Hiển thị các bài đăng có nhãn trưởng ban nội chính. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trưởng ban nội chính. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

Viết cho Ban Nội chính ngày đầu hoạt động

Hic.., "ngạc nhiên chưa"?! Phó bí thư thường trực Nguyễn Bá Cảnh, 30 tuổi, được bầu làm Bí thư với 100% số phiếu, Tuổi Trẻ cho hay. ( Kẻ đạo đức giả thường... hay 'ngạc nhiên chưa'...)


* Bày đặt ra ban bệ chống tham nhũng là chuyện không mới. Ban bệ sinh ra rồi lại tham nhũng ác hơn đã trở nên thường tình.

Năm xưa, khi nạn tham nhũng mới lên đến độ ác liệt, Ban Chống tham nhũng được thành lập với ông Nguyễn Kỳ Cẩm tức “Chánh Cẩm”, được đặt lên ghế Trưởng ban. Lúc đó ông Chánh là Ủy viên trung ương Đảng, nguyên Chánh thanh tra nhà nước. Trong mắt các đồng chí, ông là người nổi tiếng liêm khiết và trong sạch lúc bấy giờ. Vẻ khó tính với khuôn mặt sắt đen sì rất kỳ dị của ông khiến người ta dễ sợ khi mới gần. Người thường nhìn vào đã thấy khiếp. Chắc bọn tham nhũng nhìn ông còn khiếp hơn. Ông không đi nhậu nhẹt, liêm khiết từ cử chỉ đến lời nói. Tên ông là Kỳ Cẩm nhưng đám nhân viên thường gọi là Kỳ Cục với lý do như vậy.

Vài năm ngồi ghế này, tháng 9/1996, nhà ông Nguyễn Kỳ Cẩm – Trưởng ban Chống tham nhũng của CP bị cháy (cơ sở 2 ở Sài Gòn). Phải nêu rõ như vậy vì ông có rất nhiều “cơ sở” trên toàn quốc. Cảnh sát phòng cháy chữa cháy nhiệt tình thế nào mà khi dập xong đám cháy nhà thì vợ ông làm đơn kêu mất 200 lạng vàng. Phải nhờ cậy Bộ Công an vào điều tra mới xong. Ra là mấy lính thấy đống vàng, hoa cả mắt, nhanh tay đút một mớ vào túi. Chỉ một cái quơ tay thôi đã khiến ông Chánh Cẩm mất 200 lạng vàng. Số còn lại gấp 5, gấp 10 lần như vậy.

Những năm Chánh Cẩm  ngồi ghế Trưởng ban chống tham nhũng, ông có thành tích là không đưa được vụ nào ra ánh sáng trong khi nạn tham nhũng hoành hành ngày một dữ dội khắp cả nước. Thậm chí Phó Chủ tịch QH Mai Thúc Lân buộc phải chất vấn trước QH thì Chánh Cẩm nhanh miệng đổ cho cơ chế.

Ông Chánh Cẩm ra đi không kèn, không trống cùng với quyết định giải thể cái ban
vô tích sự. Nhiều người nói, nó ra đời chỉ tiếp tay tham nhũng chứ làm được việc
gì. Đẻ ra nó, dân lại phải nuôi thêm một thằng tham nhũng.

Sở dĩ ông phải ra đi vì chính các đồng chí trước kia đã giới thiệu và ủng hộ Chánh Cẩm, sau lại là những người đả phá ông mạnh nhất. Ông làm gì để có đống vàng to như vậy? Trong khi ông xuất thân từ thành phần bần cố nông, “cả đời theo cách mạng” như ông Chánh Cẩm vẫn tự bạch. Dân thì mỉa mai: cuộc đời cách mạng của ông ăn nhau ở vài năm cuối khi ghế Trưởng ban Chống tham nhũng, tuy muộn mằn, đã kịp đưa vào tay ông cả vài nghìn lạng vàng.



* "Ê-kíp của bác Bá đem theo từ Đà Nẵng"?

Nếu đội ngũ mà anh Triệu Tử Long dẫn đi đủ 5 người thì có cả “anh nấu ăn” nữa đấy anh Bà Sàm à.

Phan Văn Tâm – Thư ký của Bí thư Nguyễn Bá Thanh trước khi làm Bí thư quận Liên Chiểu là một người may mắn vì hợp tuổi với anh Bá.

Lê Hồng Minh – Chánh văn phòng HĐND, dân gốc Nghệ Tĩnh được coi là quân sư quạt mo. Nhân vật này ít khi lộ diện, kín tiếng, bề ngoài không ai biết đây là đại gia.

Ông Thuận – thư ký hiện nay của ông Thanh là dân gốc Hà Tây – Hà Nội, học ở Anh. Sau khi Phan Văn Tâm đi làm Bí thư Liên Chiểu, ông Thanh tuyển nhân vật này trong thời điểm “nắm chắc” chức Chủ tịch Hà Nội. Ông Thuận tuổi trẻ, học hành đàng hoàng, được đánh giá là người lịch lãm.

Ông Nhe – lái chiếc Toyota Crown biển 0234 sau đổi qua xe Mẹc cũng biển tương tự.

Người thứ 5 là Mai Tài – Trưởng phòng quản trị ủy ban Đà Nẵng, đi chiếc BMW biển 0234. Mai Tài còn có biệt danh là Tài Râu vì có bộ râu rất kỳ quái, anh em ở văn phòng ủy ban còn gọi là Tài Hột Vịt Lộn vì nửa đêm anh Bá muốn ăn hột vịt lộn kêu một tiếng Tài Râu hộc tốc đi mua ngay. Mai Tài là người ông Thanh công khai nói với CLB Thái Phiên là “cơm đưa nước rước cho tôi mà con đi xe BMW được huống hồ gì con tôi”. Cán bộ Đà Nẵng rất ghét Tài Râu vì vô học nhưng ỷ lại. Anh Tài Râu là anh nấu ăn đấy!

Ngoài Thuận, tất cả những nhân vật trên đều là người tâm phúc của anh Triệu Tử Long đi theo anh từ thuở ở Sở Nông Nghiệp tỉnh QN – ĐN. Giang hồ đồn anh Triệu Tử Long luôn sát cánh đội ngũ phò tá này vì hợp tuổi, hợp mạng. Khi anh Tâm đi, anh Triết Bí thư thành Đoàn lên làm Bí thư Liên Chiểu, anh Nguyễn Bá Cảnh con trai vừa trúng cử Ủy viên BCH Trung ương Đoàn lên làm Bí thư thành đoàn Đà Nẵng.

Ngoài những người trên, Trương Duy Nhất, trước đây làm báo Đại Đoàn Kết, giả vờ chống anh Bá để tiếp cận sau thành tâm phúc. Dịp này sao không tuyển Trương Duy Nhất ra làm Tổng biên tập tạp chí Nội Chính luôn?

Nguồn: Người thứ 6 (ABS)


Xem thêm:
- Tân trưởng ban Nội chính
- Đại học tiêu chuẩn quốc tế
- Chúng ta là người thua cuộc


Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

6 bà vợ và 700 tờ báo

- Làm giàu không khó nè bà con: "Thưởng 100 tỷ đồng cho ai chứng minh được vợ vay tiền" Hic, trừ bác Triết ra nhé!



Sáng nay, câu chuyện xảy ra ở Nigeria, khi doanh nhân giàu có Uroko Onoja đang làm "chuyện ấy" với người vợ trẻ nhất thì 5 bà vợ còn lại tay dao tay gậy lao tới và đòi Onoja cũng quan hệ với từng người một trong số họ.

Ông Onoja sau đó đã liên tiếp quan hệ với bốn bà nhưng "ngừng thở" khi người vợ thứ năm đến bên giường. Vụ việc xảy ra tại Ogbadibo, nhật báo bưu điện Nigeria cho hay.
Ông Onoja được thông báo là ngừng thở và không thể hồi sức cấp cứu sau khi phải quan hệ liên tiếp với các bà vợ. Người vợ trẻ nhất của ông này nói, 5 bà vợ đã chạy vào rừng khi biết chồng đã chết.

Doanh nhân trên, được mô tả là một nhà hảo tâm đã có những cống hiến tích cực cho sự phát triển của cộng đồng địa phương, đã kháng cự lại các yêu cầu trước khi bị khuất phục.

Hiện nay, câu chuyện đang xảy ra ở Việt Nam, khi nhà chính trị khổng lồ Nguyễn Bá Thanh có quyết định nhận chức Trưởng ban Nội chính Trung ương, báo chí quốc doanh ca rầm trời. Nghĩ thử xem, trong nước có hơn 700 tờ báo, mỗi tờ viết từ một đến hai... bài khen ngợi, hy vọng ông làm việc này, làm việc việc nọ.., hỏi sức người sao chịu nổi. Mà ông Thanh thì cũng chỉ có hai lỗ tai, hai con mắt, một cái đầu... 

Cái gì cũng vừa phải thôi! Chuyện chăn gối cũng như lời khen ngợi, quá là không tốt, là không hấp thụ nổi, là lợi bất cập hại.

Khen nhiều quá, nói nhiều quá, lỡ sau này ông Tân Trưởng ban Nội chính đuối sức.., không được như kì vọng của báo chí thì mấy anh Tổng biêp tập kia có "chạy vào rừng như 5 bà vợ kia" không, hay lại tiếp tục ngồi chỉ đạo bút viên gõ bàn phím những điều ngược lại, chê bai, thất vọng...

Làm báo chí cách mạng cũng phải sành, phải giỏi tâm lý, lên dây cót cái đồng hồ Việt Nam khác với dây cót đồng hồ Thụy Sĩ, viết sao cho ông ấy cân bằng được tinh thần, đảm bảo được sức khỏe, để ông tỉnh táo, đủ sức "bắt sâu con, sâu chúa" cho nhân dân, đủ sức "hốt liền" mấy đứa "trời ơi" kia nữa chứ.

Suy cho cùng, yêu nhau như thế bằng mười ghét nhau, và ..,
chết vì "sướng", đôi khi cũng lắm nổi  nhiêu khê...

MP

P/s: Nhớ lại... "một thế hệ bộ trưởng mới"...

Xem thêm:
- Tổ cha tụi bây! Chỉ được cái ồn ào...
- Vì sao CEO facebook xuất hiện ở Việt Nam


Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

Phát ngôn ngu ngơ đầu tiên của Tân trưởng ban Nội chính


Đào Tuấn - Rất buồn cười câu chuyện, và cũng là một lối tư duy: Ta mở sòng cho “khoai tây” đến chơi và “ngồi đó thu tiền”. Còn “khoai tây”, Campuchia chẳng hạn, thì mở sòng cho “khoai tây Việt”.

Vẫn với cách thức “thẳng thắn xứ Quảng” thường thấy, Tân Trưởng Ban Nội chính Trung ương vừa bàn đến hai vấn đề: Số lượng sân golf tại VN chưa nhiều và nên mở thêm bàn đánh bạc cho người nước ngoài tại Đà Nẵng.

“Tui mới đi Nhật Bản. Ở thành phố Osaka có 6,5 triệu dân mà họ có tới 100 sân golf. Còn chúng ta có gần 90 triệu dân mới có 20 sân golf mà đã la làng. Như ở Thái Nguyên, 4 năm ni chạy đi xin làm sân golf mà cũng không cho. Tui thấy toàn đồi núi không, chứ có đụng đến đất sản xuất lúa đâu. Làm gì thì làm, như làm sân golf không được đụng đến đất sản xuất lúa là được. Chứ ở mấy gò đồi cằn cỗi không sản xuất được mà cũng cấm làm sân golf là thấy không ổn”.

Còn sòng bài, đó là chuyện 7 bàn trong một sòng bài dành cho người nước ngoài ở Silver Shores Đà Nẵng. “Tôi nói thiệt, có khác gì đâu về bản chất giữa các con số 7 bàn, 30 bàn hay 50 bàn, mà đi xin tăng thêm hoài cũng không cho lên. Cứ cho họ mở rộng ra càng nhiều càng tốt, rồi khách nước ngoài mới kéo đến chơi thoải mái, đông đúc, còn ta cứ ngồi thu thuế chứ mất đi đâu mà lo”.
Sân Golf tội đồ một thời nay được cho là chưa nhiều. Và “Sòng bài”, chủ đề tương đối cấm kỵ đối với người Việt- dường như không mấy liên quan đến nhau. Tuy nhiên, trong trường hợp này, cả hai có điểm chung: Chúng đều là những ví dụ mà ông Nguyễn Bá Thanh dùng để minh họa cho nhận định “Cơ chế chính sách để kêu gọi đầu tư phát triển trong nước” đang có nhiều cái “rất lạ”.

Vấn đề chỉ là ở câu hỏi: Sân golf dành cho ai khi mà chỉ riêng bộ gậy của người chơi golf đã tốn hàng ngàn USD, một thẻ thành viên tốn hàng chục ngàn USD khác, và phí chơi golf là “hàng triệu đồng” cho mỗi buổi “vác gậy”. Bởi vậy, nói golf là môn thể thao dành cho người giàu là chưa đủ, bởi ở đó, còn có câu chuyện lối sống xa hoa cách biệt của một bộ phận không nhỏ người chơi là công chức nhà nước.

Hồi cuối năm 2011, khi Bộ trưởng Đinh La Thăng ra lệnh cấm cán bộ chơi golf, lệnh cấm cực đoan này ngay sau đó bị Bộ Tư pháp “thổi còi” cho dù nó nhận được sự ủng hộ của đa số dư luận, cũng là những người không chơi golf.

Cái gì cực đoan cũng đều không tốt cả. Và dư luận vỗ tay không thể là lý do biện hộ cho việc một quyết định hành chính vi phạm đến tự do của công dân.

Nhưng nếu chỉ một lý do nào đó, vì thiếu đầu tư chẳng hạn, để mở lại câu chuyện những sân golf, trong tình huống kinh tế khó khăn khiến người dân đến ăn còn chẳng đủ, doanh nghiệp nợ thuế đầm đìa thì rõ ràng, điều đó khó là ví dụ cho câu chuyện bất cập của cơ chế, của chính sách nhiều khi chẳng mấy liên quan đến sân golf.

Nếu tân Trưởng ban Nội chính TƯ muốn có một cuộc cách mạng, hoặc giản dị là một sự thay đổi, thì đó cũng không phải là việc mở 30 hay 50 bàn thay vì con số 7 ở Silver Shores Đà Nẵng, để “người nước ngoài kéo đến…còn ta ngồi đó thu thuế”.

Bởi rất buồn cười câu chuyện, và cũng là một lối tư duy, ta mở sòng ở Phú Quốc, ở Đà Nẵng, ở Hải Phòng cho “khoai tây” đến chơi và ta thu tiền. Còn “khoai tây”, Campuchia chẳng hạn, thì mở sòng cho “khoai tây Việt”.

P/s: Trận chiến chưa bắt đầu đâu...

Xem thêm:
- Đại học tiêu chuẩn quốc tế?
- Mưa cũng đánh, tối cũng đánh
- Nhân định và thiên lý

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

Tân Trưởng ban Nội chính

Mấy hôm nay, báo chí Việt Nam đã cùng nhau tác nghiệp một nhiệm vụ rất xuất sắc là "Khen cho nó chết"!


Thấy người ta cố gắng nói dối thì mình ngại gì không giả bộ tin: Nguyễn Bá Thanh sắp để lại Đà Nẵng sau lưngÔng Bí thư 'nói được là làm được'Bộc trực như Nguyễn Bá ThanhVì sao người dân 'khoái' ông Nguyễn Bá Thanh?.. và còn dài dài kiểu tựa đề như thế này trên báo chí quốc doanh những ngày tiếp theo! Đúng là một cái bẫy chết người!  Cố lên ông Thanh, Ba Đình đấy, Ba Đình vẫy gọi!



Chờ chết!


Rừng già vừa sinh thêm cọp dữ
Bầy hươu nai nhảy nhót vui mừng

Ngẫm đời, nước mắt rưng rưng


Nguồn: Em nào biết thì dơ tay lên


P/s: Cái đít đang ồn ào kia khác nào đống cứt, chó thích gặm xương hơn nên bắt mèo nuốt hộ. Chém ở vị trí này mới hiểu gió độc nguy hiểm thế nào!
Có vẽ như đang ứng nghiệm với câu này “Muốn giáng chức ai thì hãy thăng chức cho họ”






Xem thêm:

Nhìn đất nước từ cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn
Nhân định và thiên lý
Chuyện riêng Đà Nẵng
Nội chính sẽ đối đầu với tham nhũng chính quyền?

Hết tầm!