Hiển thị các bài đăng có nhãn văn hóa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn văn hóa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

Làm báo, đừng làm mọi người khinh hãi

>> Thu hồi đất ở Ngũ Hành Sơn: Vì sao khiếu kiện kéo dài?
>> Đừng lên truyền hình dạy giới trẻ... thói vô lễ
>> Chế giễu bài bác trí tuệ
>> Đạo luật và Đạo lý
>> VN quản lý vốn nhà nước ‘không giống ai’


(VOV) - Mới đây con gái của ông Nelson Mandela, lãnh tụ chống chế độ apartheid, đã phải bức xúc gọi truyền thông là ‘kền kền’.

Theo bà Makaziwe (con gái cả của cựu Tổng thống Mandela), các phương tiện truyền thông ngoại quốc trực sẵn ngoài bệnh viện để chờ đến khi ông Mandela, niềm tự hào của người dân Nam Phi và nhân loại tiến bộ thế giới,… qua đời.

Hơn cả loài quạ, chim kền kền rất khoái món… xác động vật. Cho nên nhiều người (đặc biệt ở phương Tây) đã dùng hình tượng kền kền để chỉ những đối tượng hưởng lợi trên đau khổ của người khác, mặc dù trong thiên nhiên, kền kền đóng vai trò rất tốt trong giữ cân bằng sinh thái và làm sạch môi trường.

Trong lĩnh vực báo chí, tình huống ‘kền kền’ này là có thật. Điều nghiêm trọng nằm ở chỗ, để có tin với mức độ “lôi cuốn” cao, anh/chị phóng viên nào đó sẵn sàng giẫm lên quyền riêng tư của nhân vật.

Quả thực đây là một bài toán khó đối với những người làm báo chuyên nghiệp, tỉnh táo, và có trách nhiệm. Việc giữ cân bằng giữa lợi ích của công chúng và quyền riêng tư của cá nhân giống như đi trên dây vậy, nghiêng bên nào cũng là cực đoan và gây ra day dứt lớn. Trong nhiều trường hợp, nếu cứ lo bảo vệ quyền riêng tư của một số cá nhân nhất định thì sẽ phương hại lợi ích chung và không có chỗ cho thể loại báo chí điều tra giúp lấy lại công bằng và minh bạch cho xã hội. Ở một thái cực ngược lại, tự do cá nhân và phẩm giá con người có thể bị chà đạp một cách phũ phàng.

Phương Tây có truyền thống trọng pháp luật và đề cao chủ nghĩa cá nhân. Nên không phải ngẫu nhiên mà họ lại đề cập nhiều đến quyền riêng tư.

“Tây” nhiều khi phớt “Ăng-lê” và coi đó là chuyện bình thường. Nhưng trong con mắt người Việt mình, đó là sự lạnh lùng. Phía ta phải vồn vã hỏi tên tuổi, gia đình vợ con, thu thập ra sao mới là quan tâm, còn phía Tây coi đó là xoi mói tọc mạch vào đời tư. Cái này được gọi là những khác biệt văn hóa.

Tuy nhiên trong báo chí phương Tây vẫn thấy tin tức lá cải và tình trạng săn ảnh đạt tới mức độ cực chuyên nghiệp, khiến sự riêng tư của con người bị đe dọa một cách không thương tiếc. Trừ một số trường hợp hồ hởi đón nhận sự săn đón của báo chí kiểu này, đa phần không thích bị săm soi những lúc hớ hênh, hay bị dùng ống tele chụp lén từ xa. Đã có những người nổi tiếng, do căng thẳng khi bị đeo bám, mà gặp phải tai nạn thương tâm.

Do đâu lại như vậy? Chung quy chủ yếu vì lợi nhuận. Cụ Karl Marx từng nói, nếu tỷ suất giá trị thặng dư tăng đến 300% thì nhà tư bản thậm chí sẵn sàng treo cổ bản thân. Chuyện đeo bám nói trên thành ra chưa “nhằm nhò” gì.

Nạn “kền kền báo chí” nói chung không chừa bất cứ ai, kể cả các đồng nghiệp trong nội bộ giới truyền thông. Không hiếm trường hợp chính các phóng viên khi gặp “sự cố” đã trở thành “mồi ngon” cho truyền thông. Tình cảnh đấy chẳng khác nào “ăn thịt” lẫn nhau.

Ở Anh, cánh nhà báo của 1 trùm truyền thông còn hack vào mạng điện thoại di động của những người nổi tiếng, các chính trị gia, và thậm chí cả hoàng gia Anh để đọc trộm tin nhắn. Điện thoại của một nữ sinh bị sát hại và của các nạn nhân chết vì đánh bom ở quốc đảo này cũng không thoát khỏi đám nhà báo háo thông tin.

Tất nhiên, trong “thế giới phẳng” hiện nay, quyền riêng tư khó bảo đảm hơn trước còn là vì yếu tố công nghệ. Máy ghi âm, máy quay lén, thiết bị theo dõi, phần mềm gián điệp ngày càng tinh vi và sẵn có trên thị trường. Mạng internet có tốc độ lan truyền và nhân bản thông tin cực nhanh. Bản thân mạng xã hội Facebook cũng được nhìn nhận là nơi thông tin cá nhân dễ lộ nhất, ngay cả khi hãng này tuân thủ nghiêm ngặt quy định về bảo vệ thông tin người dùng. Trước đây Facebook còn bị chỉ trích, thậm chí bị kiện, vì tội sử dụng các phần mềm thu thập toàn diện thông tin người dùng (tiêu biểu là chương trình Facebook Beacon, đã hủy bỏ sau một số năm sử dụng do vấp phải phản đối của công chúng).

Facebook, cũng như nhiều hãng dịch vụ internet khác, thu thập thông tin như vậy để phát triển mạng, để biết nhu cầu của người dùng, hoặc có thể để bán thông tin cho các hãng quảng cáo bên ngoài. Gần đây chính họ thừa nhận thêm đã vô tình để lộ thông tin người dùng do lỗi kỹ thuật. Vụ bê bối Snowden cũng làm hé lộ chuyện các hãng internet của Mỹ, trong đó có Facebook, Google, Yahoo, và Microsoft  bị buộc phải cung cấp thông tin người dùng cho chính phủ Mỹ, cụ thể là cho Cơ quan An ninh Quốc gia (NSA) khét tiếng.

Tuy nhiên như đã nói ở trên, luật pháp của phương Tây về khoản này cũng tương đối rõ. Nên sau khi bị phanh phui về chuyện hack vào hệ thống điện thoại di động để đọc trộm tin nhắn, tờ News of the World đã bị giải tán trước cơn phẫn nộ của công chúng.

Không chỉ vậy, sách phương Tây về truyền thông cũng như nội quy của nhiều cơ quan truyền thông phương Tây đề cập vấn đề này rất chi tiết.

Còn ở Việt Nam ta thì thế nào?

Cùng với việc phát triển kinh tế thị trường là sự manh nha “trào lưu” lá cải, tức hiện tượng chạy theo tin giật gân câu khách, xoáy vào các thị yếu tầm thường.

Đáng lưu ý là nhiều trường hợp vi phạm quyền riêng tư mà tác giả không hề hay biết rằng mình vi phạm. Điều này, như đã nói ở trên, một phần là do văn hóa, một phần là do luật cũng như báo chí của ta chưa thực sự chú ý đúng mức. Sách vở, giáo trình cũng ít đề cập (hoặc là không có, hoặc là có nhưng chưa chi tiết). Cho nên người làm báo đôi lúc rất hồn nhiên xâm phạm đời tư. Dĩ nhiên có những tờ báo của ta đã nghiên cứu và ban hành các bản quy tắc nội bộ chi tiết, công phu về bảo đảm quyền riêng tư của nhân vật được phản ánh, nhưng số lượng những tờ báo như thế còn ít.

Trong vấn đề này, sự khác biệt về văn hóa đóng vai trò quan trọng. Trong khi văn hóa phương Tây đề cao chủ nghĩa cá nhân, và do đó rất chú trọng đến quyền riêng tư, thì văn hóa Á Đông, nhất là Việt Nam mình, thường đề cao yếu tố cộng đồng. Một căn nhà Việt Nam truyền thống thường có kiến trúc đơn giản và cởi mở. Cả làng thì có thể có cổng làng, lũy tre xanh, nhưng từng nhà thì lại rất đỗi đơn sơ, và không có sự ngăn cách lớn, khác với căn nhà phương Tây thường kín đáo vô cùng và bảo đảm sự riêng tư cho mỗi cá nhân sống trong đó.

Vụ việc chưa rõ ràng nhưng theo giọng văn của nhiều tờ báo thì dường như nghi can đã là tội phạm rồi, và nếu đã là tội phạm thì bị chỉ trích gay gắt hết mức. Chỉ cần sơ sẩy là bị gọi “y, hắn, thị” như thường. Ngoài ra có khi còn có cả tiết mục “tên tuổi, địa chỉ đàng hoàng”, ảnh chụp cận cảnh rõ nét.

Có kẻ phạm tội lần đầu do bồng bột, tên tuổi chân dung đã được lên mạng hết rồi và còn lưu mãi trên đó, gây khó khăn nhất định cho họ trong việc làm lại cuộc đời sau này (chưa kể trường hợp bị oan).

Như thế dường như chưa đủ. Trong cơn say nghiệp vụ, một số tờ báo còn lôi người thân của nghi phạm hoặc tội phạm vào cuộc (trái với mong muốn của họ) để tạo cái nhìn “toàn cảnh” về vụ việc, nhằm thỏa mãn trí tò mò của một bộ phận công chúng.

Bản thân việc tường thuật quá hấp dẫn về những người phạm tội cũng như tội ác của họ đã có thể làm gia tăng thêm nỗi đau ở nạn nhân và người thân. Thủ phạm được phỏng vấn và mô tả cứ như anh hùng trong tiểu thuyết, các thủ đoạn gây án được trình bày tỉ mỉ khiến kẻ khác có thể học theo… Phóng viên say sưa kể, độc giả say sưa đọc, quả chẳng khác nào kền kền đang tự xử chính đồng loại của mình.

Không chỉ có nạn nhân các vụ giết người hay hiếp dâm mới rơi vào tình huống này. Nạn nhân của tai nạn giao thông cũng chung số phận.

Tất nhiên nếu phóng viên đã hỏi và nhận được sự đồng ý của nạn nhân thì câu chuyện lại sang một nhẽ khác. Đằng này nhà báo cứ xông thẳng vào chụp cận cảnh hiện trường, không thực hiện các biện pháp nghiệp vụ cần thiết để giảm sốc. Có trường hợp phóng viên dành thời gian vào bệnh viện để chụp thông tin tình trạng sức khỏe của bệnh nhân các vụ tai nạn rồi đưa tin.

 Trong những trường hợp như thế, ngoài ý thức phải đặt mình vào vị trí bệnh nhân thì thiết nghĩ còn cần đến sự hiểu biết (rằng mình đang vi phạm riêng tư), và kỹ năng đưa tin một cách khéo léo, hài hòa sao cho vẫn thể hiện được vấn đề nhưng không làm nạn nhân bị lộ thông tin cá nhân một cách quá mức./.


Thanh Chương/VOV online


Xem thêm:
- A dua, chửi đổng và ngứa mồm
- Đề tài ưa thích của báo giới
- Tác nghiệp báo chí tại một phiên tòa mại dâm và môi giới mại dâm



Bệnh vĩ mô mà đi trị vi mô!

>> Cuốn theo chiều... giá
>> Trâu, bò đi... lùi
>> Leo dây và nhảy dù
>> Tiếp tục đề xuất dân phúc quyết Hiến pháp
>>>>> Nợ công Việt Nam đang trên 826 USD/người dân



(VHNA) - Một dự thảo luật quy định, sẽ phạt 100.000 đến 200.000 đồng với người có lời nói hoặc cử chỉ thô thiển, tục tĩu, thiếu văn hóa ở nơi công cộng.

Một số hành vi cũng bị phạt 100.000 đồng đến 200.000 đồng gồm: Tiểu tiện, đại tiện ở đường phố, trên các lối đi chung, ăn mặc hở hang…

Mới nhìn thì dự thảo luật này sẽ đánh trúng bệnh của xã hội. Phạt để dân tình không «làm bậy» và cộng đồng sẽ sống cùng nhau có văn hóa hơn, văn minh hơn…

Thế nhưng văn hóa là gì? Theo nghĩa rộng, đó là tất cả những cách, thích hợp nhất, mà cộng đồng đã sáng chế ra để sống trong một bối cảnh nào đó.

Một cách chung chung, có vội vã thật nhưng để ngắn gọn, ta có thể giải thích:

Tiểu tiện ở nơi công cộng vì ta thiếu nhà vệ sinh chung.
Chạy len lỏi trên đường vì đường chật xe đông.
Lừa dối người khác vì mục đích tối thượng của mỗi người hiện là «cơm áo gạo tiền».
Mua bán bằng cấp vì xã hội chỉ tôn trọng người có học vị.
Chửi nhau vì xã hội hóa các đô thị nhanh quá, dân đô thị thành vô danh giữa người này với người khác, hết tình người…
Ăn mặc hở hang ở nơi đông người vì dồn dập các phương tiện truyền thông hàng ngày cứ đưa những hình ảnh nóng bỏng gợi cảm của người nổi tiếng – cứ như là mẫu mực rồi, cứ như là bình thường đấy.

Và đó chỉ là vài thí dụ cụ thể.
Như thế thì trách gì dân tình được?

Phạt hay chế tài?

Bất cứ xã hội học gia nào cũng sẽ nói rằng phạt không có hiệu quả đâu. Có luật thì sẽ có người lách luật. Cái cần là làm sao cho văn hóa … «lành mạnh», cho dân tự ý thức.

Tức là phải làm việc:

. chống văn hóa đi lạc hướng (tôi nhìn về phía trách nhiệm của giới truyền thông chuyên bán báo lá cải và buôn chuyện người nổi tiếng ăn mặc hở hang),

. tạo những gương mẫu mực từ trên xuống dưới (từ những minh quân, những cán bộ biết làm công bộc có ý thức trách nhiệm, chăm lo tiện nghi, hạ tầng cho dân chúng… tới người thường dân biết tu thân tề gia, cư xử tế nhị…),

. đề cao những giá trị đạo đức nhân bản (trung thực, tình người, tương trợ…) – đề cao thật chứ không phải đề cao màu mè hình thức.

Nhiều người than là văn hóa trong nước hiện xuống cấp.

Nhưng không xuống cấp sao được khi tra bất cứ báo nào trên mạng ta chỉ thấy đa số các bài là những tin cướp của, giết người, hãm hiếp, chết vì tai nạn lao thông, hay là những nhà cửa, trang phục của người nổi tiếng với những giá bạc triệu bạc tỉ … Báo chí như thế chỉ phản ảnh các hiện tượng của thiểu số trong khi đa số thầm lặng thì hoàn toàn vắng bóng (họ …thầm lặng mà!).

Vài xã hội học gia hi vọng là đa số thầm lặng còn giữ được những giá trị của xã hội mà không bị ảnh hưởng của những hiện tượng «lao xao». Ta bám víu vào hi vọng đó để mong tái lập những hành vi văn hóa thích hợp cho một xã hội tiến bộ.

Thay vì tích cực vun trồng những hình thức văn hóa «ổn» hơn, ở đây ta chỉ nhắm tới các «vi phạm» (mà ai định nghĩa các vi phạm? theo chuẩn mực nào? hành vi xã hội là những thói quen không do luật qui định rõ ràngvà lại phạt bằng tiền.

Tức là lại dùng cái lô-gích của thực dụng, của tiền bạc. Văn hóa mà đặt trọng trên tiền bạc thì trách sao các thiếu nam thiếu nữ, người già người trẻ, từ dân tới quan… cứ chạy theo tiền, bất kể các giá trị đạo đức khác.

Ta phải sớm tìm cách chấn chỉnh thói quen xã hội, tái lập bậc thang giá trị, chú tâm đến dạy con trong nhà, giáo dục trẻ ở trường… để mỗi một và tất cả sống tử tế.

Chứ để đợi đến lúc «vi phạm» … thuần phong mỹ tục mới phạt thì muộn rồi. Đó là một cách làm phần ngọn trong lúc rể đã bám sâu trong lòng đất, khó tuyệt căn lắm…

Bệnh vĩ mô mà đi trị vi mô thì bao giờ mới xong?

Nguyễn Huỳnh Mai

Xem thêm:
- Khôn như thượng thư văn hóa
- Hạnh phúc trong tay ta đang nợ hoa kết trái...
- Đảng đâu rồi?

Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013

Bệnh mới

>> Tại chức
>> Có nên cáo chung hệ tại chức?
>> Phó giáo sư còn "ăn cắp vặt"
>> Nhiều nghịch lý quá!


()- Người Việt giờ “lang bạt” bốn phương. Ai sang được Mỹ làm ăn xem ra có vẻ khá, phải không bác?

- Nghe nói thế, người Châu Á có 18 triệu đang sống ở Mỹ, theo đánh giá mức sống và trình độ văn hoá có nơi có phần khá hơn cả người Mỹ da trắng. Nhưng thu nhập người Việt lại thuộc nhóm nghèo nhất của Châu Á. Ví dụ, người Ấn Độ ở Mỹ thu nhập 89.600USD/năm, sau đó nhì là người Philippines, Trung Quốc, Nhật Bản…

- Dù nghèo ở Mỹ vẫn hơn ở ta.

- Chuyện, ở nước phát triển nhất phải hơn anh mới thoát nghèo, thò một chân vào trung bình.

- Vậy mà ta đứng đầu ASEAN về uống bia đấy, một năm uống hết 2,6 tỉ lít. Myanmar nhiều lúa, nhiều vàng ngọc thế mà 50 triệu dân cả năm mới uống hết 30,4 triệu lít, bằng ta uống thêm một chầu thôi chứ mấy. Hà Nội, TPHCM còn được xếp vào top 14 thành phố lý tưởng để uống bia toàn cầu.

- Bia ta rẻ, cũng có hãng ngon (trừ bia cỏ hoặc bia địa phương “Ta về ta tắm ao ta/ Uống bia tỉnh nấu mới là… dân ngoan”).

- Có lẽ phải tính thêm món thịt chó. Chó ở Đông Dương đều đổ sang VN phục vụ thị trường lớn.

- Cũng chỉ vào top nhì thôi. TQ người ta còn có lễ hội thịt chó ở vùng Quảng Tây.

- Lễ hội tổ chức kiểu gì?

- Cả nghìn người đều dự tiệc thịt chó, bàn bày bạt ngàn trên đường phố.

- Cỡ đó ta thua rồi, không hiểu họ có thui rơm như ta không nhỉ?

- Chắc có, văn hóa Trung Hoa với văn hóa Việt gần như nhau cả. Nhưng chắc chắn, ẩm thực thịt chó phát triển không dẫn đến nạn trộm chó và cả làng đánh chết tên trộm chó, công an cũng không can thiệp nổi.

- Con chó đổi mạng người, nghe ra mạng người rẻ quá bác ạ.

- Ui dào, chết vì TNGT, chết đuối, chết bệnh lạ, chết vì ăn cá nóc, uống rượu “thuốc”… chắc cũng chẳng nước nào dám so với dân mình. Giờ đâu phải loạn lạc, cũng không còn đói khát, sao người mình lại thế nhỉ.

- Mắc bệnh mới đấy.

- Bệnh gì?

- Ham giàu nhanh. Ăn nhanh hay bị nghẹn mà!

LÝ SINH SỰ

P/s: Thật lòng, nhiều ông, bà Việt kiều bên Mỹ khi về nước cũng tinh tướng lắm...

Xem thêm:
- Thầy chùa mà cũng ăn chay à?
- Sự thịnh vượng hoang đường
- Đàn ong trên đầu ngọn khói
- Con chó chờ miếng ăn thừa!
- Ngắm tranh trong khi đại tiện

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

Hạnh phúc trong tay ta đang nở hoa kết trái...

>> Bộ trưởng trình bày "đường bay" quá nhiều...
>> Chấm điểm chất vấn
>> Bộ trưởng khen Phó Chủ tịch QH "mặc áo dài đẹp"
>> Thật ra mà nói chẳng có gì để nói
>>>>> Tội phạm kinh tế hưởng án treo quá nhiều!



Ôi văn hóa. Ôi ngữ nghĩa Việt Nam.
BỘ TRƯỞNG BỘ VĂN HÓA, THỂ THAO VÀ DU LỊCH HOÀNG TUẤN ANH: Đề ra chỉ tiêu mà không thực hiện được cũng không nên, nhưng để tiềm năng trở thành hiện thực là cả một quá trình

Đất nước bốn ngàn năm ôi tự hào biết mấy - Lời một bài hát ca ngợi Tổ quốc mà nhiều ĐBQH có biết - Hạnh phúc trong tay ta đang nở hoa kết trái... vẫn là câu tiếp theo của ca từ ấy.

Hạnh phúc là chúng ta đã thuộc và đã say sưa hát. Vì hát mà chúng ta yêu tiếng Việt, yêu con người Việt, yêu dân tộc này - Một dân tộc Chân Trường Sơn đạp sóng Thái Bình.

Nhưng, hôm qua, nghe Bộ trưởng Bộ Văn hóa trả lời chất vấn thì thật thất vọng, thật buồn, tiếng Việt ở đâu nhỉ dù Bộ trưởng thật say sưa, mà càng say sưa tâm huyết càng không hiểu. Thôi, đành vậy, xin cứ chuyển ngữ - Xin kính nhờ. 
(hết trích)

Xem hết bài tại >>> đây!
Nguồn: ĐBND

* Video Bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh trả lời chất vấn.

P/s: viết như vậy có khác gì các blogger viết đâu?!

Xem thêm:
- Khôn như thượng thư văn hóa
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

Giếng đá cổ nhất Việt Nam mới được phát hiện

>> Vũ Như Cẩn (Bác Đông A thích chơi hoa còn người ta thích chơi đồ cổ!)
>> Dự thảo hiến pháp lần 3 đã tiếp thu những gì từ nhân dân? (Hạ màn!)
>> Chuyển Thủ đô vào Đà Nẵng? (Ý tưởng!)


Phạm Duy Trưởng

Trong dịp tết nguyên đán Quý Tỵ vừa rồi tôi về quê ăn tết, khi sang thăm nhà người anh họ làm nghề hát Văn, lúc đó chương trình truyền hình đang nói về những chiếc giếng. Người anh họ liền kể cho tôi nghe về một chiếc giếng đá mà anh đã thấy ở một ngôi chùa khi anh đến hát Văn. Qua lời miêu tả của anh làm tôi rất ấn tượng, tôi liền nhờ anh dẫn đến tận nơi.
Đây rồi một chiếc giếng đá. Cổ giếng là năm khối đá được bàn tay khéo léo của những người thợ xưa ghép vào nhau, phía dưới phình to ra, phía trên thu nhỏ lại rồi dựng đứng lên thành miệng giếng như hình chiếc chum, đường khính miệng giếng khoảng 0,8m. Phía trong thành giếng được ghép lại bằng nhiều chiếc cối đá thủng, chiều sâu của giếng khoảng 5m. Đặc biệt, căn cứ vào các vết tích người xưa khi dùng dây kéo nước, trên thành miệng giếng hiện còn để lại rất nhiều những rãnh đá mòn lõm sâu, có những rãnh có thể đặt vừa cả bàn tay.

Giếng đá này nằm trong khuôn viên chùa Hồng, thuộc xã Nam Dương, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định. Khi tôi đến là ngày mồng 7 tháng giêng, mọi người đang chuẩn bị cho lễ hội chùa Hồng vào ngày mồng 10. Theo những người trong ban lễ hội. Chùa Hồng được xây dựng vào thời vua Lê Hoàn, hiện còn 5 bia đá và nhiều tài liệu vẫn lưu giữ được. Theo các tài liệu này, chùa Hồng thờ đức thánh Tu, tên thật là Bùi Huệ Tộ. Từ xưa dân gian trong vùng vẫn lưu truyền câu: "Nhất Bi (chùa Bi - chợ Chùa) nhì Hồng (chùa Hồng) tam Như (chùa Như) tứ Cổ (chùa Cổ Lễ)". Tuy cách thị chấn chợ Chùa – Nam Giang chỉ khoảng trên 3km nhưng đường giao thông lại không thuận tiện, nên ít người biết đến ngôi chùa này. Có lẽ cũng chính vì thế mà ngôi chùa vẫn còn lưu giữ lại được những kiến trúc cổ.

Thời gian vừa qua, giới khảo cổ học đã phát hiện được nhiều giếng nước cổ. Trong Hoàng thành Thăng Long người ta tìm thấy giếng thời Trần và cả giếng nước từ thời Đại La. Trong di tích thành nhà Hồ cũng mới phát hiện được một giếng cổ. Nhưng tất cả những giếng nước đó chỉ là những di tích hoặc không còn nguyên vẹn, không còn được sử dụng nữa.

Trong bộ sách Những kỷ lục Việt Nam do Công ty Cổ phần Sách Niên giám Việt Nam (VIETBOOKS) và NXB Thông Tấn thực hiện đã ghi nhận: Giếng đá cổ nhất Việt Nam hiện nằm trong khuôn viên chùa Phúc Lâm, xã Mai Lâm, huyện Đông Anh, ngoại thành Hà Nội. Giếng đá này đã trên 600 năm tuổi và được các nhà khảo cổ học đánh giá là giếng đá cổ nhất Việt Nam còn nguyên vẹn và vẫn có thể sử dụng được. Ở Việt Nam chúng ta mới biết có hai chiếc giếng đá kiểu này, một chiếc nữa ở chùa Báo Thiên đã được khai quật lên hiện đang đặt trước hang đá bên trong khuôn viên nhà thờ Chính tòa Hà Nội.

Bước đầu so sánh giếng đá chùa Hồng với hai giếng đá cổ trên ta thấy:
- Chùa Hồng được kiến tạo dưới thời vua Lê Hoàn (980-1005), chùa Báo Thiên xây dựng năm 1057, chùa Phúc Lâm xây dựng năm 1224
- Giếng đá chùa Hồng có hình thức đơn giản, thực dụng, được ghép lại từ năm phiến đá. Giếng đá cổ chùa Phúc Lâm được tạo dáng, giếng đá cổ chùa Báo Thiên có các hoa văn tinh xảo. Điều này cho thấy giếng đá chùa Hồng có thể được kiến tạo trước.

Các nhà nghiên cứu dựa vào các vết tích người xưa để lại khi dùng dây kéo nước làm mòn miệng giếng thành những rãnh có thể đặt vừa cả ngón tay để đánh giá giếng đá chùa Phúc Lâm là giếng đá cổ nhất Việt Nam. Nếu theo tiêu chí này, trên thành miệng giếng đá chùa Hồng hiện còn để lại rất nhiều những rãnh đá mòn lõm sâu, có những rãnh có thể đặt vừa cả bàn tay.

Những điều đó đều nói lên giếng đá chùa Hồng là một giếng đá rất cổ, còn cổ hơn cả giếng đá chùa Phúc Lâm hiện đang giữ kỷ lục là chiếc giếng đá cổ nhất Việt Nam hiện nay.

Giếng nước có phổ biến khắp nơi trên thế giới, ở Việt Nam hầu như làng nào cũng có giếng, giếng làng, giếng đình, giếng chùa, giếng gia đình. Trong thời đại của khoa học công nghệ, nước máy đã về khắp mọi làng quê, nơi nào không có nước máy thì cũng có giếng khoan. Vậy nên giếng khơi, nét đẹp của làng quê xưa, không còn được sử dụng phổ biến để lấy nước sinh hoạt như trước nữa. Dù thời thế có đổi thay nhưng cây đa – giếng nước – sân đình, những nét điển hình của làng quê bắc bộ, vẫn được giữ gìn như một biểu tượng về văn hóa, lịch sử truyền thống. Trong quan niệm của người Việt, giếng nước không chỉ đơn thuần là nơi cung cấp nguồn nước sinh hoạt. Trong tâm linh giếng được xem như một linh vật có thần bảo hộ, giếng càng lâu đời càng được cho là linh ứng.

Giếng đá chùa Hồng hiện vẫn còn nguyên nét cổ và vẫn đang được sử dụng lấy nước sinh hoạt. Biết bao biến động lịch sử nhưng vẫn tồn tại, thật kỳ diệu! Nó xứng đáng được vinh danh là giếng đá Việt Nam cổ nhất, còn hoàn chỉnh và vẫn đang được sử dụng. Rất mong các cơ quan có thẩm quyền về văn hóa tư tưởng, các nhà nghiên cứu lịch sử, văn hóa, mỹ thuật… cùng hợp tác quan tâm. Công nhận đây là một cổ vật thuộc hàng quốc bảo của nước ta cần được bảo tồn.

Nguồn: PQT




P/s: ...báo chí nhào vô cho rồi!

Xem thêm:
- Tiếc cho cái học vị tiến sĩ!
- Câu chuyện sửa đổi Hiến pháp
- Đối ngoại, đối nội của một anh quan tỉnh lẻ

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

Văn hóa Phạm Viết Đào?

>> Sinh nhật cụ Hồ ( Trương tiên sinh viết bài này có tính thời vụ, quá gượng gạo!)
>> Maria Ozawa: Thịt người và thịt lừa
>> Báo chí cũng sai tè le đây này!


Cũng lâu lắm rồi mới ghé nhà bác Đào chơi, chợt nhìn thấy dòng chữ trong entry >>> này mà "lặng thinh" người. Dòng chữ có nội dung như sau:

TIỂU SỬ ĐỒNG CHÍ HỒ ĐỨC VIỆT
Ông Hồ Đức Việt (1947-2013) (?) là một chính khách Việt Nam...

Bà con có hiểu dòng chữ ấy có nghĩa là gì không? Và ông Hồ Đức Việt thì đang ốm rất nặng...

Được biết ông Phạm Viết Đào là một cựu quan chức thanh tra văn hóa, và trên blog của chính mình, ông tự giới thiệu là một nhà văn.

Cũng được biết entry đó ông sao chép từ một trang web khác. (mà trang đó có mục đích gì thì chắc ông Đào biết quá rõ!)

Thế nhưng, với một bề dày "kiến thức, văn hóa"  và tuổi đời như ông, chẳng lẽ blog này không hiểu hoặc cố tình không hiểu dòng chữ trên nó ác nghiệt đến mức độ nào không? Nó có đáng là một bản tin hot trên blog của ông không? Thật khó nghĩ trong đầu ông chứa những gì?

Hãy xem Wikipedia viết tiểu sử về một người >>> đang còn sống như thế nào.

Trong entry >>> này tại blog DG, rất đồng cảm với suy nghĩ của blogger này, mặc dù không thích cách sử dụng ngôn ngữ và mục đích viết blog của DG.

Có thể châm biếm, cười nhạo sự lố bịch, chót lưỡi đầu môi của các quan chức lãnh đạo...
Có thể coi thường, căm ghét, chán nản với cung cách làm việc, điều hành của họ...
Nhưng không được nhập nhằng, bỡn cợt trước cơn đau thập tử nhất sinh của bất cứ một người nào, điều đó là văn hóa, điều đó là văn minh, tự khắc phải hiểu trong quá trình sống. Ăn "thua đủ" với kẻ "chiến bại" để làm gì?

Nếu người thân, con cháu của những vị quan chức này đọc blog các vị, họ sẽ phản ứng ra sao? Thiệt tình...

Điều hay thấy nhất của các nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ... là thường xuyên "trăn trở" chuyện thiên hạ, nhưng lại chủ quan "bỏ bê" cái tôi "mạng nhện" của chính bản thân mình.

Mở rộng một tí, thật thú vị khi mới đây thấy các em học sinh ở Hải Phòng trong trang phục "cờ đỏ sao vàng"  hớn hở diễu hành mừng sinh nhật cụ Hồ, thế nhưng chính nội dung trên tờ giấy (19.05.1840-19.05.1913) (?) mà các em cầm trên tay lại "tố ngược" chính kiến thức của các em, phản tuyên truyền, bôi bác lịch sử.


MP

P/s: Nghèo vì bạn, khốn nạn vì đồng hương...

Xem thêm:
- Ngột ngạt tâm linh, văn minh và văn hóa
- Khôn như thượng thư văn hóa
- Dư luận viên, vô dụng và hữu ích

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

Văn hóa bất động sản

>> Biệt thự của Thủ tướng, mời bà con xem lại đoạn băng ghi âm >>> này!
>> Cảnh báo nạn "quan bà"
>> Cán bộ ơi, chỉ dân cách làm giàu với!
>> Justice

Trích GDVN:
“Tôi nghe câu nói của Alan Phan: “Hãy để cho nó (doanh nghiệp BĐS – pv) chết đi”, tôi cho là cực kỳ thiếu văn hóa. Chúng ta là người có học, tại sao lại nói như thế!” – Bầu Đức chia sẻ hết sức thẳng thắn trong cuộc trao đổi với báo điện tử Giáo dục Việt Nam chiều 5/4.

Trong mắt mọi người, TS Alan Phan có thể là một doanh nhân với 43 năm kinh nghiệm tại thị trường Mỹ và Trung Quốc, cũng là Việt kiều đầu tiên đưa công ty tư nhân của mình lên niêm yết sàn chứng khoán Mỹ nhưng trong mắt của bầu Đức, Alan Phan chỉ là con số 0.

“Alan Phan là ai? Trong lịch sử, ông ấy đã làm gì cho đất nước Việt Nam? Đối với thị trường BĐS, ông Alan Phan có dự án nào ở VN không? Câu trả lời là “không có”. Ông ấy có một công ty nào thành đạt không? Câu trả lời cũng là “không”. Một người không biết gì mà lại đi khuyên những người biết gì, giống như một người không biết đá banh mà lại nói chuyện đá banh hoặc chẳng khác nào một cậu sinh viên lại “lên mặt” dạy toán cho GS.Ngô Bảo Châu”, bầu Đức ví von. (hết trích)
………

Không bàn về nội dung đúng sai chuyện ông Tiến sĩ Alan Phan nói về BĐS mới đây.
Chỉ nghĩ bầu Đức nên nghĩ lại.

Quy cho người ta “thiếu văn hóa” mà mình sổ toẹt, cho người ta “chỉ là con số O”!?

Còn mấy câu hỏi thì hơi bị bất nhã và quá dễ để người ta trả lời theo nhiều khía cạnh.

Cái câu "Một người không biết gì ..." thì lại càng quá dở. Kiểu này thì khác gì bảo nhân dân biết cái …éo gì về luật mà cũng 40 triệu lượt là góp ý hiến pháp…

Vạn bất đắc dĩ phải nói câu này: Bầu Đức, 1982 không thi đỗ đại học, rồi có quyết tâm thi tới lần thứ tư cũng không đỗ, vậy nhỡ ông Alan Phan ‘tương kế tựu kế’ nói lại, "nhưng tôi, một người đỗ đến tiến sĩ vẫn sẵn lòng nói chuyện với một người chưa đỗ đại học như bầu Đức" thì bầu Đức trả lời sao? (được biết bầu Đức đã “thẳng thừng” từ chối ý kiến của TS muốn một số người trong đó có bầu Đức sẽ có mặt trong cuộc gặp do HH BĐS HN đề xuất. Hay là sợ nhỉ?)
Kể ra còn nhiều điều để nói nhưng sờ-táp hiê.

Nguồn: Còm sĩ Trần Quốc

P/s: Mời bầu Đức đọc lại bài >>> này và bài >>> này!

Xem thêm:
- Cứ tưởng chị là Thánh
- Khùng, khùng, khùng!
- Ngột ngạt tâm linh, văn minh và văn hóa
- Những kiểu tranh luận thiếu tư cách, nhân cách

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2010

Ngột ngạt tâm linh, văn minh & văn hóa

(Lộng ngôn của Béo)



Mấy hôm nay, báo chí lá cải phương Tây đưa tin, một thầy phù thủy được thuê với số tiền rất lớn (15.000 USD) để ém bùa cho siêu sao Ronaldo-CLB Real Madrid bị chấn thương nặng. Thế là người nhà của danh thủ tìm cách thuê thầy phù thủy khác cao tay ấn hơn giải nạn... Quái lạ, cái xứ Đầu bò tót này, văn minh đến thế là cùng! Thời buổi mà ngồi trên màn hình vi tính có thể biết mọi chuyện thế gian, một quả tên lữa có thể bắn trúng mục tiêu nửa vòng trái đất, vài quả bom nguyên tử nhỏ xíu có thể hủy diệt địa cầu to lớn này và con người nhỏ bé có thể dạo chơi cung trăng xa tít kia... mà giới phù thủy lại được trọng dụng ưu ái thế!

Mà bọn báo chí phương Tây nó cũng lạ?! Việc gì nó cũng đăng được, từ cô người mẫu vú to vú nhỏ cho đến vị tổng thống đáng kính bị ném giày vô mặt.., nó viết thoải mái thật! Chẳng như cái xứ An-Nam hiện nay, một nguyên thủ bị hắt ly rượu hay sinh viên, trí thức choàng quốc kì trên vai bày tỏ lòng yêu nước thì đố báo nào dám lên bài, nhưng một cô bé diễn viên tự quay phim sex hay hoa hậu siêu dốt... thì nhào vô đánh hội đồng ngay, viết như cha như mẹ người ta, viết như chưa bao giờ được viết!

Mấy lão giáo sư tiến sĩ khoa học xã hội nhăn văn cứ cù lần tranh cãi thế nào là văn minh, là văn hóa, lẩm cẩm thật, phí thời gian. Cứ như thằng Béo này định nghĩa, cái gì thấy thoải mái là văn minh, cái gì không thấy thoải mái là văn hóa. Ngày xưa, từ quan đầu triều cho đến dân đen, từ học trò cho đến con buôn, từ trọc phú cho đến phường trộm cướp... đều tung hô "Đức vua vạn tuế vạn vạn tuế", rất thoải mái, nhưng nếu có người nói "Bệ hạ địt thúi quá!" (đánh rắm) thì lập tức bị chém đầu, chẳng thoải mái chút nào!

Ngày thống nhất, các chiến sĩ giải phóng vào tiếp quản miền Nam, rất hiền lành và chân thật, cứ đến tối ngày rằm, đêm 30 âm lịch, hể nhà dân nào mang bàn thờ ra cúng thì bị ngăn cản, bắt phải dập hương, dẹp bàn thờ.., bảo là mê tín, duy tâm, không biện chứng, phản khoa học... làm người dân sợ và giận lắm! Thời cuộc thay đổi, cùng tấc biến, kinh tế thị trường theo định hướng XHCN đã đem hàng hóa tư bản đến tận vùng sâu vùng xa. Lại thấy xuất hiện chuyện cúng bái, mà quan chức lại cúng to, cúng lớn, cúng hoành tráng hơn dân đen. Muốn con trai cũng cúng bái, muốn thăng quan tiến chức cũng cúng bái...

Blog nhà báo Trương Duy Nhất trong entry đã viết "Có cái gì mà hết ông này đến bà kia bị kỷ luật. Có cái gì mà cứ mỗi mùa đại hội lại đánh đấm lung tung. Cái gì... khiếp sợ đến nỗi vị Tỉnh trưởng vừa trúng Hội đồng xong đã phải tất bật leo gần 2.000 bậc đá lên núi Thần... cúng vái?" ...

Đất nước hội nhập, muốn thế giới biết đến ta thì quảng bá du lịch là một điều tất yếu, thế là, từ xóm, xã, huyện, phường, tỉnh, thị, trung ương... tổ chức lể hội, những cái trước kia được coi là mê tín, dị đoan, tàn dư của chế độ phong kiến... lần lượt được khai thác lại dưới mác "văn hóa dân gian truyền thống"... Văn minh là thế đấy, thoải mái vô cùng!

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đứng trước Quốc hội thuyết trình về vấn đề mở rộng Thủ đô Hà Nội, để cho bài thuyết trình của mình nặng tính thuyết phục, vị nguyên thủ đã đem yếu tố phong thủy để diễn đạt... Thế là, đa số phiếu đồng thuận của nhóm đại biểu Quốc hội Việt Nam. Quá thoải mái!

Cơn bão Cét-sa-na vừa qua, Việt Nam mình gọi là cơn bão số 9, blog nhà báo Nguyễn Thế Thịnh trong một entry "Vía bác nhẹ quá" kể rằng Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải đi đến đâu thì bão né đến đó, chưa kịp đến thị sát Quảng Nam, Quảng Ngãi thì bão nện cho 2 tỉnh đó te tua.., để rồi ông Dự Báo và ông Quan tỉnh phải đổ thừa trách nhiệm cho nhau, cái văn hóa nó chẳng thoải mái chút nào!

Có anh nhà báo tự xưng mình là Osin (kẻ hầu, người giúp việc, người làm thuê, người ở đợ...) không biết anh ta làm Osin cho ai nhưng được cái rất hay, cứ mổi entry ra đời trong blog của mình thì bạn đọc nhảy vào còm liên tục với đủ điều hỉ nộ ái ố, tức giận có, hả hê có, hy vọng có, thất vọng có.., thế rồi chuyện gì tất đến phải đến, anh ta bị thôi việc, bị tước thẻ nhà báo chỉ vì một entry trong blog ấy! Văn hóa nó khốn nạn đến thế đấy!

Mấy năm gần đây, chùa chiền hay những cái tương tự như chùa chiền mọc lên như nấm .., Việt Nam còn tổ chức Đại lể Phật Đảng toàn thế giới. Dưới mái trường XHCN, bao thế hệ được dạy và học về Triết học Mác, Mác nói "Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân". Sách triết còn nhận định rằng: "Nhìn chung, ở thời kỳ nào, nơi nào mà khoa học phát triển, tinh thần khoc học phổ biến rộng rãi, thì mê tín dị đoan giảm hẳn, xã hội hưng thịnh. Còn ở thời kỳ nào, nơi nào mà tinh thần khoa học sút kém, là lúc đó ở nơi đó tôn giáo lộng hành, tà thuyết phát triển, bước tiến của xã hội chậm lại."

Có ông giáo sư tiến sĩ triết học tuyên bố rằng, đã hơn 70 tuổi rồi mà ông chỉ cô gắng làm có 3 chữ duy nhất. Mọi người ngạc nhiên hỏi và ông trả lời: Đó là họ, tên lót và tên của chính ông. Nghe có vẻ hài hước nhưng nghiệm lại mới đáng nễ đáng kính. Khi nằm xuống, dưới nắm mồ là cái cốt, mọi người đến thắp hương hay nguyền rũa chỉ gọi cái tên ghi trên tấm bia của cái cốt đó mà thôi.

Ngột ngạt quá! Tâm linh, văn minh, văn hóa!


MP

Xem thêm:
- Sự thịnh vượng hoang đường
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm