Hiển thị các bài đăng có nhãn tham nhũng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tham nhũng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2013

Cả đời sống trong mơ

>> Bầu Kiên bị khởi tố thêm tội trốn thuế
>> Đọc chơi hiểu cho đúng! (Bài thơ này quá hay!)
>> Làm lãnh đạo càng cần phải học (vì kết quả có tại >>>>> đây)
>> Xử lý nợ xấu bằng nguồn tiền nào? (Tiền của dân!)
>> Từ 5kg gạo nghĩ về bộ máy hành chính công


() - Hôm nay thứ bảy, cơ quan em mùng 10 mới lĩnh lương mới, hồi hộp lắm bác ạ. Biết rằng mỗi “phẩy” chỉ có 100.000đ, nhưng như bác, năm “phẩy” lương hưu cũng được thêm 500.000đ, ra vấn đề đấy chứ không đùa đâu.

- Ai bảo chú là không đùa? Chú có nhớ bắt đầu cải cách chế độ tiền lương từ bao giờ không?

- Hồi nào không nhớ, gần 30 năm rồi còn gì, từ hồi em còn… chưa có lương.

- Từ năm 1985. Hồi đó bắt đầu có cụm từ “bù giá vào lương”, lương “cơ sở”- tức là “tối thiểu” như cách gọi hiện nay- được ''quy ra thóc'' là bằng 60kg gạo. Mỗi người hồi đó còn ăn tem phiếu, chỉ có 13,5kg gạo/tháng. Trừ gạo thổi cơm, còn những 46,5kg để ăn tiêu. Nhà tập thể cơ quan, không mất tiền, có thuê cũng chỉ… vài cân gạo/tháng, đời sống đâu có khó lắm. Bây giờ, lương tối thiểu tăng cả chục lần, 28 năm trôi qua, tính ra “cơ sở” để tính lương vẫn chỉ có 65kg gạo. Đó là các bác chuyên gia lớn, GS,TS của Chính phủ tính thế.

- Hồi đó, bộ trưởng 10 “phẩy”, 6 tạ rưỡi gạo. Bây giờ thành bao nhiêu, gạo ngon phải 300.000đ một yến…

- Cũng chỉ gấp 10 ngày còn bao cấp. Hồi đó phở 3 hào, bia cũng 3 hào (vại nửa lít, chứ không teo xuống 1 lít 3 vại như bây giờ). Nói tóm lại, gần 30 năm tăng được có 5kg gạo/tháng lương cơ bản mà CBCC sống vung vinh lắm.

- Còn CNVC cũng chỉ hơn ngày xưa 5kg gạo/tháng thôi, mà khổ thế.

- Chú có biết vì sao?

- Em ngu lâu mà bác.

- Người ta nói chán chê mê mỏi rồi, CBCC sống vung vinh vì thu nhập ngoài lương, nói đơn giản là phong bì, nhớ chưa?

- Nhớ, nhưng quên ngay vì CNVC làm gì có phong bì. Nói thế thì 30% số CBCC - tức ngót triệu bác “cắp ô” - cũng vung vinh cả sao?

- Có suất hết, làm ăn mẫn cán, hiệu quả cũng như rót nước pha trà, miễn là có chức, có ghế. Còn chuyện bằng cấp khỏi lo, ai cũng có đủ. Đời công tác chỉ 40 năm, 12 năm phổ thông, 4 năm đại học, 2 năm cao học, học chính trị, bồi dưỡng nghiệp vụ, hội nghị, hội thảo, tham quan trong-ngoài nước, cộng lại được bao lăm phục vụ nhân dân?

- Cơ chế, chế tài nó vậy mà bác. Nghe có vẻ thiếu sáng sủa, nhưng ai cũng mơ đấy. Giờ em vẫn còn mơ đây!

Lý Sinh Sự


Xem thêm:

- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Lãnh đạo VN có dám vì dân không?
- Chúng ta đã hết lòng với dân chưa?

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013

Cầu Thuận Phước hỏng vì công nghệ mới hay bảo kê?

>> Bình Dương: Một “hiệp sĩ” tố cáo công an
>> Dân lập ‘chiến lũy’ – cảnh báo bất an ở một làng quê (Thời bình mà như thời chiến, hết biết!)
>> Hết thời hoành tráng: Đại gia vào thẳng đại lao
>> Dân “mù mờ” quy hoạch đất (Gần 80% số người dân không biết quy hoạch đất đai ở địa phương mình (NTNN số 158/2013) là một trong những nguyên nhân dẫn tới tình trạng kiện tụng, khiếu nại về đất đai kéo dài và nhức nhối trên cả nước.)
>> Quyền lực của "trùm"
>>>>> Tự thiêu ngay trụ sở tòa án (càng ngày càng nhiều người tự thiêu, thấy mà chán nản, bực bội, bất lực - báo TN thật kịp thời?!)


(Đời sống) - Với tổng vốn đầu tư hơn 1.000 tỳ đồng, Thuận Phước - cây cầu dây võng dài nhất Việt Nam - hiện đã hư hỏng nặng, gây nguy hiểm cho người tham gia lưu thông.

Cầu Thuận Phước do UBND TP. Đà Nẵng làm chủ đầu tư, đưa vào sử dụng từ tháng 7/2009, với kỳ vọng là công trình kiến trúc mang tính biểu tượng của địa phương. Tuy nhiên, sau một thời gian, người dân bắt đầu ngại qua lại cây cầu này vì mặt đường bị hư hỏng nghiêm trọng.

Theo ghi nhận của phóng viên tờ NLĐ, hiện nay, mặt cầu Thuận Phước xuất hiện nhiều vết nứt, ổ gà. Đặc biệt, làn đường phía Bắc hầu như bị biến dạng, không còn chỗ nào bằng phẳng, lớp nhựa dồn thành từng ụ lớn. Rất nhiều phương tiện tham gia giao thông phải lấn qua làn đường kế bên để tránh ổ voi, ổ gà bên phía mặt đường bị hư hỏng.

Cầu được thi công lớp phủ mặt cầu bằng bê tông nhựa Epoxy dày 4,1cm, cùng vật liệu dính bám tiên tiến với chi phí lên đến hơn 14 tỷ đồng.

Đơn vị tư vấn và thi công lớp phủ mặt cầu Thuận Phước là Công ty CP Tư vấn và Đầu tư xây dựng ECC (Công ty ECC) đã nhiều lần sửa chữa, nhưng không bao lâu sau thì các vết nứt trên mặt cầu lại xuất hiện với mức độ nghiêm trọng hơn.

Ông Lê Văn Trung, Phó giám đốc Sở Giao thông vận tải TP. Đà Nẵng giải thích, do lớp phủ mặt cầu là công nghệ mới quá, không lường hết biến dạng cơ học và tác động của nhiệt độ lên dầm cầu nên đã xảy ra tình trạng hư hỏng trong thời gian qua.

“Cũng không lường hết những biến dạng giữa 2 lớp vật liệu nên đã xảy ra vết nứt. Dưới tác động của nhiệt độ tăng cao kèm biến dạng cơ học của hệ dây võng đã làm dầm cầu co giãn dẫn đến hư hỏng lớp vật liệu mặt cầu”, ông Trung nói thêm.

Nếu đúng như lời ông Trung giải thích, vì sự cố của cầu Thuận Phước chẳng khác gì mặt cầu Thăng Long ở Hà Nội khi sửa chữa vào năm 2010, tới nay mặt cầu Thăng Long vẫn hư hỏng, trồi sụt, thậm chí có thời điểm còn trơ cả bản thép mặt cầu.

Khi giải thích về sự cố mặt cầu Thăng Long lãnh đạo Bộ GTVT cũng nói là vì công nghệ quá mới, quá hiện đại, chưa quen nên khi thi công trong điều kiện thời tiết không thuận lợi, độ nóng không đảm bảo, độ ẩm quá cao nên lớp nhựa thảm mặt không bám được vào bản thép… Tính tới nay chi phí cho mặt cầu Thăng Long chắc chắn không dưới 100 tỷ đồng.

Có điều lạ, trong nhiều lĩnh vực, chúng ta luôn cố gắng áp dụng những công nghệ tiên tiến, hiện đại nhất, với rất nhiều cái nhất, như to nhất, cao nhất, dài nhất, lớn nhất, hiện đại nhất, tiên tiến nhất… nhưng khi những cái “nhất” đó xảy ra vấn đề thì bao giờ người dân cũng được nghe: “vì nhất nên chưa quen, chữa rõ, chưa có kinh nghiệm… dẫn tới không đảm bảo và hư hỏng”. Cũng chưa thấy ai phải chịu trách nhiệm về những “cái nhất” hư hỏng, kém chất lượng đó, chỉ thấy ngân sách (tiền thuế của dân) là bị thiệt hại.

Cũng không rõ có hay không việc thi công cầu Thuận Phước bị bảo kê, xã hội đen, thế giới ngầm chi phối nguồn vật liệu, cung cấp vật liệu không đảm bảo (dù là vật liệu mới, ngoại nhập) để dẫn tới việc mặt cầu không đảm bảo chất lượng, sớm xuống cấp, hư hỏng như vậy (?).

Cầu Thuận Phước bắc qua cửa sông Hàn được thiết kế và thi công theo công nghệ cầu treo dây võng với tổng chiều dài 1.855 m, toàn dự án là 2.119 m. Đây là cây cầu dây võng dài nhất Việt Nam, được thiết kế với bề rộng 18 m cho 4 làn xe lưu thông, tải trọng 13 tấn.

P.V (tổng hợp)

P/s: Cũng chưa thấy ai phải chịu trách nhiệm về những “cái nhất” hư hỏng, kém chất lượng đó, chỉ thấy ngân sách (tiền thuế của dân) là bị thiệt hại.
>>>>> Nhân tiện mời bà con đọc lại một >>> bài rất hay của Osin Huy Đức được viết từ năm 2009.

Xem thêm:

- Nhân định và thiên lý
- Hoãn cuộc thi đối thoại quốc tế
- Cổng chùa thiện ác


Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

Lặp đi, lặp lại - vì sao?

>> Đà Nẵng 'truy quét' ăn xin trá hình (dẹp cả ăn mày nữa chứ? ->)
>> Đà Nẵng: Thưởng tiền cho người báo tin phát hiện ăn xin
>> Đà Nẵng: Sáu tháng, bắt hơn 600 người đánh bạc
>> Nhập khẩu con dấu giả Chi cục Thuế quận Sơn Trà  (Kết quả kiểm tra phát hiện hàng hóa gồm hai con dấu: một con dấu tròn hành chính của Chi cục Thuế quận Sơn Trà, Cục Thuế TP Đà Nẵng, một dấu tên Trần Khanh. Chi cục Hải quan Chuyển phát nhanh liên hệ xác minh và được Chi cục Thuế quận Sơn Trà xác nhận không có việc mất mát hoặc thất lạc, con dấu của đơn vị hiện vẫn đang được quản lý và sử dụng theo đúng quy định. Về dấu tên Trần Khanh, Chi cục Thuế quận Sơn Trà cho biết hiện chi cục trưởng Chi cục Thuế quận Sơn Trà là ông Trần Khanh.) (???)


SGGP - Tại kỳ họp thứ 5, Quốc hội khóa XIII, trong buổi thảo luận tổ ngày 22-5-2013, đại biểu Võ Thị Dung (TPHCM) bức xúc: “Chuyện chống tham nhũng, mỗi lần báo cáo thì ta cứ nói tình hình tham nhũng chưa được đẩy lùi. Chúng tôi đi tiếp xúc cử tri cũng thấy xấu hổ khi chỉ có một câu mà cứ phải lặp đi lặp lại quá nhiều lần như thế”.

Quả thật, “quốc nạn” tham nhũng ở nước ta từ nhiều năm nay luôn là đề tài nóng bỏng trong các kỳ họp Quốc hội, hội nghị Đảng…, nhưng đến nay vẫn chưa có lời giải đủ sức thuyết phục. Tham nhũng sở dĩ không giảm, mà ngày càng “tinh vi”, “phức tạp” hơn, theo tôi, do những cơ quan, cá nhân có trách nhiệm chỉ mới “quyết liệt chống tham nhũng” bằng lời nói, khẩu hiệu là chính, còn đi vào vụ việc cụ thể thì… chưa! Lâu nay công luận đã từng phanh phui nhiều vụ thua lỗ, “thất thoát”, phá sản trị giá hàng chục, thậm chí cả trăm tỷ đồng, nhưng cách xử lý thì hầu như chẳng răn đe được ai!

Tổng số tiền “thất thoát” khổng lồ ấy là tiền đóng thuế của dân, hoặc tiền đi vay của nước ngoài (mà người trả cũng chính là nhân dân), nhưng không ít “quan tham” cứ xài vô tội vạ; đồng thời “tranh thủ” chuyển vào túi riêng của mình (bằng cách này hoặc cách khác) để mặc sức “vinh thân phì gia”. Nhưng đã có ai làm gì được những “con sâu” này; cùng lắm, phần lớn trong số họ “hạ cánh an toàn” là xong!

Cho nên không ai lấy làm lạ khi nhiều đơn vị, công ty, xí nghiệp quốc doanh làm ăn thua lỗ từ năm này sang năm khác, nhưng một số lãnh đạo, quản lý đơn vị thì ngày càng giàu sụ! Không ít người “chối đây đẩy” khi bị nghi ngờ ăn hối lộ, tham nhũng, nhưng tài sản của cá nhân và gia đình họ thì luôn tăng vọt một cách “khó hiểu”, mà cũng chẳng có cơ quan hay cá nhân nào buộc họ phải giải trình “của ấy từ đâu ra”! Đó chính là nguyên nhân khiến cho tham nhũng ngày càng phát triển, làm cho sự phân hóa giàu nghèo trong xã hội ngày càng sâu sắc thêm, góp phần làm giảm uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế.

Để không còn phải tiếp tục lặp đi lặp lại câu “tình trạng tham nhũng vẫn diễn biến phức tạp, chưa được đẩy lùi…”, theo tôi, chỉ cần làm đúng như những quy định của công ước quốc tế về phòng chống tham nhũng (mà Việt Nam đã tham gia ký kết), chẳng hạn như buộc mọi quan chức (từ cấp cao nhất trở xuống) phải công khai tài sản (như thông lệ quốc tế vẫn làm), và buộc mỗi cá nhân phải giải trình số tài sản tăng thêm hàng năm. Nếu giải trình không được (hoặc không hợp lý), thì cơ quan pháp luật sẽ vào cuộc để có kết luận chính thức và biện pháp xử lý phù hợp.


BIÊN HÀ

P/s: Một ông sao sáng, hai ông sáng sao, kìa ba ông sáo sáng... trên trời cao! (Mời bà con thưởng thức tại >>> đây!)

Xem thêm:
- Cần lao chơi đồ cổ
- Cổng chùa thiện ác
- Đạo đức lớp Một
- Tổ cha tụi bây, chỉ được cái ồn ào!



Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

Xây nhà vệ sinh chỉ là một phần nhỏ

>> Biểu tình vì chân lý (Hic, chứ không phải tụ tập đông người ..?)
>> Làm quan địa chính sau nhiều lần bị kỷ luật
>> Chuyện toilet “dát vàng” và ngân hàng khó tiêu tiền


Báo Tuổi Trẻ có loạt bài về các nhà vệ sinh sáu bảy trăm triệu đồng rất hay. Cái này phải làm mạnh để loại trừ các cán bộ tham nhũng, bòn rút của công.

Nhưng để làm cho trúng nên lùi lại một chút và nhìn tổng thể cái chương trình này, sẽ phát hiện ra nhiều điều hay, lớn hơn cả chuyện nhà vệ sinh nữa.

Tổng giá trị chương trình này lên đến 27.600 tỷ đồng và chuyện xây nhà vệ sinh ở các trường chỉ là một phần nhỏ của chương trình, chuyện chính là cấp nước sạch cho nông thôn. Trong cục ngân sách khổng lồ này, 8.200 tỷ đồng là từ viện trợ quốc tế và 9.100 tỷ đồng là từ tín dụng ưu đãi (có nghĩa phải hoàn trả dù lãi suất thấp).

Bộ Giáo dục và Đào tạo được giao lo tiểu dự án 2 nên dù các trường có gần sập cũng không có tiền sửa chữa nhưng lại sẵn sàng rót tiền xây nhà vệ sinh tốn hàng trăm triệu đồng. Thật là mỉa mai nhưng đó là cách tiêu tiền của Việt Nam.

Thay vì dựa vào thực tế, dưới cơ sở làm đề xuất để được phê duyệt dự án, cách làm phổ biến hiện nay là từ trên áp về, rót tiền bất kể nhu cầu thực tế. Người thụ hưởng không có nhu cầu bỗng được một dự án không tốn tiền, ai cũng dễ dãi chuyện tốn kém hơn thực tế hay chất lượng tệ hại.

Đó là mảnh đất màu mỡ cho tham nhũng, ăn cắp của công trong lúc đó nợ công vẫn tăng lên do các nhà vệ sinh sáu bảy trăm triệu đồng này.

Nguồn: Facebook Xê Nho Nvp


Xem thêm:

- Cần lao chơi đồ cổ
- Không bất ngờ lắm đâu


Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Họ là đồng bào của các anh chị đấy!

>>> "Sự kiện chấn động của các nhà báo Việt Nam"
>>> Con trai ông Lê Thanh Hải "cán bộ điển hình"
>>> Trông chờ gì ở Hội nghị Trung ương 7


Đọc tin của cô bé tự tử vì 2,5 triệu đồng tiền phạt, chúng ta trách CSGT 1 thì trách các ngài ngồi trên đỉnh cao kia 1 nghìn. 

Cách đây ít lâu chị Nhân ở Cà Mau tự tử để mong có tiền phúng điếu đám tang mình để lại cho chồng cho con…

Đây là hệ quả tất yếu của một sự suy thoái kinh tế, sự quản lý ngu xuẩn cùng với sự tham lam vô độ, ăn cắp của công thành của mình của bè đảng nhóm lơị ích. Những người chưa bao giờ biết chịu đựng cái đói, cái nghèo, nó bức bách và làm con người cùng quẫn ra sao, có lẽ họ không hiểu nổi nỗi đau đến cùng cực này.


Cái thời của Lúa, trẻ con tầm 8-9 tuổi là phải lo đi kiếm ăn, rất ít đứa được học hành tới nơi tới chốn vì bao nhiêu lý do, trong đó trường xa, mà cái ăn chưa có thì hỏi làm sao đi học.

Lũ trẻ con trong xóm thường mùa hè thì đi tát thùng tát vũng, bắt chuột, bắt rắn bắt chim. Mùa nước nổi thì đi đặt lưới thả lờ, kéo tép, nhổ bôgn súng, hái bồn bồn, rau đắng biển đem bán. Ở vùng quê nước lợ như Cà Mau, vắt muỗi nhiều kinh khủng, mỗi lần đi rọc lá chuối hay nhổ mấy cây thuốc nam đem vô chùa là phải dùng dây thun, buộc thật chặt hai ống chân, ra khỏi lùm bụi là chân bị cứa ngang dọc, dấu vết vắt cắn chảy máu chi chít. Hái thuốc nam như cây cỏ cứt heo, cây á mơ dai (người miền nam còn gọi là cây thúi địt), muồng, ô rô .., là thường đem tới mấy cơ sở từ thiện hay đem vô chùa, họ cho bao nhiêu thì cho, có khi chỉ cho chén cơm chay, ăn xong là về vì chùa cũng đâu có tiền. Trong mấy ngón nghề đó, nhổ bông súng là được nhiều tiền nhất vì rất nhiều, nhổ chừng 2 tiếng là đầy một xuồng be tám, đổi 1 xuồng đó cho bạn hàng thì cũng được chừng gần chục lít gạo. Thế nhưng phải nhổ nơi nước sâu, kênh lớn thì mới có. Tụi trẻ tầm 10-12 tuổi phải hai đứa đứng chồng lên nhau mới cao gần bằng mặt nước, tụi trẻ con như Lúa, thường lấy hơi, lặn xuống, nhổ cả bụi lên, rồi trồi lên mặt nước thở, thường thì nổi lên là vịn vào mép xuồng.

Một lần, do có mưa gió lớn, một đứa bạn bị chết đuối, có lẽ do hụt hơi hay khi trồi lên rồi gió làm xuồng lập úp lại thì phải mà cậu ấy đã chết. Tụi trẻ con nhà nghèo bơi rất giỏi nhưng chỉ cần sặc là chết liền nều không ai phát hiện ra. Mạnh đứa nào đứa đó thì thụp nhổ. Tới lúc gọi nhau đi về thì… xuồng của cậu ấy bị lật úp…

Cuộc sống cơ hàn, cha mẹ làm thuê vác mướn cũng không đủ nuôi con, cho nó được no bụng…

Những ai đã từng biết cơn đói, nó hành hạ ra sao… sẽ hiểu, sẽ đau… 2,5 triệu đồng lớn lắm… chứ không phải là số tiền chỉ mua được vài ly rượu XO cognac 25 tuổi đâu.

Và những người đang làm cái công việc là dư luận viên, đang là công an mạng trên diễn đàn này, có bao giờ họ nghe lương tâm của họ thổn thức, chạnh lòng về những số phận con người như thế, họ là đồng bào của các anh chị đấy.

Ôi Việt Nam của tôi, rên siết dưới gót giầy của kẻ tham tàn, ăn cướp một cách có hệ thống, ăn cướp được bảo kê quyền lực, những kẻ là chính đồng bào của mình… những kẻ rắp tâm bán nước vì quyền lợi và địa vị…

P/s: Nhắn riêng với các ngài đỉnh cao trí tuệ, các ngài GSTS ngồi phòng lạnh đang đề xuất cái đề án xây dựng chương trình học hết PTTH còn 9-10 năm ấy nhé… nhẩy dựng như cào cào điên nó vừa vừa thôi, Lúa tui tuy là kẻ tài mọn, trí hèn nhưng cũng nhìn ra cái đần độn, hâm dở của các ngài. Ăn no rửng mỡ hay sao mà rảnh hơi dữ vậy?

Tưởng đề xuất cái gì... ai dè.
Chẳng thèm nói nữa, Lúa tui khinh.

Nguồn: Hai Lúa

Xem thêm:
- Đôi khi cần phải im lặng
- Sao lại là tin đồn?
- Hai Lúa góp ý cho người đẹp

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Nịnh thần, ngươi là ai?

>> Cơ hội WTO đi qua, ngổn ngang ở lại
>> Luận về tự do báo chí
>> Hãy để diễn viên Văn Hiệp yên nghỉ (ăn bám vào cả người chết!)
>> Đề xuất tên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ( Hic, tại sao không phải là "Cộng hòa Dân chủ Việt Nam" cho nó đúng chất Việt?)


Tạ Duy Anh - Chẳng khó khăn gì để dẫn ra hàng chục triều đại trong lịch sử, cả ph­ương Đông lẫn phư­ơng Tây, bị sụp đổ mà nguyên nhân do nịnh thần. Cũng không khó khăn gì khi vẽ chân dung một kẻ nịnh thần. Tr­ước hết đấy là một kẻ bất tài, khiếm khuyết về mặt nhân cách, coi nói dối và nghệ thuật nói dối nh­ư là phương thức tốt nhất để tồn tại và tiến thân. Kẻ nịnh thần thư­ờng để lộ ra những mặt hèn kém nhất của mình và đôi khi tận dụng luôn cả nỗi xấu hổ này như­ một sở tr­ường. Hình ảnh có thể đem ra so sánh là con l­ợn, con giun, con bọ hung... Và vì thế, xét ở khía cạnh con ngư­ời với nhau thì kẻ nịnh thần là kẻ đáng th­ương hại.

Như­ng một chân dung như­ vậy mới chỉ là “họa bì” (vẽ cái bên ngoài). Bởi vì nếu chỉ nh­ư vậy thì sử sách chẳng đến nỗi mất nhiều giấy mực viết về những tên đầy tớ, thậm chí đầy tớ mạt hạng ấy. Những tên đầy tớ này có một tâm địa quỷ sứ, thích đ­ược thấy đồng loại đau khổ, khoái cảm với những mư­u mô tai quái do mình đặt ra một cách giấu mặt. Tên đầy tớ này coi ông chủ như­ một thứ bung xung để thỏa mãn lòng hận thù đồng loại của hắn. Điều này giải thích vì sao mà bất cứ kẻ nịnh thần nào cũng cực kỳ ác mó, chỉ có hứng tàn hại ng­ười khác, thậm chí cả một dân tộc, một quốc gia. Thời của nịnh thần bao giờ cũng là thời của những bậc đế vư­ơng dốt nát, ngu muội, háo danh hoặc đầu óc hoang tưởng. Hy hữu cũng có bậc Đế vương đư­ợc coi là minh quân như­ng vẫn nuôi nịnh thần, như­ng là “nh­ư nuôi một con chó”, để đ­ược cảm thông với nỗi khổ Đế vư­ơng. Càn Long là một ví dụ.

Thời của nịnh thần là mạt vận của chính nhân quân tử; đó là thời của nói dối, bóp méo sự thật, thời của những cuộc giết chóc ngầm, của nỗi lầm than đư­ợc thi vị hóa, là thời mà mọi sự thật bị bư­ng bít, xuyên tạc, nhân tài bị ruồng rẫy. Mỗi triều đại chỉ cần có một kẻ nịnh thần đã đủ để nghiêng ngửa, khốn nạn.

Nịnh thần (th­ường cũng là gian thần) và tham nhũng, là tai họa đẻ ra bởi quyền lực không bị kiểm soát, giống như­ con vắt sống bám vào việc hút máu. Nhưng nếu tham nhũng là hiện thân cho nỗi hổ thẹn, thì nịnh thần là biểu t­ượng của suy đồi đạo đức và chính trị. Nó sinh sôi cùng với sự suy tàn và để tạo ra sự suy tàn.

Một nền chính trị tử tế, một chính thể mạnh đồng nghĩa với việc không có nịnh thần và căn bệnh xu nịnh. Nó không chỉ đòi hỏi phải sáng suốt mà còn cần sự cảnh giác cao độ. Bởi vì bất kể ai trong chúng ta cũng có những giây phút đau ốm về mặt tinh thần. Lũ xiểm nịnh - giống như­ vi rút - chỉ chờ những cơ hội như­ vậy để thâm nhập. Cũng giống như­ vi rút, chúng giấu mình ở khắp nơi, luôn luôn với cái vẻ bề ngoài khả tin khả ái.

P/s: ...  bám vào các danh nhân văn hóa còn khá hơn rất nhiều mấy thằng bám vào bọn chính trị thối nát em ạ.

Xem thêm:
- Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh





Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

Con ruột và con nuôi

Trong khi các "hạt giống đỏ" ngày nào cũng đao to búa lớn, tham nhũng, phá nát nền kinh tế thị trường non trẻ .., thì những "khúc ruột ngàn dặm" âm thầm cày cuốc, gởi về quê nhà hơn chục tỉ đô mỗi năm!


Truyện ngắn 100 chữ

Ông nằm viện. Ngày nghỉ, con cháu tụ họp về thăm. Phòng bệnh trở nên chật chội hơn với hoa và quà.

Đêm. Trên giường, bên cạnh hoa và quà, còn mình ông với bốn bức tường trắng. Chỉ có những bước chân âm thầm của thằng Cuội – thằng bé câm lang thang ngày nào ông mang về làm con nuôi mà mọi người từng mỉa mai “Quạ nuôi tu hú”.

Trịnh Thị Thắm

P/s: Quạ nuôi tu hú ..!Hic

Xem thêm:
- Đôi khi cần phải im lặng
- Cái l.. vợ bằng cái mả cha
- Tiết kiệm Thủ tướng
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt
- Chú bảo vệ và cặp bánh chưng

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

Trường ca cá nước lợ

Theo Bộ trưởng Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Vũ Đức Đam: “Nhưng thanh tra lại chỉ tiến hành với thanh tra bộ, tỉnh. Còn với Thanh tra Chính phủ thì không có khái niệm thanh tra lại”


Dẫn lời: Con cá nước ngọt có thể dạo chơi vui đùa theo các khe suối, tung tăng rong ruổi trên các triền sông, tha hồ ngụp lặn, búng nhào từ đầu thượng nguồn đến cuối hạ lưu ... Con cá nước mặn có thể đối đầu với gió to bão lớn, vững vàng lướt sóng đại dương, khám phá, chinh phục những điều kỳ bí mênh mông bất tận của biển cả... Cá nước lợ cũng đớp, cũng vùng vẫy, cũng hung hăng, cũng bầy đàn ... như mọi con cá khác, nhưng nếu nó muốn hóa rồng xưng bá .., nó cũng chỉ có thể làm tung tóe, huyên náo ... một cửa sông nào đó mà thôi. (MP)



Nếu ông giời cho mình chấm điểm, chắc mình sẽ chấm cho cụ Bá Nẵng đạt danh hiệu là “Chính trị gia có nhiều phát biểu lùn văn hóa” nhất trong năm :))

Không phủ nhận sự tham gia ồ ạt của giới truyền thông lá cải kiêm cờ lóc gơ, khai thác cụ Bá như một khía cạnh “lạ” để câu view, thì việc tỉnh táo khi ý thức rằng, nếu không có sự bật đèn xanh, và kín đáo phụ họa của cụ ấy, thì dẫu có bố bảo – báo chí cũng không dám tự tung tự tác đến độ như vậy.

Thế thì túm gọn đại khái được, lá cải cũng là cụ, và cụ cũng là lá cải, nhẻ?

Cũng là điều dễ hiểu, khi trong bối cảnh chính trị hiện tại, Cụ Bá chọn lối phát ngôn nhắm vào lực lượng xã hội bình dân số đông, từa tựa như đám ca sĩ trẻ mới nổi, muốn câu tin nhắn bình chọn và thu hút lượng khán giả tuổi teen, thì cứ rặt chơi kiểu ca khúc một đập ăn quan, dạng như “giờ thì anh hứa để làm gì, đã không còn là gì ...”, hoặc bước hai, sẽ là nude toàn thân để bảo vệ môi trường!

Và nếu thế, thì cụ Bá, là một trong những chính trị gia hiếm hoi có những phát biểu kiểu dân dã đến độ vô học đạt kỷ lục, đại loại như “cho hốt liền, không nói nhiều!!!”

Kiểu nói chuyện, phát ngôn của cụ Bá, là như thế này “Lượt đầu, chả nói làm gì. Lượt hai, anh mới lên nhoằng cái anh ra ngay. Ra thì ra nhưng là vẫn lên, vẫn cứng cỏi như chưa ra, phải không? Cái này thì phải đợi thôi. Ai mà biết được, nhỉ?” :)), nghe hừng hực vãi luyện!!! @ Nhời con Acoustic Guitare phụ họa.

Có lẽ, hơn lúc nào hết cụ Bá Đà Nẵng đang cảm nhận được sự tai hại như thế nào bởi lối chém gió vô tội vạ của cụ.

Cụ đã thấy cái cách mà đám BBC, RFA hay đám rận tri thức nửa mùa bâu vào chưa cụ?

Hốt ai mà không cần nói nhiều hử cụ? Cụ tính hốt cái đám mà nó đã nai lưng ra bơm xèng cho Nẵng trong suốt bao nhiêu năm qua á? Cứ dính đến BĐS và tài chánh ngân hàng là cụ hốt tất á? Thế cụ tiếp tục có ý định đưa dân cụ về với thời thiên đường trâu trước, cày sau à?

Mà cụ thật, đụng ai không đụng, cụ lại đi tuyên chiến với đám đó mần chi hử cụ?

Công tội phân minh, tại sao khi xã hội chơi đẹp ghi nhận công lao của cụ, thì cụ lại không đủ bản lĩnh đứng lên dõng dạc nhận cái khuyết của mình xem nào?

Bản kết luận thanh tra dài 34 trang chứ cóc phải 9 trang như đám kền kền và lũ tri thức rởm đang vần vò. Và thanh tra nó đã múa câu gọt chữ tránh cho cụ mấy ý, cụ chẳng biết hay cụ cố tình không biết mà còn lớ lờ lơ chỉ đạo đám đàn em mồm loa mép giải!!!

Kể cũng tội anh X và cũng nực cười cho đám tri thức rởm thiên hạ. Một thằng nó đã đủ bãn lĩnh ngồi im rung đùi kệ mẹ khi từ cụ Tổng Nú đến cụ 4 Sang thi nhau nổ đùng đoàng đá đểu, thì hà cớ chi mắc mớ chi đến độ nó phải đi tay đôi kiểu đờn bà uýnh ghen với cụ Bá?

Nhẻ?

Huỵch toẹt ra mà nói, Nẵng là một trong những địa phương cực giỏi về ….bịt (kiểm soát hehe) thông tin trong suốt thời gian qua. Thiên hạ chỉ nhìn được vào mặt ưu, chứ cóc nhìn vào được cái dở. Vì thế, chẳng có gì ngạc nhiên khi bản kết luận thanh tra được tung ra, khối chú nức nở như đúng rồi, chửi bới văng mạng. Mà nức nở, cũng rặt lối a dua, tỉnh táo xem cụ Bá sai đúng thế nào thì ít, mà nhắm mắt nhắm mũi lôi cụ X ra chửi thì nhiều :))

Chẳng đâu xa, đám các con giời anh hùng núp lùm vừa vả cụ Bá không thương tiếc trong vụ ông Thanh Cớm ra tòa, nay đã vội lờ tịt đi để ủn đít cụ, mục đích? Chẳng có thương xót ti toe gì mẹ ngoài tham vọng lùa cụ X xuống, nhân thể tiện tay dắt dê đả luôn cụ Nú cụ Bốn?! Nhẻ?

Hô hào Thanh tra công bố kết luận không đúng thời điểm? Thế thì lúc nào là đúng thời điểm? Lỗi thì trước sau cũng là lỗi, nhẽ lúc cụ Bá yên vị mới công bố thì đúng thời điểm chắc?

Nẵng là gì mà tự cho phép mình được ưu ái khác đi hàng chục địa phương nằm trong chuỗi kết luận thanh tra? Tự trị chắc?

Một nội dung thanh tra như thế, kiểu gì chả nằm chềnh ềnh trên bàn của UB Kiểm tra Trung ương, VP Trung ương, các bố trong Bê Cê Tê từ nảo từ nào. May mà nó còn đường đường chính chính công bố trên Vờ Tờ Vờ đấy, chứ nói gở mồm chẳng may thằng nào mắt xếch răng móm chơi đểu nó thậm thụt ăn cắp rồi tung mạng câu view như quả tờ trình đòi đánh roi cụ X thì bỏ bố!!!

Vấn đề là, biết tỏng như thế tại sao các cụ còn lớ lờ lơ đi lúc quyết định bổ nhiệm cụ Bá?

Và cụ Bá cũng đã thừa biết mình như thế nào, sao vẫn còn hung hăng gái đĩ già mồm, trưng dao trưng kiếm làm bộ mặt ngầu diễn trò trên báo như đúng rồi, đòi chém anh này anh nọ, mà anh này anh nọ lại tuyền anh hổ báo?

Cụ Bá, khoái cụ thì cũng khoái thật đấy, nhưng ... cũng đau đầu thú vị phết nhẻ? :))

Để bức biếm họa này đây làm bằng. Bạn nào tìm hộ mình nó đã được đăng trên tờ báo nào với nhé.

Bức họa này, góp phần không nhỏ trong việc mua vui cho thiên hạ mấy ngày qua. Là một trong những lý do (lớn) mà đặng chẳng đừng, cụ Bá bắt buộc phải nhận được đúng thứ cần phải nhận!

Dù, cụ X có muốn lờ đi chăng nữa, khi sự tréo ngoe cũng đã trót rồi!

Đôi khi, cứ đao to búa lớn, thực ra nó lại bé tẻo tèo teo đến độ phì cười. Ít nhất sau vụ này, bố bảo cụ Bá cũng không còn cái trò chém gió như một gã thất phu hàm hồ trên mạng nữa!

Nguồn: DG Blog

P/s: Mệt, mạng miết gì mà cứ rối như rừng...

Xem thêm:
- Rối vì mập mờ
- Hình như có hai Thủ tướng
- Đối ngoại, đối nội của một anh quan tỉnh lẻ
- Quá ẩu hay là sự ngay thơ đầy toan tính
- Phát ngôn ngu ngơ đầu tiên của Tân trưởng ban Nội chính
- Chém vơi Ba Thánh



Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

6 bà vợ và 700 tờ báo

- Làm giàu không khó nè bà con: "Thưởng 100 tỷ đồng cho ai chứng minh được vợ vay tiền" Hic, trừ bác Triết ra nhé!



Sáng nay, câu chuyện xảy ra ở Nigeria, khi doanh nhân giàu có Uroko Onoja đang làm "chuyện ấy" với người vợ trẻ nhất thì 5 bà vợ còn lại tay dao tay gậy lao tới và đòi Onoja cũng quan hệ với từng người một trong số họ.

Ông Onoja sau đó đã liên tiếp quan hệ với bốn bà nhưng "ngừng thở" khi người vợ thứ năm đến bên giường. Vụ việc xảy ra tại Ogbadibo, nhật báo bưu điện Nigeria cho hay.
Ông Onoja được thông báo là ngừng thở và không thể hồi sức cấp cứu sau khi phải quan hệ liên tiếp với các bà vợ. Người vợ trẻ nhất của ông này nói, 5 bà vợ đã chạy vào rừng khi biết chồng đã chết.

Doanh nhân trên, được mô tả là một nhà hảo tâm đã có những cống hiến tích cực cho sự phát triển của cộng đồng địa phương, đã kháng cự lại các yêu cầu trước khi bị khuất phục.

Hiện nay, câu chuyện đang xảy ra ở Việt Nam, khi nhà chính trị khổng lồ Nguyễn Bá Thanh có quyết định nhận chức Trưởng ban Nội chính Trung ương, báo chí quốc doanh ca rầm trời. Nghĩ thử xem, trong nước có hơn 700 tờ báo, mỗi tờ viết từ một đến hai... bài khen ngợi, hy vọng ông làm việc này, làm việc việc nọ.., hỏi sức người sao chịu nổi. Mà ông Thanh thì cũng chỉ có hai lỗ tai, hai con mắt, một cái đầu... 

Cái gì cũng vừa phải thôi! Chuyện chăn gối cũng như lời khen ngợi, quá là không tốt, là không hấp thụ nổi, là lợi bất cập hại.

Khen nhiều quá, nói nhiều quá, lỡ sau này ông Tân Trưởng ban Nội chính đuối sức.., không được như kì vọng của báo chí thì mấy anh Tổng biêp tập kia có "chạy vào rừng như 5 bà vợ kia" không, hay lại tiếp tục ngồi chỉ đạo bút viên gõ bàn phím những điều ngược lại, chê bai, thất vọng...

Làm báo chí cách mạng cũng phải sành, phải giỏi tâm lý, lên dây cót cái đồng hồ Việt Nam khác với dây cót đồng hồ Thụy Sĩ, viết sao cho ông ấy cân bằng được tinh thần, đảm bảo được sức khỏe, để ông tỉnh táo, đủ sức "bắt sâu con, sâu chúa" cho nhân dân, đủ sức "hốt liền" mấy đứa "trời ơi" kia nữa chứ.

Suy cho cùng, yêu nhau như thế bằng mười ghét nhau, và ..,
chết vì "sướng", đôi khi cũng lắm nổi  nhiêu khê...

MP

P/s: Nhớ lại... "một thế hệ bộ trưởng mới"...

Xem thêm:
- Tổ cha tụi bây! Chỉ được cái ồn ào...
- Vì sao CEO facebook xuất hiện ở Việt Nam


Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Chuyên án thú nhồi bông

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!



Chuyện hai con tê giác tươi xinh từ sa mạc hoang dã được nhập cảnh qua biên giới làm sao thoát khỏi con mắt cú vọ của nhân viên hải quan, an ninh cửa khẩu, nhưng ở đời, đâu phải cái gì biết cũng có thể nói ra được, đâu phải cái gì phạm pháp cũng có thể khởi tố được.., nhưng sẽ là "của" để dành.

Thử hình dung xem...

Những con tê giác kia với nguyên vẹn chiếc sừng trên đầu được người ta mổ bụng, rút ruột, xử lý, sấy khô... rồi nhét đầy bông vào đấy cho nó trở lại với nguyên vóc dáng ban đầu, gọi là thú nhồi bông, dùng để làm vật trang trí. Đó là những hình ảnh đời thường, hay bắt gặp trong những ngôi nhà của người thợ săn, những kẻ lắm tiền, quan chức...

Thú nhồi bông trong nhà tiên sinh Trương Duy Nhất
Nó bình thường đến nổi có lần nào đấy, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo tình cờ phát hiện một con hổ nhồi bông oai vệ trong phòng khách của tiên sinh Trương Duy Nhất mà cũng chẳng thèm ngạc nhiên, cũng chẳng thèm phân biệt hổ thật hay hổ giả.

Vị đại gia kia nói thú nhồi bông là đúng rồi, lăn tăn làm gì cho mệt.

Nhại theo quan điểm của BBC, chiếc sừng tê giác đã từng tồn tại trong nhà tao, nhưng nó thật hay giả không phải là quan điểm của tao.

Chuyên án...


Có những chuyên án bắt đầu từ hai bao cao su đã qua sử dụng khiến thế giới, loài người khinh bỉ... Nhưng có chuyên án bắt đầu từ những con thú nhồi bông mà đến khi hạ hồi phân giải, mọi người mới trầm trồ hiểu ra được cái thâm sâu, diệu kế của người đạo diễn.


Những tên ăn trộm kia thật đặc biệt, và còn đặc biệt hơn nếu có ngày chúng được lên bục danh dự để nhận bằng khen. Thật giả làm gì có thể phân biệt nổi trong thời buổi buôn thần bán thánh này.

Sự "lanh chanh" cố ý của WCS chỉ là phát súng khơi mào bắn vào miếng thịt pháp lý, con thú bị thương mà không cho "chạy chữa" thì sẽ nhiểm trùng, lan rộng ra khắp thân thể...

Bà con hãy chờ xem, rồi sẽ có ngày một số thằng "cận thị" nằm ăn lạc rang, mắt chăm chăm vào tiểu thuyết hình sự "Sừng Tê", thỉnh thoảng lộ vẻ thú vị đắc chí, tay đét vào mông vợ đôm đốp, miệng reo lên: " Tiên sư thằng ăn trộm!"



P/s: "Tiên sư mấy thằng ăn trộm"


Xem thêm:
- Cò truyền thông
- Sao lại là tin đồn
- Cổng chùa thiện ác



Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

Luận điệu xuyên tạc

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!



Gần đây, một cô gái Việt đã dùng trang cá nhân để chê bai, phỉ báng thậm tệ đàn ông Việt, gây nên một cú sốc trên mạng, khiến biết bao phái mạnh phải ngỡ ngàng, kinh ngạc.

Cũng may, trang BBC kịp thời đăng bài " Tình hai đêm...", kể lại cảm xúc rất thật của một nữ quan chức thương mại Úc với một doanh nhân, đại tá tình báo Việt. Nàng tâm sự với nhân viên điều tra: "Sau bữa tối, ông ấy mời tôi cùng lên phòng khách sạn. Trong giây phút bồng bột, tôi đã nhận lời".
Bài báo là một minh chứng hùng hồn rằng đàn ông Việt Nam rất quyến rũ, là cái tát vỗ mặt vào cái luận điệu xuyên tạc bêu xấu đấng nam nhi nước nhà. Cô gái kia thật ích kỉ, chỉ bày tỏ được cái sướng riêng của chính mình mà quên đi những thành viên rất đáng để cho cô yêu thương và kính trọng, đó là ông cô; cha cô;bác, chú, cậu của cô; anh em trai của cô... Họ bị tổn thương rồi đó!

Thật ra, cái chân lí "Xa thơm gần thúi" muôn đời vẫn đúng, ông bà ta xưa nay đã phán thế mà.

MP

P/s: Báo chí mình đàng hoàng quá, nếu không thì đã khai thác triệt để chuyện tình này cũng thu được bội tiền.
Nhắn nhỏ với bà con, coi như tờ nhựa mỏng như giấy kia là tối mật, là tuyệt mật, là bất khả xâm phạm trong thời gian này! Hết!


Xem thêm:
- Hết tầm
- Nghe lại tiếng chửi



Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Tại vì quan ngu, rất ngu!

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Đã không biết bao nhiêu lần, khi trả lời báo chí, các quan nước mình, thậm chí có vị có chức vụ to, rất to... đổ lỗi tại dân trí thấp nên không thể ban hành quy định này, nghị định kia được. Khẳng định chắc chắn rằng, đó là câu trả lời của các vị quan ngu, rất ngu!

Không biết bà con thế nào, riêng mình thích xem các bộ phim mà Châu Tinh Trì nhập vai, cái bề ngoài "tục tĩu" đậm chất gây cười kia chứa đựng nội dung bên trong rất nhân văn, vạch rõ bản năng xấu tốt của xã hội loài người một cách tinh tế và sâu sắc. (Chỉ "ghét" một cái là nam diễn viên ấy người Trung Quốc, .., cái này không "ghét" là không được!)

Trong bộ phim "Vua ăn mày", (đại khái là thế này) ở đoạn kết có cảnh vị hoàng đế hỏi bang chủ cái bang rằng:
- Trẫm rất lo sợ cho an nguy của... vì hiện tại trong nước có đến mấy chục triệu ăn mày...?
Bang chủ cái bang tỉnh queo trả lời:
- Điều đó tại bệ hạ hết...
Vị hoàng đế trẻ ngây người ra thắc mắc:
- Tại ta ư...?
Vua ăn mày đáp:
- Nếu bệ hạ là một vị minh quân, lo cho xã tắc sơn hà thái bình thịnh vượng... thì thiên hạ đi ăn mày làm chi ạ!

MP

P/s: Thực tế nước mình, phần nhiều các quan thực tài thì ít mà... ăn mày lí lịch, ăn mày quá khứ là chủ yếu! Loại ăn mày đó... mới cực kì nguy hiểm, mới làm cho đất nước tụt hậu, nghèo nàn!

Xem thêm:
- Tiết kiệm Thủ tướng
- Cò truyền thông
- Vũ công mà 'công vẫn ngủ'


Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012

Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Đọc xong entry Sẽ đến lúc muốn làm người Triều Tiên của blogger Thịnhbabel, có điều gì đó thật khó tả, vừa có cảm giác hy vọng, vừa có cảm giác thất vọng. Làm sao không hy vọng được khi một đảng viên, một nhà báo kì cựu như anh viết lên được những dòng chữ như thế này.

" ... Giật mình là vì họ vẫn còn kính yêu lãnh tụ của họ. Đừng cười, hãy nghĩ lại mà coi, bây giờ, ta có yêu kính lãnh đạo đến như thế không? Hay thử hỏi, cũng khá lâu rồi, khi nghe vị nào đó qua đời, có ai trong chúng ta rơi lệ? Lại hỏi, vì sao? ...

Tôi cũng phục họ rất công khai, Đảng toàn quyền thì cứ nói lãnh tụ cao nhất toàn quyền, Kim Jong-il được kế vị thì nói ra là sẽ kế vị và thực tế là đã kế vị. Không vòng vo Tam Quốc (để chạy đôn chạy đáo), không đổ cho "tập thể" ...



Tôi nghĩ cuối cùng cũng thế thôi, ăn uống để sống chẳng đáng bao nhiêu. Hiếp đáp, bòn rút của người khác (kể cả việc bán nước từng phần -cách nói của Nguyễn Duy) không cần đến cả liêm sĩ, cuối cùng của cải cũng chẳng để làm gì, chỉ để tiếng cho đời nguyền rủa ...


Trong lúc, tôi thấy mỗi lần quan chức nào đó ở các ngành trên trung ương về địa phương mang theo vợ con, thậm chí là bà con nội ngoại bắt các tỉnh phải cung phụng, lại còn tinh tướng chê hết cái này cái kia, tôi thấy họ không có liêm sĩ. Họ không biết dù phải cung phụng nhưng trong lòng những người cung phụng (kể cả người phục vụ) coi họ chẳng là cái đinh gì ...


Họ không ve vãn, lúc thằng này, lúc thằng kia như một con điếm lại luôn mồm nhân phẩm ...
"

Đọc nghe sướng thật!
Nhưng rồi toàn bài vẫn toát lên một sự thất vọng, chợt nhớ đến "Nghịch lý Quảng Bình" của nhà báo tự do Xuân Bình, thầm thích thú một mình. Trong một entry blog mình, anh Thịnh từng tâm sự anh chỉ muốn làm một chiến sĩ trên mặt trận tư tưởng, nhưng xem ra, cái tư tưởng ấy có vấn đề rồi, cũng xin anh bỏ qua cho tui cái tính ngạo mạn, góp bàn tí chút.

- Nếu như anh viết ... giàu để làm gì, trẻ và giàu như Mark Zuckerberg là cùng, thì cũng qua Việt Nam cưỡi trâu và chơi trò bịt mắt bắt dê ... Thưa anh, người Việt Nam muốn giàu để đi du lịch qua Mỹ ngắm tượng Nữ thần Tự do, qua Pháp để ngắm Tháp Eiffel, qua Nhật ngắm núi Phú Sĩ, qua Trung Quốc để ngắm cái chuồng gà dán hình ông Mao... và cuối cùng để tìm hiểu nguyên nhân vì sao bọn đế quốc, thực dân, phát xít, bành trướng bá quyền ấy đã đến và làm khổ Việt Nam trong quá khứ nhiều như thế. Khát khao thịnh vượng là chính đáng anh à, quan trọng là cách làm như thế nào thôi.

- Nếu như anh viết ... không ai chết vì không có điện thoại di động, cũng không ai chết vì không có Internet ... Thưa anh, đúng như vậy, không ai chết vì không có những thứ ấy, kể cả không có áo quần, nhưng người Việt Nam bình thường không ai lại cởi truồng đi ra ngoài đường. Anh đã từng tác nghiệp tại báo Quảng Bình và nay là báo Thanh Niên. So với hơn 700 tờ báo trong nước, báo Thanh Niên khác gì là " chiếc di động hiện đại nhất, internet tốc độ cao nhất " trong hệ quy chiếu môi trường, phương tiện, phong cách làm việc và tiếng tăm. Ví dụ, một lần nữa, nếu cho anh chọn lựa làm việc ở báo Quảng Bình và báo Thanh Niên, anh sẽ chọn nơi nào?

- Nếu như anh viết ... dân tộc Triều Tiên giàu liêm sĩ. Nghèo thì nghèo, mày đừng hòng đụng đến tao.Tao có thể nhịn ăn để làm vũ khí hạt nhân, mày hãy coi chừng, tao không đụng đến mày thì thôi ... Thưa anh, một dân tộc liêm sĩ không bao giờ chịu nhịn đói, cày cuốc khổ cực để chỉ phục vụ quyền lợi cho một nhóm người, một tộc dân liêm sĩ không bao giờ cứ ai "cù lét" một tí lại giẩy nẩy lên, dọa "đánh" người anh em ruột thịt máu mũ của mình, một dân tộc liêm sĩ không thể nhịn đói để làm ra cái vũ khí mà khi bắn ra nó có thể giết hại hàng loạt sinh linh vô tội, một dân tộc liêm sĩ không chấp nhận nghèo đói để ngữa tay xin viện trợ lương thực, họ là một dân tộc có tài thực sự nhưng bất lực, bế tắc vì bạo tàn quyền lực. Không riêng gì tui, đa số những người tiến bộ trên thế giới mong muốn và tin rằng họ sẽ thoát ra hoàn cảnh đó và trở nên giàu sang thịnh vượng.

- Nếu như anh viết ...toàn đất nước Triều Tiên biến thành một bảo tàng lớn, sống động, lấy nguồn thu chính từ khoáng sản và du lịch ... Thưa anh, như tui đã viết trong entry "Tản mạn sau cái chết của nhà độc tài", luật pháp không cấm ai ước mơ, nhưng ước mơ muốn biến Bắc Triều Tiên thành một viện bảo tàng XHCN nguyên thủy chỉ để thế giới xem chơi thì... nhẫn tâm quá. Anh cũng đã từng sống qua thời đó rồi, tự ngẫm nghĩ mà so sánh. Ở Việt Nam, một trong những nổi buồn nhất là bán tài nguyên khoán sản, thế mà anh lại đem nổi buồn ấy cấy cho nước họ. Còn muốn làm du lịch thành công, muốn người ta biết đến nhiều thì phải mưu mẹo, lừa lọc giống như anh không muốn mà cũng phải làm tuyên truyền viên cho Vịnh Ha Long đấy thôi. Giỡn vậy để mà nói rằng, làm du lịch cũng là kinh tế thị trường, cũng phải cạnh trạnh gây gắt lắm.

Còn anh sẽ hay không sẽ làm người Triều Tiên thì tùy. Như anh từng tuyên bố sống vì vợ vì con là không hèn, một người sống vì vợ vì con như anh thì nếu những thành viên ấy không chịu qua nơi đó sống, đoán là anh sẽ không đi một mình đâu.

Hy vọng và thất vọng của tui là thế, tự an ủi mình rằng chắc anh ấy hài hước mà thôi.


Xem thêm:
- Khôn như Thượng thư văn hóa
- Gái mại dâm lại đứng đường và điếm chúa sẽ lên ngôi