Hiển thị các bài đăng có nhãn lạc hậu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lạc hậu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

Tiết kiệm Thủ tướng

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!



Nhìn qua nước bạn, Nhật Bản, một quốc gia bại trận, nghèo tài nguyên khoáng sản, thiên tai động đất triền miên, nhưng hiện nay, họ là một nước rất giàu, kinh tế phát triển, hình ảnh xứ sở Phù Tang được tôn trọng trong lòng bạn bè quốc tế. Thế giới cho rằng người Nhật cần cù, tinh thần kỷ luật cao, mạnh dạn chủ trương “Thoát Á”, đổi mới học hỏi phương Tây.., và điều quan trọng nhất làm nên “sự thần kì của nền kinh tế Nhật Bản” chính là đức tính chắt chiu, tiết kiệm.

Thực tế không hẳn là như vậy, người Nhật tiêu xài rất sang, phung phí. Trong hai năm gần đây, họ thay đổi liên tục từ thủ tướng này đến thủ tướng khác, vậy mà kì lạ thay, đất nước họ vẫn giàu sang thịnh vượng.

Quay trở lại nước mình, một Việt Nam bách chiến bách thắng, rừng vàng biển bạc, tài nguyên khoáng sản phong phú phân bổ từ Bắc vô Nam, ấy vậy mà vẫn là phận nghèo nàn lạc hậu, kém phát triển. Nền kinh tế trong những năm gần đây khủng hoảng nghiêm trọng, nợ xấu tăng cao, quốc nạn tham nhũng hoành hành khắp nơi, thất thoát tài sản công lên đến những con số kỷ lục. Đã thế, các thế lực thù địch bên ngoài kết hợp với bọn phản động trong nước xuyên tạc, bôi nhọ người Việt nghèo mà chơi sang, chi tiêu vô tội vạ.

Thật là oan cho nhân dân Việt Nam, ngày qua tháng lại họ phải xài, phải dùng hết sức chắt chiu, tiết kiệm.., và rõ ràng là vẫn chỉ có một Thủ tướng tại vị từ năm này sang năm khác đấy thôi! Có điều, không hiểu sao đất nước vẫn nghèo, dân vẫn lầm than cơ cực.

Có lẻ, dân Việt chưa đủ trình độ để quán triệt khái niệm tiết kiệm, phung phí sao cho thật biện chứng, đúng với thực tiễn khách quan.

Cuộc sống thực tế bắt buộc họ phải hết sức chắt chiu, bắt buộc họ hết sức tiết kiệm, thời gian lâu dần mà hình thành một thói quen tốt, một đức tính hay. Chính vì quá hay nên ngày xưa đại thi hào Nguyễn Du mới chua xót nhắn nhủ đời sau đôi lời:

“Rằng hay thì thật là hay
Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào”.

MP

P/s: Cảm ơn anh Phan Văn Tú nhé!

Xem thêm:
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm




Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011

Tản mạn sau cái chết của nhà độc tài

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!



Phong trào dân chủ, nhân quyền trên thế giới liên tiếp nhận được những tin vui, cuộc cách mạng hoa lài rầm rộ khắp Trung Đông mà đỉnh điểm là cái chết của lãnh đạo độc tài Muammar Gaddafi hôm 20/10/2011, chấm dứt sự cai trị tàn bạo, độc đoán, độc quyền hơn 42 năm ở Libya, tạo nên sự phấn khởi, động viên cổ vũ phong trào dân chủ, nhân quyền trên trái đất này.

Và ngày 17/12/2011, chủ tịch Bắc Triều Tiên từ trần vào lúc 8 giờ 30 trên một chuyến xe lữa trong khi đang thực hiện một chuyến thăm chỉ đạo và ông qua đời bỡi một cơn đau tim, mọi nỗ lực hồi sinh cho ông đều thất bại. "Nhà lãnh đạo vĩ đại" ra đi (như cách nói của báo chí Bắc Triều Tiên thường xuyên tuyên truyền ca ngợi ông ta ), sự toàn trị đất nước bỡi bàn tay sắt đã để lại một nền kinh tế điêu tàn, nạn đói khủng khiếp, thiếu thốn lương thực triền miên, tham nhũng tràn lan. Bắc Triều Tiên còn bị quốc tế trừng phạt vì phát triển chương trình hạt nhân, chế tạo và bắn thử tên lữa...

Ông Kim Jong Il thọ 69 tuổi, lễ tang kéo dài 13 ngày. Năm 1994, thế giới đã từng chứng kiến cảnh khóc than quá đỗi thê lương vật vã... của hơn 25 triệu người dân Bắc Triều Tiên đưa tiễn linh cữu "Chủ tịch vĩnh cữu" Kim Il Sung ( Kim Nhật Thành ) về nơi an nghĩ cuối cùng. Có lẽ 13 ngày tới đây, chúng ta sẽ được thấy lại cảnh tiếc thương độc đáo, ấn tượng này một lần nữa...

Dân Hàn quốc nghiện thịt chó và rượu sake, có lẽ họ sẽ dùng nhiều những thứ ấy hơn trong những ngày sắp tới... Xem KBS WORLD, hình như người Nam Hàn tiếp nhận thông tin này một cách bình thản, không hoàn toàn bất ngờ lắm, giống như thưởng thức cà phê buổi sáng, đặt ly lên môi nhấm nháp, buông ly xuống mà tẩm ngẫm hương vị, rồi lại đưa lên nhấm nháp...

Bổn cũ soạn lại, kiểu cha truyền con nối đưa vị tướng 4 sao Kim Jong Un chính thức lên ngôi quyền lực, "Người kế nhiệm vĩ đại" mới xấp xỉ 30 tuổi sẽ tiếp tục theo đuổi lý tưởng cách mạng của thân phụ hay có một cuộc cách tân, thay đỗi vĩ đại nào đó, hãy đặt niềm tin vào lớp trẻ. Hy vọng, những cái gì Đại tướng thấy được, học được ở phương Tây sẽ giúp được ít nhiều cho đất nước, đó cũng không phải là điều ngẫu nhiên mà các nhà độc tài cộng sản đầu tư cho con em mình đấy sao?

Sự buồn cười là cứ mỗi khi quốc tế "đụng chạm" đến mình, Bắc Triều Tiên lại đem người anh em máu mũ ruột thịt Hàn Quốc ra dọa đánh. Bài toán Bắc Triều Tiên là bài toán rất khó, đất nước bao nhiêu năm trời bị cô lập, các con bài Rồng Giấy China và Chú Sam American cũng chỉ dừng lại ở một bán đảo chia cắt, đối lập giàu và nghèo, đối lập dân chủ và toàn trị, đối lập phát triển và nạn đói... Chỉ chính người dân Triều Tiên quyết định số phận của chính họ mà thôi.

Các cô gái Bắc Triều Tiên chỉ mặc váy và không được kết hôn với đàn ông ngoại quốc. Nhưng biết đâu, với sức trẻ và vốn hiểu biết trau dồi ở phương trời Âu, "Người kế nhiệm vĩ đại" sẽ làm nên điều vĩ đại, thiếu nữ Bắc Triều Tiên xinh đẹp sẽ trở nên trang nhã hơn trong trang phục áo sơ-mi, quần Tây, tự tin trao nụ hôn ngọt ngào với những chàng trai Việt Nam hào hoa phong nhã... Và biết đâu, cái sức trẻ và vốn hiểu biết ấy sẽ tiếp bước Mianma, tháo cùm, phá xích của con cáo già thâm hiểm đại Hán, tìm đến bến bờ dân chủ, tự do, phồn vinh, thịnh vượng...

Tiên sinh Trương Duy Nhất có một ước mơ là muốn biến Bắc Triều Tiên, Cu Ba thành một bảo tàng XHCN nguyên thủy để thế giới chiêm ngưỡng. Tôn trọng một góc nhìn khác, luật pháp cũng chẳng cấm ai ước mơ, nhưng có điều, người viết thấy mong muốn ấy... nhẫn tâm quá, thậm chí rất bệnh hoạn. Chỉ vì hai cái bảo tàng to lớn độc đáo kia mà để cho biết bao nhiêu người dân hai nước ấy phải chịu thiệt thòi, thiếu thốn, khổ sở, đớn đau... Bấy nhiêu năm rồi chưa đủ hay sao?..

Căn bệnh mãn tính của người già và bọn trí thức salon là coi thường lớp trẻ. Có thể, khuôn mặt búng ra sữa của vị đại tướng kia chưa nói lên được điều gì, nhưng thời gian và thực tiễn sẽ có câu trả lời thõa đáng. Nên nhớ, Muanmar Gaddafi nắm quyền năm 1969, khi mới 27 tuổi, sau một cuộc đảo chính quân sự không đổ máu, và ông đã tạo nên một Libya ấn tượng như thế nào, dù là, ấn tượng kia được hiểu theo nghĩa nghịch.


Xem thêm:
- Cảm xúc từ một lễ nhậm chức