Hiển thị các bài đăng có nhãn biên giới. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn biên giới. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Bi kịch của anh

Nhân quả đồng thời là căn bản làm nền tảng duyên khởi nhân quả khác thời để tạo ra nghiệp. Như vậy, trong nhân quả chưa có nghiệp, trong nghiệp đã hàm chứa nhân quả. Nhân quả khác thời và nghiệp giống nhau ở hành động của thân căn nhưng khác nhau vì nhân quả hành động tự nhiên còn nghiệp hành động có tác ý.


1. Sau tết Nguyên đán, anh cùng đám bạn du xuân miền biên viễn phía bắc. Nhân tiện, anh băng qua bên kia biên giới, tiến vào đất nước Trung Hoa vĩ đại.
Bạn anh nhắc: Mày đừng mua gì nhé, mua là làm giàu cho chúng nó.
Anh cười, mắt rực lên: Tao sẽ mua dâm. Tao quyết đè đầu cưỡi cổ phụ nữ chúng nó cho hả giận. Cách đây ba mấy năm, nó tấn công mình, giờ tao trả thù dân tộc.

2. Anh hùng dũng tiến vào khách điếm, đám ma cô bu lấy anh, mời mọc bằng mớ tiếng lóng mà anh nghe câu được câu chăng. Anh liền bật ngón tay cái bên hữu, thẳng băng, cứng ngắc, rồi anh đưa hai ngón bên tả, khép lại thành một vòng. Đoạn anh luồn cái cứng ngắc bên hữu vào cái tròn tròn bên tả, đâm vào, rút ra. Đám ma cô gật đầu lia lịa, hảo lơ, hảo lơ.
Trong nháy mắt, anh được dẫn vào căn phòng lớn, trước mặt là một đám con gái mặt hoa da phấn, ưỡn ngực khêu gợi. Anh trỏ tay vào cô em múp nhất, rồi búng ngón tay kêu tách một phát. Quân tử trả thù thì phải trả cho đáng, anh thầm nhủ.

3. Anh ném xấp sáu tờ 100 tệ vào mặt má mì, rồi dắt cô gái, trong tư thế ông chủ dẫn đứa nô tì, vào phòng riêng. Quyết định trọng đại đầu tiên, sau khi đã vào phòng, là anh không tắm. Đi bộ mấy tiếng đồng hồ, mồ hôi, khói, bụi, anh để nguyên xi. Đây là báo thù, không phải một cuộc mây mưa hoan lạc, nên anh muốn kẻ thù dưới mình phải hứng chịu những gì bất tiện nhất.

4. Trận đòn thù bắt đầu. Anh lột phăng áo quần cô gái, vật ngửa cô ra giữa tấm nệm sực nức mùi chất tẩy. Hai chân anh đè lên hai tay cô, bàn tay hộ pháp của anh cầm lấy tóc, kéo đầu cô lại gần háng anh, đẩy mạnh vào. Khẩu pháo của anh tung hoành ngang dọc, lúc ở mặt trận bên đông, thoáng cái đã ở mặt trận bên tây, lúc tập kích vùng sơn cước, lát sau đã lên thượng đỉnh. Đối phương bị dồn ép đồng thời trên nhiều phương diện, mặt mũi tối tăm không thể phản kháng. Cuộc tổng tấn công của anh kéo dài trong khoảng một tiếng đồng hồ. Trong thời gian đó, mắt anh luôn long lên, miệng anh mím chặt, không nói một lời. Đối với kẻ thù, anh không nhiều lời. Kẻ thù, là cô gái múp rụp ban nãy, suốt trận chỉ khóc rấm rứt, còn giờ thì đang nằm đó, toàn thân run lên từng hồi, tả tơi hoa lá trong nỗi sợ dường như cùng cực.

5. Cuộc trả thù thành công ngoạn mục. Anh hả hê. Bây giờ thì anh đi tắm. Trước khi vào toa lét, anh lại trừng mắt với kẻ thù đang phủ phục dưới kia. Ánh mắt của kẻ chiến thắng. Anh thét lên: "Biến đi con đĩ thúi!"
Rồi anh bước vào, giật mạnh công tắc hoa sen, nước tuôn xối xả. Nhưng đột nhiên anh khựng lại, giữa lúc cơn khoái lạc của chiến thắng đang dâng trào, anh chợt nghe tiếng cô gái gầm gừ: "Má mày!".
Âm thanh ngắn ngủi và yếu ớt ấy, dù trong thoáng chốc, anh vẫn nhận ra, rất rành mạch.
Đó là giọng miền Tây Nam bộ quê anh.

Nguồn: Facebook Mít Tờ Đỗ

P/s: Quả báo...

Xem thêm:
- Món hàng mang tên cô gái Việt Nam
- Gái mại dâm lại đứng đường và điếm chúa sẽ lên ngôi


Thứ Năm, 26 tháng 2, 2009

Dốt địa lý, lịch sử Việt Nam?



Tôi sinh ra tại "đòn gánh gạo" miền Trung, hai "thúng gạo" miền Bắc, miền Nam định hình Việt Nam là phát triển kinh tế nông nghiệp, hình ảnh con trâu, ruộng lúa .., in sâu trong tâm tưởng bất kì người Việt Nam nào, dù ở đâu, làm gì...

Người Việt Nam có rất nhiều tính xấu, nhưng đều có chung một tính tốt, đó là hết lòng yêu quê hương đất nước... Họ ghét cay ghét đắng Lê Chiêu Thống và tôn vinh ngợi ca Trần Hưng Đạo... Qua lịch sử, thời gian, người dân Việt ít nhiều hiểu được số phận thăng trầm của đất nước này, cái đất nước mà có người nói giống hình chữ S; người nói giống hình người mẹ già nua, gù lưng gồng gánh một vật quá to, quá nặng; người nói giống hình một dấu chấm hỏi và vì thế ... người VN thường hỏi tại sao?

Tuổi thơ tôi sống trong ca dao tục ngữ, qua lời ru thấm đượm tình yêu của mẹ, qua những lời truyền miệng, răn dạy, đúc kết của người xưa, hình ảnh đất nước tôi kéo dài từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau, có danh thắng Thác Bản Giốc, có bãi Tục Lãm .., ngoài biển Đông rộng lớn kia là quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa uy nghi, hùng dũng ...


Tôi biết ở Đà Nẵng có một huyện đảo tên là Hoàng Sa, tại Khánh Hoà có một huyện đảo tên là Trường Sa, không hiểu hai ông chủ tịch huyện này có kiêm thêm chức vụ gì không? Chỉ cần vài click chuột trên internet, tôi biết Hoàng Sa đang bị Trung Quốc chiếm đóng, một cái sân bay cùng hệ thống quân sự đã định hình tại đây. Cũng những cái click chuột kia, tôi biết hòn đảo lớn nhất ở Trường Sa là ( Thái Bình) Ba Bình đã bị Đài Loan chiếm đóng từ rất lâu rồi, máy bay có thể hạ cánh trên đảo này từ đường băng dài trên 3 km . Còn những hòn đảo còn lại ở Trường Sa, Việt Nam, Trung Quốc, Philippin, Malaysia .., mỗi nước chiếm giử một ít ... Cuối năm 2008, tôi chính thức được biết, Ải Nam Quan chưa từng là của Việt Nam, còn Thác Bản Giốc, Bãi Tục Lãm .., Trung Quốc một phần, Việt Nam một phần ...


Tôi khẳng định, tôi học quá dốt địa lí, lịch sử Việt Nam, mà tại sao, hai môn này học hoài cũng dốt. Phải chăng, những con tem, bưu thiếp ngày xưa tôi từng xem, những bài thơ, quyển sách ngày xưa tôi từng đọc chỉ là ngộ nhận?

Vua Quang Trung đã từng "ngộ nhận" Quảng Đông, Quảng Tây là của Việt Nam, ông "hẹn" khi nào quân binh hùng mạnh sẽ đòi lại công bằng, ông "hứa" sẽ dạy cho Trung Quốc một bài học, nhưng tiếc thay, ông qua đời khi còn quá trẻ!

Ông Đại biểu Quốc hội, nhà sử học Dương Trung Quốc nói nhiều về "học trò dốt sử", nhưng thưa ông, chúng tôi muốn "giỏi sử" như ông thì phải bắt đầu từ đâu ạ?

MP

Xem thêm:
- Ngột ngạt tâm linh, văn minh, văn hóa
- Có cơ quan tuyên giáo lo rồi!
- Có một âm mưu sắp thành?