là, Nó đã vui vẻ từ chối với lí do đơn giản “tao không phải là chủ hộ khẩu”…

Ở cái xứ sở này, quan chức, công an thường như vậy, họ thương con cái và dành tất cả mọi thứ tốt đẹp về cho chúng. Nhưng ở đời, chổ này quá thừa thì chổ khác quá thiếu, có kẻ được thì có người phải mất, sự bất công đã tạo nền xây móng từ những mầm non đất nước, từ những con người nắm và hiểu chính sách, luật pháp trong tay…

Một hôm, tình cờ thấy hắn ngồi nhậu với Hắc, Hắc giới thiệu hắn là bạn rất thân. Hắc nổi tiếng khắp thành phố vì là giám đốc doanh nghiệp, chủ thầu xây dựng… một công trình hơn trăm tỉ. Rồi cũng từ khi đó, thỉnh thoảng, thấy Hắc và hắn như hình với bóng, sáng, trưa, chiều, tối… cụng ly, tâm đầu ý hợp. Thời gian cứ thế trôi đi…

Bây chừ Hắc cũng vẫn nhậu, vẫn sáng, trưa, chiều, tối...
Hắc vò đầu nghĩ đến lãi suất ngân hàng, nghĩ đến hai từ phá sản sẽ đến trong một ngày không xa…
Và hắn, không có mặt để cụng ly, hắn bận họp, hắn bận làm việc! Hắn là công an kinh tế, công việc bề bộn lắm.

Vừa rồi, ngồi nhậu với mấy thằng đồng nghiệp của hắn, tụi ấy khen hắn khôn khéo, bảo hắn có ý làm chính trị…
Nốc cạn bia, vừa cười vừa gật đầu đồng ý với tụi ấy: “Hợp đấy”...
Đặt ly xuống bàn, miên man nghĩ đến câu ông bà thường ví von “chánh trị như con điếm” mà rùng mình.



MP
Xem thêm:
- Tụng kinh ngồi
- Chợ đời nhốn nháo nói leo