Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Hóng hớt chỏng mông chờ tháng chín?

>> Việt Nam trước ngã ba đường
>> Chủ tịch Sang thăm Mỹ - báo chí nói gì?
>> Phố Tàu xuất hiện ngày càng nhiều
>> Tướng Hữu Ước thôi làm TBT Báo Công an Nhân dân


Tháng bảy, tháng tám nhẹ trôi đi với đâu đấy vài cơn nắng to, vài cơn mưa dầm dề thường thấy của thời tiết nũng nà nũng nịu, gàn dở kiểu nội chính điểm xuyến, báo hiệu tháng chín sẽ về... vũ như cẩn!?

Chọn chó hay chọn má?

Chó Má với hàng ngàn năm bần nông hiểu từng chân tơ kẻ tóc, kề cạnh thiên thu tu luyện thành tinh từ lâu, mưu mô thâm độc... Chó Ma trẻ trung, hầm hố thừa hưởng hết càn khôn nhân loại, nữa vòng trái đất nhưng cũng chẳng lạ lẫm chi, mọi con bài đều lật ngửa!

Chó Má và chó Ma đều thực dụng làm đầu.

Chọn ai bây giờ, con chó sẵn sàng tiêu diệt đối thủ, con má sẵn sàng nhai xương đồng loại mình.

Dạo chơi cho biết đó đây thì được, cái can đảm, dũng khí của cội nguồn ngày xưa phai nhạt, tâm tài chẳng có bao nhiêu, thời tiết bấy lâu nay nuôi dưỡng o bế sinh sôi sâu mẹ sâu con .., và chúng sẵn sàng hủy diệt tất cả nếu chúng thích, nếu chúng không vừa ý. Đã thế, chó Má và chó Ma cài cắm đầy rận, rệp, tắm xà bông dõm nên ghẻ ngứa khắp mình.

Đi dây và bắt cá hai tay đều là những trò chơi ai cũng biết, lại vô cùng nguy hiểm. Trên bản đồ thế giới, xiếc và đánh cá xa bờ chưa bao giờ được công nhận là sở trường, là thế mạnh của chốn này.

Thôi thì nên trồng thật nhiều lá mơ và ủ thật nhiều mắm tôm, con chó nào chết bày rượu ra uống! Nhậu mệt nghỉ, nhậu đến thân tàn ma dại luôn... chớ chẳng chơi!

Lấy búa tạ mà đập vào cao su?

Sau bản tin cải chính (đầy kinh ngạc và nhiều cảm xúc) đăng trên báo giấy Tuổi Trẻ, cộng đồng mạng may mắn có được một nhà báo Phạm Chí Dũng đang cố gắng hết công suất làm trọn bổn phận công dân của mình bằng khả năng tổng hợp bài bản và góc nhìn sắc lẹm. Cần lao trong và ngoài trông mong điều gì phi thường hơn thế nữa?

Cậu bé đánh giầy yêu cầu tên côn đồ trả tiền công, tên côn không chịu trả, cười đễu, đứng dậy lấy đế giày bóng loáng mới vừa chùi xong đạp thẳng vào người cậu bé. Thế là, mọi người bất bình lao vào đè cổ, đánh thằng côn đồ, bắt buộc nó phải trả tiền công cho cậu bé đánh giầy tội nghiệp.

Như vậy, thằng côn đồ kia đã sai lầm trong việc "lấy búa tạ đập vào cao su" và nó phải hứng chịu đủ và liên tục cái lực mà nó thủ ác lúc ban đầu.

Câu chuyện kia cũng dành cho mọi số phận, họ ban đầu chỉ đến với lòng nhiệt huyết thiết tha mong muốn không khí trong lành, dễ thở hơn, thế nhưng "cái búa" suy diễn, quy chụp khiến họ không thể không nhận ra sự bất công và dối trá là hiện hữu, là có thật.

Ai đó từng nói "Yes we can", nghe lời người ấy thử một lần xem sao?

Ngư ông bất lợi?

"Ngư ông đắc lợi" thường dành khen tặng những kẻ khôn ngoan...

Ừ thì phiên tòa Philippin kiện "đường chín khúc" đã mở ra... Ừ thì Mianma sẽ cho phép báo chí tư nhân hoạt động, hứa sẽ thả ra hết các tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm trong năm 2013... Toàn là những nước tiên...

Truyền thông khi viết về lịch sử vẻ vang ấy vẫn từng ca mãi bài ca lá cờ đầu trong phong trao giải phóng dân tộc, chấm dứt thực dân, xóa bỏ thuộc địa .v.v. Bây chừ mệt rồi, hết tiên phong!

Thực lòng cũng muốn nổ, thích nổ lắm, nhưng tại cái thế .., cái thế "ngư ông bất lợi" đấy thôi! Tài tình... nối bước... tài tình.

MP

P/s: Nghị định 72 về Quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng sẽ bắt đầu có hiệu lực từ ngày 1/9 tới.

Xem thêm:
- ngày mới
- khổ đế
- tụng kinh ngồi


Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013

2 đô la và 1 giờ

>> Cười ba tiếng!
>> Tại sao phải biết bơi?
>> Ðâu rồi... hát ru?
>> Có tội với trẻ
>> Mai Khôi: Có con là sự vô minh của loài người (Họ nghĩ kiểm soát sự phát triển của con cái bằng cách "mua" ghế, mua chức tước cho con cái mình thì đã là trách nhiệm rồi, nhiều người còn lạm dụng quyền cha mẹ bắt buộc con cái từ bỏ những ước mơ riêng để đi theo hướng mà bố mẹ nghĩ là tốt cho con.)


Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:

- Bố ơi, con hỏi bố một câu được không?

- Được chứ, con hỏi gì - Ông bố đáp.

- Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ?

- Đó không phải là việc của con. Mà tại sao con lại hỏi một việc như thế hả ? - Ông bố hết kiên nhẫn.

- Con muốn biết mà - đứa con nài nỉ.

- Nếu con cứ khăng khăng đòi biết, thì bố sẽ nói. Bố làm được hai đôla một giờ đồng hồ.

- Ôi - đứa bé rụt rè hỏi - bố cho con vay một đôla được không?

Ông bố rất bực mình:

- Nếu lý do duy nhất con muốn biết bố làm được bao nhiêu tiền chỉ là để vay mà mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế thì mời con đi ngay vào phòng mình và ngủ đi. Hãy nghĩ xem tại sao con lại ích kỷ đến thế! Bố làm việc vất vả cả ngày, và không có thời gian cho những chuyện ấy đâu!

Đứa bé đi vào phòng đóng cửa. Ông bố ngồi xuống càng nghĩ càng cáu. Tại sao đứa con lại dám hỏi mình một câu như thế chứ?

Một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, ông bố nghĩ có thể đứa con rất cần tiền để mua một thứ gì đó, và nghĩ rằng mình đã quá nghiêm khắc với nó. Ông đi vào phòng con:

- Con ngủ chưa?

- Chưa ạ, con còn thức! - cậu bé nằm trên giường đáp.

- Bố suy nghĩ rồi, có thể bố đã quá nghiêm khắc. Đây là một đôla cho con.

Cậu bé cầm lấy rồi thò tay xuống dưới gối, lôi ra thêm mấy tờ tiền lẻ nữa.

Ông bố thấy con có tiền từ trước lại cáu. Khi đứa con xếp thành một xếp tiền ngay ngắn, ông bố càu nhàu:

- Tại sao con lại vay thêm tiền khi con đã có rồi?

- Vì con chưa có đủ ạ! - Bỗng đứa trẻ ngẩng lên vui sướng - Bây giờ thì con có đủ rồi! Bố ơi, đây là hai đô la, con có thể mua một giờ trong thời gian của bố không?

Nguồn: Facebook Thuyhong Pham

Xem thêm:
- Đôi khi cần phải im lặng
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt
- Cái l... vợ bằng cái mả cha


Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

Hãnh diện vì con

>> Thiếu nhi Đà Nẵng phải "nhường đất" cho nhà khách! (Các anh lúc nào cũng nói tất cả vì tương lai con em chúng ta. Nhưng đất để mở rộng nơi vui chơi, sinh hoạt, học tập cho thiếu nhi không có, lại đi lấy bớt đất dành cho thiếu nhi là thế nào?)
>> “Phải biết rút lui nếu tín nhiệm thấp” (Còn lâu! Mời bà con xem lại bài >>> này)


Lời bàn: Ngày Gia đình Việt Nam (28/6) sắp đến, post lại bài viết đã lâu của nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn, xem như một trải nghiệm đầy nhân văn và thú vị! (MP)

TRƯƠNG NHÂN TUẤN

Ở bên này, ai mà biết đến gia đình tôi, đều cho rằng tôi «có phước». Các con tôi đều nổi tiếng học giỏi, đều học «trường lớn» và tốt nghiệp trường lớn. Dầu vậy tôi vẫn có điều lo mà không nói ra : không phải con tôi đứa nào cũng học giỏi như mọi người nghĩ. Thằng «út» của tôi nó không học giỏi, nếu không nói là nó không chịu học hành gì hết !

Nói không chịu học hành gì hết thì cũng quá. Nó cũng đậu «bac», tức bằng tú tài, nhưng đậu vớt, tức đậu dưới sự sỉ vả của ban giám khảo. Ba tháng trước khi thi, bắt đầu «giám sát» để bắt nó ôn bài. Nhưng không bài nào, không môn gì, hỏi mà nó trả lời thông suốt. Đầu óc nó cứ lểnh đểng lãng đãng nơi đâu. Nó chỉ lanh khi ra sân banh giao đấu. (Nó là «pilier» của đội banh rugby tỉnh nhà, từng hai lần đoạt giải). Dĩ nhiên đậu vớt thì không đủ điểm vào học lớp «dự bị» (nhằm để thi vào «trường lớn») như hai thằng anh của nó. Hai thằng anh nó đều đậu vào «trường lớn», một đứa Normale Sup, một đứa Ecole Centrale. Thì phải vậy, nó lẹt đẹt học «trường làng» DUT hai năm. Lẹt đẹt ở đây đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Sổ điểm của nó cuối năm chỉ đều nhem nhém hơn trung bình một chút. Tức vừa đủ để lên lớp, nhưng lên lớp với sự bất bình của toàn ban giám học. Tôi cứ nghĩ, con thì đứa này đứa kia. Thằng này học dốt nhưng không bị «doublé – tức học lại», không phá làng phá xóm thì cũng phước đức lắm rồi.

Nhưng cũng không hẵn là vậy. Nói nó «dốt», thực ra thì trí thông minh nó không tồi. Có điều nó không vận dụng trí thông minh của nó vào việc học mà chỉ dành phần nhiều cho việc khác.

Thằng này nó mê chơi banh, mê làm việc xã hội, như làm công tác từ thiện, dạy trẻ em «bụi đời», làm hướng dẫn viên trong các trại hè dành cho trẻ mồi côi… Mùa hè, biểu nó kiếm việc làm thêm để lấy tiền xài vặt. Hai thằng anh của nó thì rất giỏi vụ này. Mấy tháng hè làm việc tụi nó đủ chi trả một phần tiền xài cho cả năm. Thì nó nại cớ làm sinh hoạt ở trường, làm «hội» nên không có thì giờ kiếm việc làm. Thôi cũng kệ. Nó học gần nhà, không tốn tiền ở trọ, không tốn tiền ăn… thì thôi, không sao. Nó không có tiền xài vặt nhưng bù lại, năm nào nó cũng được «giấy khen» của tỉnh về các hành động thiện nguyện. Theo các bằng khen, tôi mới biết là nó được tuyên dương vì làm việc rất xuất sắc, có thành tích do nhiều sáng tạo trong các trò chơi, hay thành công trong việc dẫn dắt và an ủi các em có trường hợp đặc biệt. Trí thông minh của nó thì ra tập trung vào các việc này. Tôi thì không quan tâm gì mấy đến các hoạt động của nó.

Đối với tôi (có lẽ cũng giống với bậc cha mẹ nào), trước hết, ráng học cho có bằng cấp rồi việc gì tính sau. Tôi không hề để ý đến các hành động của nó (bình thường với nó nhưng có lẽ khác thường với nhiều người). Có lần tôi đang lái xe, nó ngồi kế bên, hai cha con đi công việc gì đó. Xe đang chạy ngon lành trên một đoạn đường vắng, thình lình nó hô to : ngừng lại. Tôi thắng xe, tắp vô lề. Nó bước xuống xe, chạy ngược về phía sau, về phía một cụ bà cao tuổi. Tôi đi theo, nghe nó hỏi : cụ già có việc gì không? Có cần nó giúp gì không? Cụ già đang vịn tay vào cột đèn trả lời : Không sao, tôi nghỉ mệt một chút thôi. Hai cha con trở lại xe và tiếp tục công việc. Lần khác, đang trên đường chở nó về nhà, gần đến nhà, thấy cụ hàng xóm đang lụm cụm xách một giỏ khá nặng đi chợ về. Nó bảo tôi ngừng xe lại, bước xuống xe, ra dấu cho tôi về trước. Nó một tay xách giỏ, một tay đỡ cụ hàng xóm đi bộ về nhà cụ. (Thằng này mạnh khỏe, đô con lắm, vì dân chơi rugby mà). Tôi không ngạc nhiên gì, vì nghĩ rằng, nếu mình trẻ và «ở không» như nó thì có lẽ mình cũng làm như nó.

Ngày hôm nay nhìn lại, khi đọc các bài viết của ông Ngô Nhân Dụng và Nguyễn Hưng Quốc về vụ em bé «Yue Yue» bên Trung Quốc bị xe cán bỏ bên đường, dưới những ánh mắt nhìn vô cảm của nhiều người qua lại. Tôi kinh hoàng về sự «lãnh cảm» của tình người. Tôi đã từng xem những đoạn video, trong đó một con chó bị xe cán đang được một con chó khác cố gắng cứu bạn. Thú vật còn có nghĩa tình, huống chi con người. Ông Nguyễn Hưng Quốc nói về sự «tan rã của xã hội». Tôi không có quan điểm của mình về các nhận định này mà chỉ thấy trong lòng mình dâng lên một niềm hãnh diện lớn lao : hãnh diện vì con. Con mình có thể dốt trong cái học nhưng nó rất giỏi ở việc thể hiện tình người. Đôi khi giỏi hơn mình, người lớn.

Nhưng nói nó dốt cũng hơi oan. Năm trước nó được nhận vào một «trường lớn» ở Paris, tuy không lớn như hai đứa anh nó, nhưng cũng đủ mình hãnh diện «có con học trường lớn». Năm này lên năm thứ tư rồi! Nhưng thật tình, mình hãnh diện về tánh tình của nó hơn là các thành công trong việc học.

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Chuyện hộ khẩu

>> Vừa ăn cướp vừa la làng
>> Ai đầu cơ, ai từ thiện?
>> Cuộc Thập tự chinh vô vọng


Người Lao Động - Diễn đàn Quốc hội (QH) tuần qua nóng lên khi thảo luận dự thảo Luật Cư trú sửa đổi vì nó liên quan đến quyền tự do cư trú của công dân đã được Hiến định.

Nhiều đại biểu (ĐB) QH bức xúc nêu lên hiện tượng hộ khẩu đã biến tướng thành một “giấy phép” vô hình làm khổ công dân, từ việc xin đi học cho con đến xin định mức điện, nước, vay vốn, kinh doanh… ĐB Trần Du Lịch cho rằng thực chất hộ khẩu chỉ là một cách để quản lý công dân. Vì sao nhiều năm qua, người dân phải khổ vì các thủ tục quan liêu liên quan đến cái hộ khẩu?

Tìm hiểu lịch sử hộ khẩu, một nhà nghiên cứu của Trung Quốc chỉ ra rằng hộ khẩu có từ thời Xuân thu Chiến quốc. Lúc đó đã có chế độ “tam gia liên bảo”, là cách để nhà nước phong kiến buộc các gia đình ở nông thôn kiểm soát lẫn nhau. Các triều đại phong kiến Trung Quốc tiếp theo cũng áp dụng hình thức tương tự. Hình thức đó đến đời nhà Thanh mới gọi là “hộ khẩu”. Nhà nước Trung Quốc hiện đại áp dụng chế độ hộ khẩu từ năm 1958 cho đến nay.

Tiến trình công nghiệp hóa ở Trung Quốc đã đưa gần 250 triệu người từ nông thôn đến thành thị kiếm việc làm và họ đã có những đóng góp rất quan trọng để nước này phát triển vượt bậc nhưng họ lại là những người chịu nhiều thiệt thòi nhất khi không được hưởng đầy đủ các chế độ, phúc lợi xã hội. Tháng 3-2013, đồng loạt 13 nhật báo lớn ở Trung Quốc đăng xã luận kêu gọi bỏ chế độ hộ khẩu để đem lại công bằng cho mọi công dân. Thủ tướng Trung Quốc lúc đó là ông Ôn Gia Bảo cũng đã hứa sẽ thay đổi cách quản lý hộ tịch. Thực tế cho đến nay, hơn 10 TP lớn ở Trung Quốc đã  thay chế độ hộ khẩu bằng chế độ thường trú.
Nước ta vẫn thực hiện chế độ quản lý công dân bằng hộ khẩu nhưng hơn 20 năm qua cũng đã nới lỏng bằng chế độ tạm trú. Tuy vậy, không ít công dân vẫn bị thiệt thòi vì chính sách này. Hộ khẩu đã làm khổ dân đến  nỗi có một thời dân nhập cư ta thán là “thời hậu khổ”! Chắc chắn các ĐBQH biết dân nhập cư vào các TP lớn vất vả như thế nào, không chỉ quyền lợi thiệt thòi mà còn phải tốn kém cho việc đăng ký tạm trú, “chạy” hộ khẩu…

Nếu lấy cớ về sự mất cân bằng dân cư, sự quá tải ở các TP lớn để hạn chế dân nhập cư thì trách nhiệm đó không thuộc về công dân mà thuộc về các nhà hoạch định chiến lược phát triển kinh tế - xã hội. Quyền tự do cư trú của công dân đã được quy định trong Hiến pháp, công dân đã bắt đầu làm CMND điện tử, đa số các quốc gia khác không quản lý công dân bằng hộ khẩu, vậy tại sao chúng ta vẫn sử dụng cách quản lý đã quá lỗi thời này?.

LƯU NHI DŨ

P/s: Nhưng ở xứ này, đám quan lại tệ hại luôn đổ hết những hậu quả của sự ngu dốt, lười biếng, tham lam của mình lên đầu dân, để rồi lại kiếm chác thêm được trên nỗi khổ của dân.(ABS)

Xem thêm:
- Nghĩ về dân chủ
- Tha cho đảng viên... anh Quốc ơi?!
- Tản mạn về điều 88, tham nhũng, dân chủ và văn minh



Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

Còn bao lâu nữa mình lên được chủ nghĩa xã hội?

>> Nước Mỹ lại rung chuyển vì vụ nổ nhà máy phân bón Texas
>> Nhóm lợi ích: lực cản tái cơ cấu kinh tế





"Ngồi buồn tán chuyện":
- Còn bao lâu nữa chúng mình lên được chủ nghĩa xã hội bà chị nhỉ?
(Hàng xén - Lơ hồng)

Bà mập đứng ra vẻ buồn xỉu, ông hút thuốc thoát mô hồi.  Xã hội chủ nghĩa là một thiên đường mà mỗi người muốn được lên.

Tất nhiên buôn bán vỉa hè trái với kế hoạch xây xã hội chủ nghĩa.  Nhưng dân vẫn phải mưu sinh.  Ngồi suốt ngày, bị cấm, bị công an kèm riết - thế đó là một cuộc sống gay go chứ?

Gần năm mươi năm sau thiên đường xã hội chủ nghĩa chưa tới. Có lẽ nó xa hơn bao giờ.  Về vật chất thì đời nay không gay go như xưa.  Nhưng chắc mỗi người còn mong nhiều hơn ở xã hội và cuộc đời.

Nguồn: Tây bụi

P/s: ... đợi "con mấy bố ra đi tìm đường cứu nước" đâu vào đấy cả, sau đó tính sau...

Xem thêm:
- Tiết kiệm Thủ tướng
- Có một thời kỳ
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

Không nhỏ chút nào!

>> Thừa mứa thông tin và sự mù quáng!
>> Giải phóng
>> Thế nào là "nhạy cảm"?
>> Đô thị hóa vô tình đang làm hại nông dân

(Post lại)

Nguyên Ngọc - Mấy hôm nay xôn xao cả nước vụ cưỡng chế tàn bạo và chống cưỡng chế tuyệt vọng ở Tiên Lãng, Hải Phòng.

Hẳn là hoàn toàn ngẫu nhiên thôi, tối 11-1-2012, tại trung tâm văn hóa Pháp L‘espace ở Hà Nội có buổi giới thiệu tập “Hoa Đường tùy bút” , tác phẩm cuối cùng của Phạm Quỳnh. Trong một bài nhỏ tên là “Chỉ buộc chân voi” ở sách ấy, Phạm Quỳnh viết về vấn đề đạo đức xã hội như sau:

Nền nếp của gia đình, trật tự trong xã hội, kỷ luật của cá nhân, phần nhiều cũng chỉ căn cứ ở mấy sợi chỉ vô hình do đạo đức tôn giáo đời đời dùng để ngăn cái thị dục vô nhai của người ta, ngăn cái xuẩn động vô ý của quần chúng… Cho nên những sợi chỉ vô hình đó, chúng ta phải biết giữ gìn mà tôn trọng. Mỗi khi đụng chạm đến, phải hết sức cẩn thận, vì đã đứt rồi không sao nối lại được nữa…
Thứ nhất là kẻ có trách nhiệm trị dân trị nước, lại phải thận trọng lắm, và phải nhớ rằng một dân không biết kính nữa là một dân bất trị vậy.

 Đọc, cứ nghe như Phạm Quỳnh đang nói về chính Tiên Lãng, Hải Phòng!

 Có phải dân đã bất kính vì kẻ cầm quyền đã tự mình làm cho người ta không còn kính được nữa. Và dân đã trở nên bất trị vì bị đẩy đến đường cùng.

Sợi chỉ đạo đức đã bị đứt. Vụ Tiên Lãng không nhỏ chút nào!


Xem thêm:
- Không thể biện minh
- Con bò và Đức Hiển
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

Mắc chi mà không chối

(Thằng bé ngủ, tranh thủ tào lao một tí)

Uống cạn nước biển dễ òm nhưng chặn lấp hết các dòng sông, con suối mới khó, vì thế...

Trước Tết, quyết định Thanh tra Chính phủ về sai phạm đất đai tại Đà Nằng vừa đăng tải trên các phương tiện báo đài, ngay lập tức, lãnh đạo Đà Nẵng phản pháo...

Sau Tết, báo chí phản ánh có tình trạng cướp, giành giật hoa xuân trên con đường bông xinh đẹp mang biểu tượng đầy ý nghĩa "rắn hổ mang", nằm bên bờ sông Hàn thơ mộng, ngay lập tức, Đà Nẵng phản hồi là làm gì có chuyện đó...

Tại răng rứa hè? Tại cái kẻ... nào đó mà có ý làm sai, có ý cướp, giật hoa thì bụng dạ kẻ nớ mới hiểu được, biết được .., chứ kẻ nớ chẳng cần cũng chẳng thể lên báo mà này với nọ...
Thôi thì đầu năm, đầu tháng cố gắng sao cho vuông tròn, quá khích lắm thì-là-vì-tại dân Đà Nẵng yêu hoa quá là yêu ... Dân gian thường nói, Quảng Nôm hay cãi .., mà Đà Nẵng thì tách ra chưa được bao lâu, vì "nói được, làm được, ăn được" nên bây chừ ..."chối" cũng được. Thông cảm và dễ hiểu.

Ngạc nhiên nhất vẫn là Hải Dương, bài viết và hình ảnh xác pháo phơi đầy các trang mạng mà lãnh đạo tỉnh này vẫn cứ chối tỉnh bơ... Sau đó, thừa nhận... thì chuyện cũng đã rồi. Một hai ví dụ để rồi liều mình rút ra chân lý mang tầm đương đại, chối được là cứ chối, mắc chi mà không chối.

Nghĩ mà ngưỡng mộ Thủ đô, vài năm trước, chuyện cướp, giật hoa xuân, hoa anh đào ... làm bẩn nước sông Hồng, bôi nhọ vẻ thanh tao người Tràng An, tủi thẹn uy danh ngàn năm văn hiến .., lúc đó chẳng thấy quan chức nào của Hà Nội thanh minh thanh nga gì. Nhưng rồi vội rút ngay lại sự ngưỡng mộ đó, tự cảm thấy xấu hổ cho cái chủ quan của mình khi liên tưởng đến câu chuyện chạy công chức 100 triệu tưởng là như đinh đóng cột, cơ quan công quyền rốt ráo vào cuộc kết quả chẳng tìm ra được con ma nào cả.

Ông Huỳnh Ngọc Sĩ đang lĩnh án tù chung thân. Và hình như, chức sắc thành phố Hồ Chí Minh cũng không mặn mà gì vụ này cho lắm, còn bị can, trước khi ra tòa và sau khi bị kết án vẫn cứ chối.

Chuyện trước đây, hai nữ sinh Hà Giang phải ngồi tù vì tội bán dâm, chủ tịch tỉnh đăng đàn chối đây đẫy. Đến khi đọc blog Trương Duy Nhất mới vỡ lẽ, thì ra ông Nguyễn Trường Tô bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng kỷ luật vì thiếu gương mẫu trong sinh hoạt, sống buông thả, quan hệ không lành mạnh ... Coi như chấm dứt sự nghiệp chính trị của một nhà "khuynh loát" đầy triển vọng.

Mà chàng Nhất này cũng kì lạ, một bạn đọc còm vào blog  mình nhỏ to chuyện tiên sinh chạy dòng chữ vu vơ đại khái là trang "Một góc nhìn khác" không chấp nhận, chứa chấp các lời còm cắt, dán ... ba láp ba sàm nào đó. Khổ thân thế, cứ như mọi khi, không hợp lỗ tai, không vừa con mắt thì cho vào xọt rác, đằng này lại thiệt thà quá.

Cực kì thành kiến với nàng beo, nhưng không thể không phục nàng việc chơi blog, ai thích xem beo thì cứ xem nhưng miễn mô tê răng rứa. Vậy mà khách đông nườm nượp, toàn là thứ dữ, chẳng hạn như Bờ Bờ Cờ, oách chứ bộ! Cần gì phải chối...

(Thôi, thằng bé dậy rồi)

MP

P/s: Hỏi nhỏ bà con cả nước có ai bị mất ví hay điện thoại di động khi đi xem bắn pháo hoa ở Đà Nẵng không?

Xem thêm:
- Đạo đức lớp Một
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Món hàng mang tên cô gái Việt Nam
- Việt Nam đứng thứ 7 thế giới về nhận kiều hối



Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Tại vì quan ngu, rất ngu!

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Đã không biết bao nhiêu lần, khi trả lời báo chí, các quan nước mình, thậm chí có vị có chức vụ to, rất to... đổ lỗi tại dân trí thấp nên không thể ban hành quy định này, nghị định kia được. Khẳng định chắc chắn rằng, đó là câu trả lời của các vị quan ngu, rất ngu!

Không biết bà con thế nào, riêng mình thích xem các bộ phim mà Châu Tinh Trì nhập vai, cái bề ngoài "tục tĩu" đậm chất gây cười kia chứa đựng nội dung bên trong rất nhân văn, vạch rõ bản năng xấu tốt của xã hội loài người một cách tinh tế và sâu sắc. (Chỉ "ghét" một cái là nam diễn viên ấy người Trung Quốc, .., cái này không "ghét" là không được!)

Trong bộ phim "Vua ăn mày", (đại khái là thế này) ở đoạn kết có cảnh vị hoàng đế hỏi bang chủ cái bang rằng:
- Trẫm rất lo sợ cho an nguy của... vì hiện tại trong nước có đến mấy chục triệu ăn mày...?
Bang chủ cái bang tỉnh queo trả lời:
- Điều đó tại bệ hạ hết...
Vị hoàng đế trẻ ngây người ra thắc mắc:
- Tại ta ư...?
Vua ăn mày đáp:
- Nếu bệ hạ là một vị minh quân, lo cho xã tắc sơn hà thái bình thịnh vượng... thì thiên hạ đi ăn mày làm chi ạ!

MP

P/s: Thực tế nước mình, phần nhiều các quan thực tài thì ít mà... ăn mày lí lịch, ăn mày quá khứ là chủ yếu! Loại ăn mày đó... mới cực kì nguy hiểm, mới làm cho đất nước tụt hậu, nghèo nàn!

Xem thêm:
- Tiết kiệm Thủ tướng
- Cò truyền thông
- Vũ công mà 'công vẫn ngủ'


Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2010

Đôi khi cần phải im lặng

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


* Ngày trước, kinh tế bao cấp, nhà chạy cơm từng bữa, đàn con đông nheo nhóc...
Người cha nói với các con:

- Ai ăn gì thì ăn nhưng phần cơm cháy phải để lại cho ba...

Đàn con không hiểu gì nhưng đến bữa ngoan ngoãn để dành phần ba là những miếng cơm cháy đen mỏng bám sát nồi... Ba đi làm về muộn, vừa cười vừa ăn ngon lành.
Theo thời gian, ba mất đi. Đàn con trưởng thành, yên bề gia thất, công danh vững vàng.

Ngày giổ ba, con cháu sum vầy đông đủ, mẹ nâng cốc trà chậm rải tâm sự:

- Không phải ba mày thích ăn cơm cháy đâu! Nhưng ổng muốn dành cơm trắng cho mẹ con mình đấy...

Cả nhà im lặng, có vài giọt nước mắt đã rơi...
...
Hạnh phúc
* Dậy thật sớm, tản bộ hít thở không khí sương mai, thản thơi ghé vào một quán cà phê ven đường.
Hai mẹ con đang phụ giúp nhau, mẹ rữa ly tách, con pha trà. Cậu bé khoảng độ 11-12 tuổi, cặp mắt sâu thăm thẳm nét buồn, thoăn thoắt bưng ấm trà hết bàn này đến bàn nọ, thỉnh thoảng lại đến gần bếp, đút vội vài thìa cơm nguội nhai ngấu nghiến.
Người mẹ gầy guộc nhỏ to:

- Biểu nó ra ngoài ăn sáng, thích ăn gì thì ăn.., nhưng nó không chịu, nó bảo ăn cơm cho chắc bụng.

Đến giờ đi học, bạn bè đến trước nhà, nói vọng, ăn cơm hoài không thấy chán sao, lấy cặp nhanh lên.

Cậu bé cười thật hiền và im lặng, bá vai bạn bè hối hả đến trường...
...

* Người cha cờ bạc du côn gây sự đánh người gây thương tích, nằm khám. Người mẹ bán buôn chơi hụi, tham lam vỡ nợ trốn chạy tăm hơi. Đứa trẻ bơ vơ sống với ông bà.
Chiều đón cháu đi học về, dắt nó đi ăn kem, cháu ngây thơ hỏi:

- Sao bạn bè bảo cháu là bị quả báo? Mà quả báo là gì ạ? 

Không sao trả lời được. 
Đôi khi trong đời cần phải im lặng...

MP


Xem thêm:

- Tản mạn về gái một con
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt