Hiển thị các bài đăng có nhãn Trung Quốc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trung Quốc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Dân Philippines tụ tập đông người chống Trung Quốc

Bản tin đặc biệt:

(TNO) Hàng trăm người Philippines đã biểu tình bên ngoài lãnh sự quán Trung Quốc ở thành phố Makati vào trưa nay, 24.7 (*), để phản đối những yêu sách chủ quyền phi lý của Bắc Kinh ở biển Đông.

>> Lại 'cả vú lấp miệng em'!

Hãng AP cho biết khoảng 500 người đã tụ tập trước lãnh sự quán Trung Quốc để biểu tình trước sự theo dõi của cảnh sát chống bạo loạn.

Người Philippines biểu tình trước lãnh sự quán Trung Quốc
Những người biểu tình đã vẫy cờ Philippines và thổi kèn trước lãnh sự quán Trung Quốc, theo AP. Phòng cấp visa của lãnh sự quán Trung Quốc ở thành phố Makati đã đóng cửa vì cuộc biểu tình.

Trong khi đó, tờ Philippine Star ước lượng số người biểu tình là 2.000 người, thuộc 30 nhóm hoạt động khác nhau.

Những người biểu tình đã tụ tập vào khoảng 11 giờ 30, giờ địa phương, để chuẩn bị bắt đầu cuộc biểu tình lúc 12 giờ.

Theo người phát ngôn của Liên minh biển Tây Philippines (cách người Philippines gọi biển Đông) Emman Hizon, cuộc biểu tình ở thành phố Makati diễn ra đồng loạt với các cuộc biểu tình chống Trung Quốc của người Philippines ở Mỹ.

Đây là ngày hành động toàn cầu chống việc Trung Quốc xâm lược sự toàn vẹn lãnh thổ của Philippines và nhằm bảo vệ lãnh thổ và chủ quyền quốc gia”, ông Hizon nói với tờ Philippine Star.

Vào tháng 11.5 năm ngoái, người dân Philippines cũng đã tổ chức cuộc biểu tình yêu cầu Trung Quốc ngưng “xâm lược” bãi cạn Scarborough tranh chấp giữa hai nước.

Lực lượng an ninh Philippines quan sát những người biểu tình
Người Philippines biểu tình chống Trung Quốc 

Sơn Duân
Ảnh: Reuters

P/s: Nhìn biểu ngữ 'Philippines "tay trong tay" VietNam' thật ấn tượng và nhiều cảm xúc, trong người mà ngẫm đến ta...

 (*- 24/7 là ngày "đen tối nhất trong lịch sử Biển Đông" khi ngày này năm ngoái Trung Quốc thành lập phi pháp cái gọi là "thành phố Tam Sa" hòng nuốt trọn Biển Đông. (GDVN)

Xem thêm:
>> Dân Philippines sắp “biểu tình toàn cầu” chống Trung Quốc
>> Philippines khuyên Trung Quốc nên là “một quốc gia có trách nhiệm”
>> Trung Quốc chỉ trích Philippines
>> Phiên tòa Philippines kiện Trung Quốc về biển Đông chính thức mở màn
>> Philippines theo dõi sát tàu chiến Trung Quốc
>> Philippines đề phòng Trung Quốc chiếm bãi Cỏ Mây ở biển Đông

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Bi kịch của anh

Nhân quả đồng thời là căn bản làm nền tảng duyên khởi nhân quả khác thời để tạo ra nghiệp. Như vậy, trong nhân quả chưa có nghiệp, trong nghiệp đã hàm chứa nhân quả. Nhân quả khác thời và nghiệp giống nhau ở hành động của thân căn nhưng khác nhau vì nhân quả hành động tự nhiên còn nghiệp hành động có tác ý.


1. Sau tết Nguyên đán, anh cùng đám bạn du xuân miền biên viễn phía bắc. Nhân tiện, anh băng qua bên kia biên giới, tiến vào đất nước Trung Hoa vĩ đại.
Bạn anh nhắc: Mày đừng mua gì nhé, mua là làm giàu cho chúng nó.
Anh cười, mắt rực lên: Tao sẽ mua dâm. Tao quyết đè đầu cưỡi cổ phụ nữ chúng nó cho hả giận. Cách đây ba mấy năm, nó tấn công mình, giờ tao trả thù dân tộc.

2. Anh hùng dũng tiến vào khách điếm, đám ma cô bu lấy anh, mời mọc bằng mớ tiếng lóng mà anh nghe câu được câu chăng. Anh liền bật ngón tay cái bên hữu, thẳng băng, cứng ngắc, rồi anh đưa hai ngón bên tả, khép lại thành một vòng. Đoạn anh luồn cái cứng ngắc bên hữu vào cái tròn tròn bên tả, đâm vào, rút ra. Đám ma cô gật đầu lia lịa, hảo lơ, hảo lơ.
Trong nháy mắt, anh được dẫn vào căn phòng lớn, trước mặt là một đám con gái mặt hoa da phấn, ưỡn ngực khêu gợi. Anh trỏ tay vào cô em múp nhất, rồi búng ngón tay kêu tách một phát. Quân tử trả thù thì phải trả cho đáng, anh thầm nhủ.

3. Anh ném xấp sáu tờ 100 tệ vào mặt má mì, rồi dắt cô gái, trong tư thế ông chủ dẫn đứa nô tì, vào phòng riêng. Quyết định trọng đại đầu tiên, sau khi đã vào phòng, là anh không tắm. Đi bộ mấy tiếng đồng hồ, mồ hôi, khói, bụi, anh để nguyên xi. Đây là báo thù, không phải một cuộc mây mưa hoan lạc, nên anh muốn kẻ thù dưới mình phải hứng chịu những gì bất tiện nhất.

4. Trận đòn thù bắt đầu. Anh lột phăng áo quần cô gái, vật ngửa cô ra giữa tấm nệm sực nức mùi chất tẩy. Hai chân anh đè lên hai tay cô, bàn tay hộ pháp của anh cầm lấy tóc, kéo đầu cô lại gần háng anh, đẩy mạnh vào. Khẩu pháo của anh tung hoành ngang dọc, lúc ở mặt trận bên đông, thoáng cái đã ở mặt trận bên tây, lúc tập kích vùng sơn cước, lát sau đã lên thượng đỉnh. Đối phương bị dồn ép đồng thời trên nhiều phương diện, mặt mũi tối tăm không thể phản kháng. Cuộc tổng tấn công của anh kéo dài trong khoảng một tiếng đồng hồ. Trong thời gian đó, mắt anh luôn long lên, miệng anh mím chặt, không nói một lời. Đối với kẻ thù, anh không nhiều lời. Kẻ thù, là cô gái múp rụp ban nãy, suốt trận chỉ khóc rấm rứt, còn giờ thì đang nằm đó, toàn thân run lên từng hồi, tả tơi hoa lá trong nỗi sợ dường như cùng cực.

5. Cuộc trả thù thành công ngoạn mục. Anh hả hê. Bây giờ thì anh đi tắm. Trước khi vào toa lét, anh lại trừng mắt với kẻ thù đang phủ phục dưới kia. Ánh mắt của kẻ chiến thắng. Anh thét lên: "Biến đi con đĩ thúi!"
Rồi anh bước vào, giật mạnh công tắc hoa sen, nước tuôn xối xả. Nhưng đột nhiên anh khựng lại, giữa lúc cơn khoái lạc của chiến thắng đang dâng trào, anh chợt nghe tiếng cô gái gầm gừ: "Má mày!".
Âm thanh ngắn ngủi và yếu ớt ấy, dù trong thoáng chốc, anh vẫn nhận ra, rất rành mạch.
Đó là giọng miền Tây Nam bộ quê anh.

Nguồn: Facebook Mít Tờ Đỗ

P/s: Quả báo...

Xem thêm:
- Món hàng mang tên cô gái Việt Nam
- Gái mại dâm lại đứng đường và điếm chúa sẽ lên ngôi


Liên Xô dạy cho Trung Quốc điều gì

Чему Советский Союз научил Китай


David Cohen

Nguồn: inosmi.ru
Kichbu posted on 20.02.2013

Trong những ngày qua, tờ báo The New York Times công bố bài viết  phơi bày Tập Cận Bình kiểu như “nhà bảo thủ trong khoác áo con cừu”.

Theo những thông tin của báo, trong chính chuyến đi thăm đến Thâm Quyến, khi Tập Cận Bình tuyên bố về sự cần thiết phải tiến hành cải cách tại một trong những cuộc họp nội bộ đảng ông đã  cho thấy bộ mặt đích thực của mình và cam kết  sẽ không lặp lại những sai lầm của Mikhail Gorbachev. New York Times với sự trợ giúp của các nguồn tin của mình đã xác nhận tính chính xác của thông tin này, tuy nhiên như chính bài báo, cũng như các lập luận đưa ra trong đó chủ yếu dựa trên bản ghi chép tháng Một của nữ nhà báo Trung Quốc Yu Gao trên blog Seeing Red in China. Nội dung cơ bản của ghi chép này trong một trình bày ngắn gọn và có phần đáng thương của China Digital Times nói thế này: "Bản ghi chép phát biểu công khai của Tập Cận Bình  chứng minh rằng ông là người có tinh thần chống cải cách”.

Tại thời điểm này, ngoài các thông tin được trình bày trong bài viết của New York Times và ghi chép ban đầu của Gao Yu, về vấn đề này không còn bất kỳ thông tin nào khác bằng tiếng Anh hoặc tiếng Trung Quốc.

Tuy nhiên, cả Gao Yu, và New York Times đã đi đến kết luận sai lầm. Chúng tôi biết rất rõ chính các nhà lãnh đạo của đảng Cộng sản Trung Quốc hồi nhớ Liên Xô như thế nào: đối với người Trung Quốc Liên Xô – hoàn toàn không phải là tấm gương có lợi cho những  ưu thế của chủ nghĩa Max cứng nhắc. Ngược lại, trong suốt 20 năm qua, sự sụp đổ của Liên Xô là một bài học quan trọng đối với toàn bộ bảng màu của các nhà tư tưởng chính trị Trung Quốc, từ những người bảo thủ cho đến những người theo chủ nghĩa tự do. Hơn thế nữa, kinh nghiệm này đã được tích cực nghiên cứu và phân tích trong các trường đảng và các cơ quan của Viện Hàn lâm Khoa học xã hội của Trung Quốc, tức là, trong các thành trì thực sự của chủ nghĩa Max của Trung Quốc, và tất cả những nhà nghiên cứu này đã đi đến chỉ một và một kết luận: ĐCSTQ  cần phải đối phó với tham nhũng và  vấn đề xã hội khác cho đến khi nó bị bắt buộc thực hiện điều này từ bên ngoài.

Những cố gắng của đảng Cộng sản Trung Quốc rút ra bài học từ sự tiêu vong của Liên Xô cũng được mô tả rõ trong cuốn sách của David Shambaugh "Đảng Cộng sản Trung Quốc: sự teo tóp và thích ứng" được công bố vào năm 2009. Cuốn sách này cần phải đọc nếu bạn muốn hiểu chính các nhà lãnh đạo đảng nhận thức cải cách như thế nào. Các nghiên cứu của Shambaugh cho thấy đề tài cải cách trong các giới nghiên cứu khoa học của đảng Cộng sản Trung Quốc đã tiến hành thảo luận sôi nổi như thế nào. Có vẻ như vào giữa thời kỳ lãnh đạo của Hồ Cẩm Đào, khi trên báo chí chính thống cảm thấy sự tác động  ngày càng lớn  của phương Tây và đề tài tham nhũng ngày càng thường xuyên được nêu lên, sự cứng nhắc của tư duy và cải cách chính trị quá sớm, những nghi ngờ, phần lớn, đã được giải quyết. Như Shambuagh đã chỉ ra trong cuốn sách của mình, những nghiên cứu nêu trên làm nền tảng cho cơ sở lý thuyết của những cố gắng thất bại của Hồ Cẩm Đào chống tham nhũng bằng cách cải thiện kỷ luật đảng.

Theo quan điểm của các nhà phân tích Trung Quốc, các cuộc cải cách không kịp thời thực tế là một trong những sai lầm của Gorbachev, nhưng đối với họ quan trọng hơn nhiều là rằng dưới quyền của ông, đảng đã không thể cả đảm bảo sự phát triển kinh tế trong nước, cũng như đưa ra mô hình quản lý hiệu quả. Li Jingjie, một chuyên gia về Liên Xô thuộc Viện hàn lâm Khoa học xã hội của Trung Quốc, trong một cuộc trò chuyện với Shambaugh, nói rằng nguyên nhân chủ yếu của sự tan rã Liên bang Xô Viết là thiếu khả năng tự thay đổi của nó: "Sự sụp đổ của đảng báo trước sự sụp đổ của đất nước. Các nhà lãnh đạo cộng sản đã không hiểu nền kinh tế và kịch liệt phản đối các cuộc cải cách, tin tưởng một cách mù quáng vào sự thâm căn cố đế mô hình của mình. Đảng CS Liên Xô  đã không đổi mới, không cố gắng để thích ứng với thực tế của thời đại mới. Sau  bảy mươi lăm năm tồn tại của đảng, Liên Xô đã không bắt đầu đi theo con đường dân chủ hơn. Khi cả ngay dưới sự lãnh đạo của Gorbachev, tất cả các nhà lãnh đạo đảng cũng chỉ bắt đầu tiến hành cải cách dân chủ, nhưng đã quá muộn, và chiến lược cải cách đã được chọn một cách không đúng đắn. Tất cả điều này chỉ đẩy nhanh sự sụp đổ của Liên bang Xô Viết”.

Theo kinh nghiệm cá nhân của tôi, ngay cả những người theo chủ nghĩa tự do trẻ tuổi của Trung Quốc cũng lo sợ đi theo vết chân của Nga. Sự sụp đổ của Liên Xô ở Trung Quốc hồi tưởng không phải như tấm gương toàn thắng của dân chủ, mà là tấm gương về những gì có thể xảy ra nếu cho quá nhiều tự do và quá sớm. Đối với đa số người dân Trung Quốc, quá trình chuyển đổi của Nga sang nền dân chủ kèm theo, trước hết, với những mất mát lãnh thổ to lớn và phần lớn tài sản quốc gia và các cổ phần bị chiếm hữu bởi giai cấp đầu sỏ mới, và cần phải nói rằng những người dân của đất nước, trong đó có hai tỉnh lớn nhất nổi tiếng bởi các phong trào ly khai của mình, có tất cả các căn cứ để xem tình hình như vậy. Kinh nghiệm của Hàn Quốc và Đài Loan nom hấp dẫn hơn cả, là nơi mà tăng trưởng kinh tế bền vững và sự mở rộng dần dần phạm vi của tầng lớp trung lưu cho phép chuyển đổi sang nền dân chủ một cách khá hòa bình.

Nếu bạn hiểu rõ  tất cả những điều này, thì  sự việc rằng Tập Cận Bình trong bài phát biểu của mình quay lại kinh nghiệm của Liên Xô hoàn toàn không phải là điềm dở như thế: trong bài phát biểu nhắm đến ĐCSTQ, Liên Xô - một lời nhắc nhở về việc tại sao Trung Quốc cần phải được cải cách, và đảm bảo sự rằng các cuộc cải cách sẽ không đe dọa quyền lực của đảng, và có lợi cho điều đó còn thêm một việc nữa rằng Tập Cận Bình hết lần này đến lần khác nhắc về lòng trung thành của mình đối với những lý tưởng cơ bản của chủ nghĩa cộng sản. Tất nhiên, trong bài phát biểu này, Tập Cận Bình cũng không tán thành những cuộc cải cách dân chủ lớn như các bãi bỏ kiểm duyệt hoặc xây dựng quân đội chuyên nghiệp, tuy nhiên ai mà dự kiện được rằng người đứng đầu đất nước, người được bầu biết trước và đồng thuận của những nhà lãnh đạo tiền nhiệm của ĐCSTQ, cũng có thể thực hiện điều đó?

Đối với nhà lãnh đạo của Trung Quốc quay lại di sản Liên Xô – luận cứ có lợi cho những cải cách dần dần mà chúng thực tế sẽ được tiến hành trong khuôn khổ của hệ thống hiện hành: của cuộc đấu tranh không khoan nhượng chống tham nhũng,  sự phát triển thị trường nội địa hoặc hạn chế sự thao túng của khu vực công trong nền kinh tế Trung Quốc. Dĩ nhiên, đây không phải là  "glasnost" của thời đại Gorbachev, nhưng dù sao đó cũng là một bước tiến về phía trước.

Bản gốc tiếng Anh: China’s Soviet Lessons

Xem thêm:
- Căn bệnh mãn tính
- Nhân định và thiên lý
- Có một âm mưu sắp thành




Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Có một âm mưu sắp thành?

Bs Hồ Hải >>> "Có những quy luật xã hội bất di, bất dịch mà ai cũng phải công nhận, nhưng lo ngại không dám nghĩ đến. Một trong những quy luật ấy là, hễ có khủng hoảng thừa về kinh tế toàn cầu, ắt nó phải được giải quyết không bằng cái tài kinh bang tế thế của các nhà chính khách hoặc các khôi nguyên Nobel kinh tế tài ba, mà nó lại được giải quyết bằng chiến tranh. Hai lần chiến tranh thế giới đã qua đã minh chứng hùng hồn cho quy luật dùng chiến tranh để giải quyết khủng hoảng thừa kinh tế thế giới."



BS HỒ HẢI - Mấy hôm nay Trung Hoa tăng cường việc tập trận chuẩn bị chiến tranh, mà đích đến là Nhật Bản. Năm ngoái, Trung Hoa ra sức ép Phi Luật Tân và Việt Nam nói riêng và Asean nói chung. Câu chuyện bắt đầu từ việc chiến tranh tiền tệ Mỹ Trung dường như đã đến hồi kết cục, khi có thông tin Trung Hoa đang cạn kiệt gần hết 3.300 tỷ dự trữ ngoại tệ và vàng trong vòng 5 năm tới.

Vài hôm nay, Nhật lại đánh sụt đồng bạc của mình bằng cách tung ra gói kích cầu 100 tỷ đô la. QE1, 2 và 3 của Hoa Kỳ từ năm 2008 đến nay đã làm đảo điên toàn cầu, trong đó, Trung Hoa là nước thiệt hại nhất, khi họ phải neo đồng Nhân dân tệ với đồng đô la Mỹ, mặc dù phải bóc lột sức lao động nhân dân mình và tài nguyên môi trường để đeo bám.

Liệu cái năm 2016, là năm mà các nhà kinh tế tiên lượng GDP của Trung Hoa sẽ là số 1 toàn cầu có còn hiện thực, khi chiến lược Châu Á Thái Bình Dương của Mỹ đang triển khai? Một câu hỏi khó mà ai cũng cần phải quan tâm, vì nước Việt đang có sự gắn bó mật thiết về cả hình thái chính trị, kinh tế và cả địa lý với Trung Hoa. Trong khi nước Việt kinh tế, chính trị cũng trong cơn khốn khó như hiện nay.

Trong 3 năm qua tôi đã viết những bài về thuyết âm mưu trong chiến tranh tiền tệ Mỹ Trung. Chưa biết đúng sai, nhưng khi người ta sắp chết là lúc người ta rổn rảng nhất, nó giống cái cách Trung Hoa đang vùng vẫy với các nước lâng bang hiện thời.

Đây chỉ là một bài viết ngắn để lưu tâm đến việc gì sẽ sắp xảy ra trong năm Quý Tỵ - 2013 - sắp tới. Mong rằng những ai có kiến thức và tư duy tốt bàn luận việc này. Xin cảm ơn.

P/s: Chưa biết đúng sai, nhưng khi người ta sắp chết là lúc người ta rổn rảng nhất...


Xem thêm:
- Căn bệnh mãn tính
- Chuyên án thú nhồi bông

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

Quan báo tào lao và công luận 'nhao nhao'

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Quan báo tào lao...
Quan báo đây nói rõ là Hồ Thị Thu Hồng, tức beo BLOG, sự kiện lá cờ 6 sao inh ỏi mấy ngày qua được tổng kểt thành một câu ngắn gọn “Nói như chú Du sang trọng quá và làm như chú Giao kì công quá, Beo gọi đơn giản cái đám thất nghiệp nhao nhao trong vụ cờ ngũ lục tinh này là: lũ bới cứt tìm giòi.” sau khi copy Trương Thái Du và Giao làm nội dung thân bài trong một entry blog của chị ta.

Chưa cần phải xét đến tính sự thật của cái tổng kết ấy, chỉ quan sát tiêu chí xây dựng hình ảnh đẹp của một Tổng biên tập báo Thể thao TP Hồ Chí Minh đã hỏng bét. Trong thể thao người ta tôn vinh cách chơi đẹp, mà văn hóa người ta ghét sự biển lặn, lấp liếm, quy chụp, thái quá vấn đề... Không biết bao nhiêu kẻ trong cái đám thất nghiệp nhao nhao bớt cứt tìm giòi kia là bạn đọc của tờ báo mà chị ấy làm Tư lệnh. Làm cho thượng đế ghét (sự thật là thế), vô tình hay cố ý đều là sự biểu hiện của một kẻ kinh doanh tồi.

Với lời tổng kết ấy, chị ta đã gián tiếp truyền thông điệp đến các nhân viên của mình, nếu một bản tin nào mà bị công kích quá, cứ lên blog nắn nót rằng: “Tại chúng nó thất nghiệp rỗi hơi nên bới cứt tìm giòi”.

Thú thật, beo BLOG cũng như bao blog công dân khác, luôn có sự thú vị nhất định riêng của nó. Nhưng xét cái nhìn của quan báo, sự kiện lá cờ 6 sao mà tính đúng sai, nghiêm trọng hay bình thường mờ nhạt đến độ mọi tức tối phải dồn hết lên đầu dư luận làm điểm nhấn nương nhờ thở than thì quả là ngạc nhiên thật.

Quán tính, thói quen từ Thông tấn xã khó ngày một ngày hai thay đổi được, chị ấy còn phải tu chỉnh nhiều nếu thật sự muốn khẳng định mình là một Tổng biên tập, hay chí ít cũng là một nhà báo chuyên nghiệp, nghiêm túc với nghề.

Quan sát kẻ thất nghiệp bới cứt tìm giòi cũng chỉ là một kẻ rảnh rỗi tào lao.

Công luận nhao nhao...
Tính hai mặt của một vấn đề, cái hay của mạng nối kết là sự nhanh nhạy, nhao nhao…

Nếu không có sự nhao nhao kia và bản tin BBC phản ánh một cách kịp thời thì làm sao có kết quả hai ngày sau phản hồi của Bộ Ngoại giao Việt Nam đăng tin ngắn chính thức nhận trách nhiệm sai lầm, thiếu sót.

Nếu không có tính nhao nhao kia, sự mơ hồ của những kẻ sai sót mang tên công chức ấy mới được tẩy não và lập trình lại một cách chắc chắn rằng quốc kỳ Trung Quốc chỉ có 5 sao.

Công luận đói thông tin nên mới tìm đến mạng. Chẳng trách chi các blogger có thẻ nhà báo, ngay cả báo chí quốc doanh cũng tự kiểm duyệt, cẩn thận chọn những hình ảnh không có lá cờ lạ kia để điểm tin sự kiện ông Tập công du. Riêng tờ VietNamnet nhanh nhảu một tí vội rút xuống liền.

Sự cẩn thận bao giờ cũng cần thiết, nói thế để hiểu sự sai sót kia là nghiêm trọng, quy trình ngoại giao, đón tiếp một vị yếu nhân rất chặt chẽ, không chấp nhận, không có chỗ cho sự sai lầm, nhưng hài hước là nó đã xảy ra.

Nếu thích suy diễn…

Trang trí một hình chữ nhật, theo quan điểm mỹ học, cách bố trí một ngôi sao trên quốc kỳ Việt Nam là cách chuẩn, cơ bản, trọng tâm, đối xứng, ổn định, bền vững. Năm ngôi sao trên quốc kỳ Trung Quốc là sự phá cách tồi, lệch tâm, mất đối xứng, thể hiện sự bất ổn. Căn cứ vào kích thước chuẩn của một lá cờ, ngôi sao trên quốc kỳ Việt Nam là ngôi sao to nhất, ấn tượng nhất.

Đã thế, sau khi cộng đồng mạng nhao nhao vài ngày, tiên sinh Trương Duy Nhất dành một không gian nhỏ trong nhà đón Trương Thái Du về, im lặng đặt đó, nếu như những lời còm thuận thảo, thì đắc chí đấy là "có thể không mới, chưa hẳn đã hay, nhưng là một góc nhìn khác", còn ngược lại mà bị ném đá túi bụi, thì bỏ nhỏ bài đó của hắn, tao chỉ mang về đây, tụi bây thích làm chi thì làm…

Tội nghiệp Trương Thái Du, mang tiếng bao nhiêu lần mà vẫn bền chí thế kia. Bền chí một cách hợm hỉnh, làm bệ phóng đẩy Việt Nam lên cao vời vợi. Thưa họ Trương, tự tin là một đức tính tốt, nhưng làm sao có thể lạc quan tếu khi thực tế Việt Nam phải đối mặt với quá nhiều khó khăn, căng thẳng diển ra hàng ngày...

Khi Hoàng Sa đã bị chiếm đóng,
khi tờ Hoàn Cầu kia ra rả kích động bạo lực...
khi những ngư dân bị khó dễ trong lúc mưu sinh trên chính vùng biển tổ quốc mình,
..,
khi lịch sử bao đời minh chứng, chuyện biên giới đường bộ Việt–Trung 2008 vẫn đọng lại những câu hỏi lớn, những địa danh Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Bải Tục Lãm… mỗi lần nhắc lên... như xát muối vào vết thương... mỗi người dân Việt Nam.

Chuyện lá cờ 6 sao như thế là đủ rồi… (riêng người viết)

Chỉ muốn nói rằng, tôn trọng chính mình, tôn trong quốc kỳ quốc gia mình chính là phải tôn trọng hình ảnh trung thực của quốc kỳ nước khác. Hình ảnh lá cờ 6 sao vừa qua là sai lầm nghiêm trọng, và đã sai thì phải xin lỗi, phải sửa sai, không để xảy ra thêm một lần nào nữa.

Quan báo cũng là người và công dân làm báo, đọc báo cũng là người, họ có quyền nhao nhao. Nhưng chớ nên tào lao, họ thất nghiệp cũng chỉ vì sự tào lao của các quan.

MP

Xem thêm:
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Khôn như thượng thư văn hóa