Hiển thị các bài đăng có nhãn chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

Chính trị & sex

>> Nữ cán bộ Đoàn bị tạm giữ tại nước ngoài vì ăn cắp
>> 150 bác sĩ kêu gọi tuyệt thực
>> “Đề nghị thông qua Hiến pháp trước”
>> "Báo chí phải xây dựng lòng tin"
>> Đôi song sinh nghịch tử


Mọi thứ đều có liên quan đến chính trị, từ học hành làm việc đến phim ảnh sách báo vui chơi giải trí nhưng... càng ngẫm càng stress giống như xem hình sex mà bị kiểm duyệt đen lòm vậy.

Chính trị thì lúc nào cũng KÍN: bí mật, tuyệt mật và tối mật. Sex cũng thế thôi. Mấy ai dám ngang nhiên bày ra giữa thanh thiên bạch nhật chuyện ấy cho thiên hạ dòm ngó và bình phẩm kia chứ ? Thế nhưng chính trị còn tệ hơn sex ở chỗ: chính trị tuy phải giữ kín nhưng không thể che kín, còn sex dù đã muốn phơi bày ra không còn muốn giữ kín nữa vẫn phải che bớt chỗ kín

Thỉnh thoảng chính trị cũng được hé lộ HỞ ra bên ngoài như là một cách quảng cáo tuyên truyền. Tuy nhiên những phần hở ra lại kém hấp dẫn hơn những phần được che kín, thậm chí đôi khi hở toét loét xấu đến độ thiên hạ chẳng muốn nhìn vào giống như sợ phải nhìn chỗ kín, chỉ thêm mắc cỡ và xấu hổ

Sex cũng thế thôi. Người ta vẫn thường khen ngợi, trầm trồ và thán phục những thân hình gợi cảm bốc lửa nhưng chỉ khi nào hở vừa phải, vừa đủ và vừa vừa. Nếu hở tùm lum hết thì đố có mấy ai dám trố mắt ngó chằm chằm, ngang nhiên lật báo xem ảnh hay bật phóng to hết màn hình vi tính để mà xem cho nổ toét con mắt

Thế nhưng chính trị còn tệ hơn sex ở chỗ: trong chính trị những chỗ được hở ra lại là thứ cần phải được che kín nhất, còn những chỗ cứ che kín lại là thứ cần phải được trưng ra cho mọi người thấy và cùng đóng góp ý kiến. Điều này so với sex rõ ràng là tệ hơn nhiều rồi, với sex chỗ thường được che kín lại là những chỗ mọi người muốn hở ra, nhưng một khi đã quyết định hở ra thì tất nhiên, phải tìm vào những nơi phòng riêng kín đáo nhất, khi ấy dù kín dù hở đều không ai hơi đâu có ý kiến ý cò gì hết vì mắc…bận sex

Đôi khi chẳng kín cũng chẳng hở mà là LỘ HÀNG: tức chuyện kín không may bị hở ra hay vô tình hớ ra những chuyện đáng ra phải được giấu kín. Những lúc ấy muốn che kín cũng không còn kịp nữa đành phải chấp nhập hở đến đâu che đến đó.

Sex cũng vậy. Đôi khi bị lộ hàng chưa chắc đã là vô tình bị hở chỗ kín mà nhiều lúc cố ý hớ ra chỗ không thèm che kín, thiên hạ cứ gọi là thả rông quả không sai chút nào. Lộ hàng trong chính trị rõ ràng tệ hơn với sex rồi, bởi không những có thể gây hậu quả nghiêm trọng mà còn khó lòng khắc phục sửa chữa sai sót.

Nguồn: Facebook Nghia Ngheu Ngao

P/s: Mệnh đề chung cho toàn nhân loại!
- Báo chí tự do, dĩ nhiên, có thể tốt cũng có thể xấu, nhưng hầu như chắc chắn nếu không có tự do, báo chí chỉ có thể là xấu... (Nghia Ngheu Ngao)

Xem thêm:
- Mô Phât! Thoát...
- Thợ cạo trúng gió độc?
- Bài báo này ra đời năm 1938

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

Còn bao lâu nữa mình lên được chủ nghĩa xã hội?

>> Nước Mỹ lại rung chuyển vì vụ nổ nhà máy phân bón Texas
>> Nhóm lợi ích: lực cản tái cơ cấu kinh tế





"Ngồi buồn tán chuyện":
- Còn bao lâu nữa chúng mình lên được chủ nghĩa xã hội bà chị nhỉ?
(Hàng xén - Lơ hồng)

Bà mập đứng ra vẻ buồn xỉu, ông hút thuốc thoát mô hồi.  Xã hội chủ nghĩa là một thiên đường mà mỗi người muốn được lên.

Tất nhiên buôn bán vỉa hè trái với kế hoạch xây xã hội chủ nghĩa.  Nhưng dân vẫn phải mưu sinh.  Ngồi suốt ngày, bị cấm, bị công an kèm riết - thế đó là một cuộc sống gay go chứ?

Gần năm mươi năm sau thiên đường xã hội chủ nghĩa chưa tới. Có lẽ nó xa hơn bao giờ.  Về vật chất thì đời nay không gay go như xưa.  Nhưng chắc mỗi người còn mong nhiều hơn ở xã hội và cuộc đời.

Nguồn: Tây bụi

P/s: ... đợi "con mấy bố ra đi tìm đường cứu nước" đâu vào đấy cả, sau đó tính sau...

Xem thêm:
- Tiết kiệm Thủ tướng
- Có một thời kỳ
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt

Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

Ngài không ốm mới lạ?

>>> GS Nguyễn Minh Thuyết: Ở nước ngoài, quan chức lỡ miệng từ chức ngay (chẳng nhân đạo chút nào, "lỡ miệng" thì phải đi chữa miệng)
>>> Kết luận sai phạm ở Đà Nẵng là có cơ sở (đừng như vụ ăn hối lộ ... cầu sông Hàn, cũng có cơ sở, thế mà ... cũng sơ hở!)
>>> Phải gọi thẳng tên tục là "ăn cắp"


Khiêu vũ cùng bầy sâu, kỹ thuật thô sơ lối mòn lạc hậu.
Tư duy mông muội mâu thuẫn hoang đường, lúc cải lương, lúc tuồng chèo .., đôi khi ngẫu hứng đóng vai siêu nhân bay lượn pha trò hư cấu. Ngài đang ốm?

Cũng phải hiểu tấn trò đời, nhẹ nhàng cuốn theo nấc thang danh vọng nương nhờ từ những con chữ giáo điều, được nhào trộn trong những đống sách sặc mùi sọt rác… mà  leo lên tột đỉnh, để rồi vô uy.

Xưa đã thế, chưa từng phiêu diêu trong bể máu và nước mắt của nhân sinh giống nòi dân tộc… Nay lại mang cái chân chất hồn quê đề xây dựng thuyết giảng đại đồng trên nền móng hoang dã hổn độn xà bần. Thiếu oai, thiếu oách,  dù đặt đít ngôi cao chẳng giúp ích gì cho cái hạ nhãn quan một đời đam mê lú lẫn. Đã vậy, lũ yêu tinh tầng tầng, lớp lớp vây quanh vòng trong vòng ngoài … khiến Ngài đổ bệnh!

Biết không thể gọi là đồng chí, biết không thể gọi là đồng môn .., cô đơn trong lá số tử vi đỏ chói, quẻ xăm đại cát của mệnh trời. Bàn tiệc bày ra để cùng ăn cùng chơi, thế mà lũ chuột chỉ mới phà hơi đã khiến con vẹt rô-bốt đậu trên cành cao buộc phải lạc thanh nhớm lệ. Không ốm mới lạ!

Đi máy bay không nên ngắm trời mây, nhất là những chuyến đi dài o bế phỉnh nịnh dối gạt cuối cùng của guồng máy suy tôn mưu cầu chiếc ghế. Ngồi khoang víp, bọn thương gia thường để tầm mắt của chúng không quá cặp mông cô nàng tiếp viên trẻ trung chân trần mơn mỡn…

Vào tới nước Chúa rồi, mọi niềm tin có được từ sự xảo ngôn và ăp cướp xương máu, nước mắt, hơi thở nhân loại chúng sinh đều phải khô héo, rụi tàn!

Cô đơn quá, lẻ loi quá…
Ốm! Không ốm mới lạ! 
Thực tiễn chứng minh khi khoác tấm hoàng bào, chưa có vị vua nào muôn năm sức khỏe.
Người thường cũng thế thôi…

Lịch sử chắc chắn có tên Ngài, nhưng rất mong manh nếu tưởng tượng hay hy vọng Ngài sẽ làm nên lịch sử?

MP

P/s: ... bói!

Xem thêm:
- Cổng chùa thiện ác
- Con ruột và con nuôi
- Cử tri cũng không công bằng?

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

Trường ca cá nước lợ

Theo Bộ trưởng Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Vũ Đức Đam: “Nhưng thanh tra lại chỉ tiến hành với thanh tra bộ, tỉnh. Còn với Thanh tra Chính phủ thì không có khái niệm thanh tra lại”


Dẫn lời: Con cá nước ngọt có thể dạo chơi vui đùa theo các khe suối, tung tăng rong ruổi trên các triền sông, tha hồ ngụp lặn, búng nhào từ đầu thượng nguồn đến cuối hạ lưu ... Con cá nước mặn có thể đối đầu với gió to bão lớn, vững vàng lướt sóng đại dương, khám phá, chinh phục những điều kỳ bí mênh mông bất tận của biển cả... Cá nước lợ cũng đớp, cũng vùng vẫy, cũng hung hăng, cũng bầy đàn ... như mọi con cá khác, nhưng nếu nó muốn hóa rồng xưng bá .., nó cũng chỉ có thể làm tung tóe, huyên náo ... một cửa sông nào đó mà thôi. (MP)



Nếu ông giời cho mình chấm điểm, chắc mình sẽ chấm cho cụ Bá Nẵng đạt danh hiệu là “Chính trị gia có nhiều phát biểu lùn văn hóa” nhất trong năm :))

Không phủ nhận sự tham gia ồ ạt của giới truyền thông lá cải kiêm cờ lóc gơ, khai thác cụ Bá như một khía cạnh “lạ” để câu view, thì việc tỉnh táo khi ý thức rằng, nếu không có sự bật đèn xanh, và kín đáo phụ họa của cụ ấy, thì dẫu có bố bảo – báo chí cũng không dám tự tung tự tác đến độ như vậy.

Thế thì túm gọn đại khái được, lá cải cũng là cụ, và cụ cũng là lá cải, nhẻ?

Cũng là điều dễ hiểu, khi trong bối cảnh chính trị hiện tại, Cụ Bá chọn lối phát ngôn nhắm vào lực lượng xã hội bình dân số đông, từa tựa như đám ca sĩ trẻ mới nổi, muốn câu tin nhắn bình chọn và thu hút lượng khán giả tuổi teen, thì cứ rặt chơi kiểu ca khúc một đập ăn quan, dạng như “giờ thì anh hứa để làm gì, đã không còn là gì ...”, hoặc bước hai, sẽ là nude toàn thân để bảo vệ môi trường!

Và nếu thế, thì cụ Bá, là một trong những chính trị gia hiếm hoi có những phát biểu kiểu dân dã đến độ vô học đạt kỷ lục, đại loại như “cho hốt liền, không nói nhiều!!!”

Kiểu nói chuyện, phát ngôn của cụ Bá, là như thế này “Lượt đầu, chả nói làm gì. Lượt hai, anh mới lên nhoằng cái anh ra ngay. Ra thì ra nhưng là vẫn lên, vẫn cứng cỏi như chưa ra, phải không? Cái này thì phải đợi thôi. Ai mà biết được, nhỉ?” :)), nghe hừng hực vãi luyện!!! @ Nhời con Acoustic Guitare phụ họa.

Có lẽ, hơn lúc nào hết cụ Bá Đà Nẵng đang cảm nhận được sự tai hại như thế nào bởi lối chém gió vô tội vạ của cụ.

Cụ đã thấy cái cách mà đám BBC, RFA hay đám rận tri thức nửa mùa bâu vào chưa cụ?

Hốt ai mà không cần nói nhiều hử cụ? Cụ tính hốt cái đám mà nó đã nai lưng ra bơm xèng cho Nẵng trong suốt bao nhiêu năm qua á? Cứ dính đến BĐS và tài chánh ngân hàng là cụ hốt tất á? Thế cụ tiếp tục có ý định đưa dân cụ về với thời thiên đường trâu trước, cày sau à?

Mà cụ thật, đụng ai không đụng, cụ lại đi tuyên chiến với đám đó mần chi hử cụ?

Công tội phân minh, tại sao khi xã hội chơi đẹp ghi nhận công lao của cụ, thì cụ lại không đủ bản lĩnh đứng lên dõng dạc nhận cái khuyết của mình xem nào?

Bản kết luận thanh tra dài 34 trang chứ cóc phải 9 trang như đám kền kền và lũ tri thức rởm đang vần vò. Và thanh tra nó đã múa câu gọt chữ tránh cho cụ mấy ý, cụ chẳng biết hay cụ cố tình không biết mà còn lớ lờ lơ chỉ đạo đám đàn em mồm loa mép giải!!!

Kể cũng tội anh X và cũng nực cười cho đám tri thức rởm thiên hạ. Một thằng nó đã đủ bãn lĩnh ngồi im rung đùi kệ mẹ khi từ cụ Tổng Nú đến cụ 4 Sang thi nhau nổ đùng đoàng đá đểu, thì hà cớ chi mắc mớ chi đến độ nó phải đi tay đôi kiểu đờn bà uýnh ghen với cụ Bá?

Nhẻ?

Huỵch toẹt ra mà nói, Nẵng là một trong những địa phương cực giỏi về ….bịt (kiểm soát hehe) thông tin trong suốt thời gian qua. Thiên hạ chỉ nhìn được vào mặt ưu, chứ cóc nhìn vào được cái dở. Vì thế, chẳng có gì ngạc nhiên khi bản kết luận thanh tra được tung ra, khối chú nức nở như đúng rồi, chửi bới văng mạng. Mà nức nở, cũng rặt lối a dua, tỉnh táo xem cụ Bá sai đúng thế nào thì ít, mà nhắm mắt nhắm mũi lôi cụ X ra chửi thì nhiều :))

Chẳng đâu xa, đám các con giời anh hùng núp lùm vừa vả cụ Bá không thương tiếc trong vụ ông Thanh Cớm ra tòa, nay đã vội lờ tịt đi để ủn đít cụ, mục đích? Chẳng có thương xót ti toe gì mẹ ngoài tham vọng lùa cụ X xuống, nhân thể tiện tay dắt dê đả luôn cụ Nú cụ Bốn?! Nhẻ?

Hô hào Thanh tra công bố kết luận không đúng thời điểm? Thế thì lúc nào là đúng thời điểm? Lỗi thì trước sau cũng là lỗi, nhẽ lúc cụ Bá yên vị mới công bố thì đúng thời điểm chắc?

Nẵng là gì mà tự cho phép mình được ưu ái khác đi hàng chục địa phương nằm trong chuỗi kết luận thanh tra? Tự trị chắc?

Một nội dung thanh tra như thế, kiểu gì chả nằm chềnh ềnh trên bàn của UB Kiểm tra Trung ương, VP Trung ương, các bố trong Bê Cê Tê từ nảo từ nào. May mà nó còn đường đường chính chính công bố trên Vờ Tờ Vờ đấy, chứ nói gở mồm chẳng may thằng nào mắt xếch răng móm chơi đểu nó thậm thụt ăn cắp rồi tung mạng câu view như quả tờ trình đòi đánh roi cụ X thì bỏ bố!!!

Vấn đề là, biết tỏng như thế tại sao các cụ còn lớ lờ lơ đi lúc quyết định bổ nhiệm cụ Bá?

Và cụ Bá cũng đã thừa biết mình như thế nào, sao vẫn còn hung hăng gái đĩ già mồm, trưng dao trưng kiếm làm bộ mặt ngầu diễn trò trên báo như đúng rồi, đòi chém anh này anh nọ, mà anh này anh nọ lại tuyền anh hổ báo?

Cụ Bá, khoái cụ thì cũng khoái thật đấy, nhưng ... cũng đau đầu thú vị phết nhẻ? :))

Để bức biếm họa này đây làm bằng. Bạn nào tìm hộ mình nó đã được đăng trên tờ báo nào với nhé.

Bức họa này, góp phần không nhỏ trong việc mua vui cho thiên hạ mấy ngày qua. Là một trong những lý do (lớn) mà đặng chẳng đừng, cụ Bá bắt buộc phải nhận được đúng thứ cần phải nhận!

Dù, cụ X có muốn lờ đi chăng nữa, khi sự tréo ngoe cũng đã trót rồi!

Đôi khi, cứ đao to búa lớn, thực ra nó lại bé tẻo tèo teo đến độ phì cười. Ít nhất sau vụ này, bố bảo cụ Bá cũng không còn cái trò chém gió như một gã thất phu hàm hồ trên mạng nữa!

Nguồn: DG Blog

P/s: Mệt, mạng miết gì mà cứ rối như rừng...

Xem thêm:
- Rối vì mập mờ
- Hình như có hai Thủ tướng
- Đối ngoại, đối nội của một anh quan tỉnh lẻ
- Quá ẩu hay là sự ngay thơ đầy toan tính
- Phát ngôn ngu ngơ đầu tiên của Tân trưởng ban Nội chính
- Chém vơi Ba Thánh



Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính

Hy vọng vào sự đổi thay, khao khát sự thay đổi ư? Người viết xin nhắc lại câu này, chữ ký rõ ràng là của một người nhưng tập thể lãnh đạo...


Bút chiến!

Việc "Một góc nhìn khác" chê Tổng bí thư Trọng nhu mì, chê Chủ tịch nước Sang không dám nói tên 'đồng chí X', chê Thủ tướng Dũng điều hành chính phủ kém... và khen 'cụ Bá' (từ của blogger Trương Duy Nhất) có đủ tài khuynh loát đám đông mà trong lịch sử Việt Nam (chắc là cận đại) chỉ có Hồ Chí Minh và Lê Duẩn làm được, đó là chuyện riêng, nhận định riêng của tiên sinh, không bàn cãi làm gì. Nhưng, có những câu từ ngữ nghĩa mà người cầm bút lọc lõi kia đã định hướng và phán quyết khiến người viết bài này thắc mắc, nghi vấn, phải đặt dấu chấm hỏi.

thật sự dân chủ?

Trong entry "Chia tay cụ Bá", anh Nhất viết "Chưa có quan tỉnh nào bước chân vào cửa Ba Đình lại được dân tình khen nức nở và kỳ vọng lớn vậy. Nếu có một cuộc bỏ phiếu thật sự dân chủ vào lúc này, tôi tin dân tình cả nước dồn phiếu cho cái tên Nguyễn Bá Thanh nhiều nhất." Không hiểu tiên sinh hiểu thật sự dân chủ là như thế nào, nhưng đã quả quyết đánh dấu chấm than nhận định của mình là "dân tình cả nước dồn phiếu cho cái tên Nguyễn Bá Thanh nhiều nhất."

Xem như, bạn đọc đã được mở mắt một khái niệm thật sự dân chủ đang chứa đựng trong đầu blogger Trương Duy Nhất so với một khái niệm dân chủ khác thường nghe, đọc, viết, thấy "công bằng, dân chủ, văn minh" thông qua các phương tiện thông tin đại chúng. Cái khẩu hiệu ấy đã ngấm sâu trong mỗi người dân và theo suốt hành trình của báo chí cách mạng Việt Nam, nơi mà nhà báo Trương Duy Nhất từng công tác một thời gian rất dài, nơi đã rèn luyện, tạo điều kiện và định hình những bước đi đầu tiên về chuyên môn, cơ sở vật chất, mối quan hệ... của con người Trương Duy Nhất, kết quả là dân cư mạng biết đến một blog lẫy lừng như hiện nay đang dẫn dắt dư luận một khái niệm dân chủ mới mà anh ấy cho là thật sự.

Vậy thì từ trước đến nay, người dân mình đi bầu, đi bỏ phiếu vì mục đích gì, để làm gì... và có thể coi là vô nghĩa nếu áp dụng cái thật sự dân chủ của anh Nhất. Và cũng nên nhắc lại, cụ Bá nổi như cồn hiện nay chính là nhờ những lần đi bầu, đi bỏ phiếu theo khái niệm dân chủ của báo chí cách mạng Việt Nam đấy.

Thực ra, ông Thanh có được bầu làm Chủ tịch thành phố, Bí thư thành phố hay Tân Trưởng ban Nội chính... thì kết quả ấy có được là do sự chọn lọc giữa ông ta và các đồng chí của ông ta, do sự sắp sếp nhân sự của đảng ông ta. Nhân dân biết được gì, hiểu được gì... trong các chức danh đó mà bầu với bỏ.

Còn nếu bỏ phiếu theo kiểu dân chủ thiện cận của riêng người viết thì ông Nguyễn Bá Thanh cứ ra tranh cử thử xem, nhưng cũng cần phải cho biết đối thủ tranh cử của ông ta là ai chứ.

- Nếu như đối thủ của ông Thanh là giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, nhà sử học Dương Trung Quốc, tiến sĩ Lê Đăng Doanh, tiến sĩ Nguyễn Quang A, kinh tế gia Trần Du Lịch...
- Nếu như đối thủ của ông Thanh là tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, luật sư Lê Công Định, blogger Điếu Cày...
- Nếu như đối thủ của ông Thanh là Osin Huy Đức, chủ nhân blog Ba Sàm, chủ nhân blog Quê Choa, chủ nhân blog Một góc nhìn khác, chủ nhân blog Beo...

Thành phần tranh cử mà 'dữ dằn' như thế chắc dân tình cả nước phải đau đầu, đắn đo suy nghĩ kỹ càng.., không biết chừng lại dồn phiếu cho cái tên blog Một góc nhìn khác nhiều nhất.

Viết ba láp ba sàm vậy thôi, bà con đừng có vỗ tay mà tội nghiệp.

Anh Nhất khen cụ Bá thì anh Nhất có quyền bỏ phiếu, nhưng đừng ép chữ 'thật sự dân chủ' để định hướng, dồn dân tình cả nước bỏ phiếu nhiều nhất vào một cái tên Nguyễn  Bá Thanh mà không cho nhân dân biết đối thủ tranh cử với ông ấy là nhân vật nào thì thật sự là quá ẩu, còn nếu chỉ một mình ông ta ra ứng cử thì nói làm gì nữa, có thể phong thánh cho tiên sinh vì đoán quá đúng.

Riêng chuyện bầu bán giữa ông ta và các đồng chí của ông ta, của đảng ông ta thì xin miễn bàn. Và dân tình cả nước cũng đừng có mơ...

đúng sai gì không biết?

BBC vừa mới đăng bài "Tại sao kỳ vọng vào Nguyễn Bá Thanh?", nhà báo Trương Duy Nhất cho biết "Người dân đang khát khao một sự thay đổi, đúng sai gì không biết, nhưng tình hình đã quá u ám, trì trệ kéo dài. Phải thay đổi, phải khác những gì đang có." Khi túng tiền, nhiều người đàng hoàng cũng đã tìm cách đánh kèo bóng đá để mong có một số tiền như ý trong một thời gian thật ngắn, dân cá độ chuyên nghiệp nói rằng kèo đó năm ăn năm thua, và cũng dân cá độ chuyên nghiệp thống kê rằng, thua thì nhiều chứ ăn được bao nhiêu, chỉ có những thằng làm cò, làm cái mới là hưởng lợi. Khao khát một sự thay đổiđúng sai gì không biết cũng sẽ có kết quả như vậy đó.

Người viết chưa bao giờ tin rằng 'blogger cẩn thận từng lỗi chính tả này' có thể suy nghỉ thiếu chín chắn, vô minh như vậy được. Nhưng ngồi dò dẫm cả bài báo, vẫn không tìm được cái ý chính, cái ý thuyết phục để có thể đồng thuận cùng anh Nhất kỳ vọng vào Nguyễn Bá Thanh. Nhà báo không cho biết và hình như cũng chẳng biết cụ Bá sẽ làm gì, có những hoạch định gì trong cương vị mới.

Cơ chế và cách quản lý nhà nước này đã sinh ra, tạo nên những nhân vật nổi bật. Trong chính trị có 'hiện tượng' Hồ Đức Việt, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Bá Thanh, Nguyễn Trường Tô, Nguyễn Sự... Trong kinh tế có 'hiện tượng' bầu Kiên, bầu Đức, chúa đảo Tuần Châu, bà Tư Hường, Dương Thị Bạch Diệp, Đặng Lê Nguyên Vũ...Trong điều hành vĩ mô có 'hiện tượng' Trần Xuân Giá, Nguyễn Văn Bình, Đinh La Thăng, Vương Đình Huệ, Phạm Thanh Bình, Dương Chí Dũng... Chưa kể những lĩnh vực khác như báo chí, thể thao, văn hóa, nghệ thuật, xã hội đen, thế giới ngầm... thì con số đó thống kê không xuể mà điển hình nhất là 'hiện tượng' thơ Hoàng Quang Thuận. Để hiểu cơ chế và cách quản lý nhà nước này như thế nào, không cần tìm kiếm đâu xa, chỉ cần vào xem blog Trương Duy Nhất là có thể nắm được khái quát vấn đề. Và nghịch lý cũng nằm trong những câu văn tưởng chừng như có lửa đấy, bạn đọc nào tinh ý sẽ nhận ra ngay.

Khi không biết trong đầu người ta nghĩ gì, sẽ định làm gì, mãi vùng vẫy trong hệ quy chiếu hẹp của canh bạc chính trị đặc thù Việt Nam hay thổi vào đó hơi hướng của thời đại, của tiến bộ xã hội trên tinh thần 'phải cho dân mở miệng', tinh thần thượng tôn pháp luật để rồi hiếp dâm chữ 'quyền lực chỉ thông suốt' trên chiếc gường có tên là 'có tài khuynh loát đám đông', đặt số phận người dân đỏ đen vào khao khát một sự thay đổi đúng sai gì không biết là quá ẩu. Dân chủ bài bản cũng như lô đất hình chữ nhật, như ngôi nhà mà tiên sinh đang thường trú, nó không có sẵn, nó có được là do mồ hôi, nước mắt, nhiều khi phải trả giá bằng máu nữa. Đời không ai cho không ai cái gì, ngay cả một lời khen.

"Móc họng, đấm nốc ao" một Ủy viên BCT, Bí thư Thành ủy Phạm Quang Nghị, một Bí thư Tỉnh ủy Hồ Xuân Mãn, một Chủ tịch tỉnh Nguyễn Trường Tô, một Tướng công an, Tổng biên tập báo CAND Nguyễn Hữu Ước, một Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Đinh La Thăng.., nhưng lại hết sức "kín kẽ, nhẹ nhàng" với 'những tì vết', với 'khá nhiều điều tiếng' của cụ Bá mà Trương tiên sinh biết, biết rất rõ. Cẩn thận không bao giờ thừa, ngạn ngữ xưa có câu "tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa". Bỏ ngõ một vế, rồi cố tình "khuếch trương, tô vẻ hay lột trần trụi, xách mé" một vế, đấy là việc làm của một kẻ có chủ đích, có mưu lợi. Khôn khéo đến tận cùng, hình ảnh 'Nhân vật của năm 2012' được blogger Trương Duy Nhất chọn là 'Dân oan giữ đất' làm hả hê nức lòng những công dân mạng. Nhưng, như một sự kiểm duyệt tuyệt đối, sẽ chẳng có 'Dân oan giữ đất' của Đà Nẵng (nơi địa phương tiên sinh thường trú) và vấn đề oan trái của họ được xuất hiện trên blog của tiên sinh. Thực tế đến nghiệt ngã, Đà Nẵng không thiếu hay nói chính xác hơn là rất nhiều 'dân oan giữ đất', không thiếu người trong số họ đã tìm đến nương tựa sự công bằng chính trực của tiên sinh, và chẳng lẽ những khiếu kiện của họ đều vô lí, dối trá cả. Còn báo chí tại địa phương, bạn đọc xin đừng thắc mắc, vô ích.

Khát khao một sự thay đổi khiến 'hiện tượng Nguyễn Bá Thanh' bội thực trên khắp các mặt báo quốc doanh, bản thân cụ Bá cũng bội thực những lời khen. Trên thế giới mạng, đâu đó lại lấp lánh một cụm từ rất mới 'nhà độc tài thương dân' trong tiếng Việt, bạn đọc cũng có thể hòa chung bữa tiệc với blog Quê Choa khi nhà văn Nguyễn Quang Lập ca ngợi ông Nguyễn Bá Thanh biết đội xã tắc trên đầu và đỉnh điểm là cách ví von của nhà báo Trương Duy Nhất về cái tài khuynh loát đám đông sánh ngang Hồ Chí Minh và Lê Duẩn. Ở đời, muốn cưỡi ngựa xem hoa đâu dễ, phải sang trọng, quý phái mới làm được, và lịch sử, vẫn từng công nhận Hòa Thân là bậc tài trí hơn người. Thôi thì, một người nông dân giỏi là một người nông dân tạo dựng cho mình một ngôi nhà cao tầng khang trang, sạch đẹp, tiện nghi đầy đủ, hiện đại sau khi đã bán xong 80% phần trăm thửa ruộng mà ông bà tổ tiên để lại cho mình.

Xóa bỏ ban Nội chính cũng là một sự thay đổi lớn, lập lại ban Nội chính cũng là một sự thay đổi lớn. Nhưng người dân cần, mong muốn, khát khao, nguyện cầu một sự thay đổi đúng vì mỗi sai lầm đều đem lại sự đau đớn, nghiệt ngã cho chính người dân, mà họ mệt mỏi, lo lắng thì chính phủ mạnh sao được, đất nước hùng cường sao được. Chữ kí rõ ràng là của từng cá nhân nhưng tập thể lãnh đạo, ông Thanh trên cương vị mới sẽ làm được gì với bài toán trên. Ông có quyết định ra Hà Nội khi Đà Nẵng đang rục rịch phát hành trái phiếu. Đây không phải là phát minh gì ghê gớm, trái phiếu địa phương thì Trung Quốc cũng làm rồi, thất bại, cuối cùng xóa bỏ, chấm dứt. Việc phát hành kia chỉ chứng minh được một vấn đề, ngân sách địa phương hiện tại rất khó khăn, nợ công đang nhiều. Giá như sự thay đổi, tài khuynh loát của vị Tân Trưởng ban Nội chính trước khi chia tay để lại cho Đà Nẵng một đô thị khang trang sạch đẹp, một ngân sách kha khá và nợ công bằng zê-rô thì hay biết mấy, điều đó là không tưởng phải không bạn đọc. Nhưng, Đà Nẵng không phải là tập đoàn kinh tế, không phải là doanh nghiệp.., Đà Nẵng chỉ có đầu tư công và nợ công, có vay vốn hay phát hành trái phiếu thì suy cho cùng tiền đó cũng từ dân mà ra, cũng là do dân nộp thuế.

Từ một thành phố nhỏ, Đà Nẵng đã chuyển mình thay đổi cùng với sự ra đời của công viên nước, phá bỏ những cánh rừng phi lao, dương liễu phòng hộ ven biển, trồng hoa sữa cho nồng nàn xanh đẹp đô thị.., rồi Đà Nẵng tiếp tục chuyển mình thay đổi bằng cách xóa sạch công viên nước, trồng lại những cánh rừng phi lao, dương liễu, nhổ bỏ hoa sữa để thay thế bằng một thực vật khác... Sự thay đổi lần thứ nhất hay sự thay đổi lần thứ hai hay sự thay đổi lần n... thì cũng là tiền của dân, dân sướng hay khổ cũng chỉ là chuyện của riêng dân. Nhắc lại những sai lầm bé nhỏ kia thì thật sự không tương xứng cái tài khuynh loát của nhà chính trị khổng lồ Nguyễn Bá Thanh, chỉ mong ông trên cương vị mới chỉ thay đổi đúng chứ đừng thay đổi sai, tội nghiệp dân lắm. Cũng may, bằng sự nhạy bén thiên bẫm của mình, ông kịp thời phát hiện và đào tạo cho Đà Nẵng yêu thương một nhà chính trị trẻ trung Nguyễn Xuân Anh, rõ ràng gốc gác, học vị đàng hoàng.., coi như bộ phim kết thúc có hậu.

Bỏ lại sông Hàn nước lợ, cụ Bá sẽ được tắm gội nước ngọt sông Hồng, khí tiết Hà Nội làm mùi hoa sữa êm dịu, nhẹ nhàng lan tỏa chứ không hung hăng, xồng xộc, nồng nặc đến nghẹt thở như hoa sữa Đà Nẵng mà ai đó đã từng xông xáo, hùng hổ đêm về trồng, để rồi đột phá. Hy vọng dòng sông ấy, khí tiết ấy, mùi hoa sữa ấy... sẽ cảm hóa được lòng người xa xứ, điềm đạm hơn, hiền lành hơn, cao thượng hơn, công bằng hơn, sáng suốt hơn, trong sạch hơn.., và điều quan trọng là có những thay đổi đúng, chứ cái kiểu vừa làm vừa sửa, vừa mò mẫm... thì tội nghiệp dân lắm các ông ơi!

Trương Duy Nhất nhận định ông Thanh nhận chức mới để tạo đà bước chân vào Bộ chính trị, rồi sẽ ngồi ghế Thủ tướng nếu như có thể... Đó là thì tương lai, lịch sử nước mình đã có nhiều ông vào Bộ chính trị, đã có không ít ông làm Thủ tướng... Xong nhiệm kỳ, họ về an dưỡng tuổi già, thành tích và chỉ có thành tích được chính phủ công nhận qua các huân, huy chương, bằng khen, được báo chí cách mạng tôn vinh. Đối với người dân, họ hiểu đơn giản rằng khi ngồi vào những chiếc ghế vua có nghĩa là an toàn tuyệt đối, và hình như, cũng đem lại an toàn cho những kẻ tôi trung, xem đó như phần thưởng cho sự sáng suốt biết tìm ra minh chủ.

Hy vọng vào sự đổi thay, khao khát sự thay đổi ư?
Người viết xin nhắc lại câu này, chữ ký rõ ràng là của một người nhưng tập thể lãnh đạo...

chất Quảng?

có người từng nói nhà báo Phan Khôi đậm chất Quảng,
có người từng nói 'nhà thơ điên' Bùi Giáng đậm chất Quảng,
có người từng nói nhà chủ bút Huỳnh Thúc Kháng đậm chất Quảng,
có người từng nói nhà chí sĩ yêu nước Phan Chu Trinh đậm chất Quảng...

Người viết từng đọc 'Người Quảng Nam' của nhà thơ Lê Minh Quốc, cuốn sách cho thấy rõ cái hay cái dở của người Quảng Nam một cách cụ thể, sinh động. Giờ đây, thêm một tham khảo về chất Quảng khi Trương tiên sinh truyền thần chân dung cụ Bá: 'Ấn tượng nhất là ông Thanh luôn luôn thích đối thoại. Tính khí của ông Nguyễn Bá Thanh mang chất Quảng rất rõ - con người lúc nào cũng hừng hực, luôn luôn muốn làm việc, luôn luôn muốn đổi thay. Tôi thích tính cách đó.' Vội ghi lại, cất đó, nghiền ngẫm, quan sát, xem như một tư liệu sống.

Nhưng quá ẩu là điều này, khi 'Một góc nhìn khác' trả lời còm của một bạn đọc có nickname Lê Hùng tại entry "Nhân vật đầu năm: Nguyễn Bá Thanh". Lê Hùng hỏi: "Những hình ảnh trên sân bóng có khi lại liên tưởng đến việc thay đổi chiến thuật: đảo cánh, chồng biên. Mong rằng lịch sử không lặp lại những cái tên như Phan Diễn, Trương Quang Được, Nguyễn Văn Chi anh Nhất nhờ. Nhưng không hiểu sao ông Nguyễn Xuân Phúc người xứ Quảng mà lờ đờ nước hến, chán !??" Anh Nhất đáp:

"- Nguyễn Bá Thanh không phải tuýp người như Phan Diễn, Trương Quang Được. Ông Diễn, ông Được chắc sống ở Bắc quá lâu nên nhiễm chất Bắc Kỳ rồi, không còn chất Quảng nữa.
- Nguyễn Xuân Phúc là con người gặp vận may, chứ không phải người tài. Và cái khí chất Quảng trong con người ông Phúc rất mờ nhạt. Ông nói tiếng Quảng chay nhưng cái khí chất trong ông lại có vẻ… Bắc Kỳ!" (Tiên sinh nhận định thiếu ông Nguyễn Văn Chi?)

Vì sao người viết cho là quá ẩu, có 3 điều cần phải bàn đến:

Thứ nhất, người Quảng là người Quảng, hay dở gì cũng là người Quảng, không phải vì những người đó trái ngược với tính cách cụ Bá mà blogger Trương Duy Nhất suy diễn chất này, chất nọ. Vậy cứ theo lối suy diễn ấy, anh Nhất bói xem thử xem trong các cuộc họp Hội đồng Nhân dân Tp Đà Nẵng, có bao nhiêu người mang chất Quảng, có vẻ... Quảng?

Thứ hai, tiên sinh định nghĩa như thế nào là chất Bắc Kỳ, có vẻ... Bắc Kỳ hay chỉ viết cho sướng tay theo kiểu "ngu mà tỏ ra nguy hiểm". Và tiên sinh cũng nên nhớ thêm một điều rằng, người Bắc không bao giờ gọi người Nam là Nam Kỳ, người Trung là Trung Kỳ.

Thứ ba, thực ra từ Bắc Kỳ xuất hiện thời Pháp thuộc, là cách gọi của người đàng trong, người miền Nam đối với những ai nói giọng Bắc với mục đích không tốt, có ý chê bai, miệt thị, phân biệt vùng miền.., do điều kiên lịch sử ngày xưa khó đi lại, ít giao tiếp lẫn nhau. Bây giờ, người dân đi lại khắp nơi trong cả nước, đã hiểu quá về nhau, rất hiếm kẻ nào phát ngôn như vậy. Một trí thức, một nhà báo thâm niên, một blogger chính luận có lượng bạn đọc kỷ lục cả trong và ngoài nước lại dùng từ... một cách tùy tiện thì quả thật là đáng tiếc.

Lại bàn về chất Quảng, theo thống kê, theo suy luận chủ quan của người viết, thì người Quảng Nam hợp với nghề viết lách, văn chương, thơ phú, báo chí.., nhưng không giỏi làm chính trị, nói thật ra là thường thất bại khi ham hố quyền lực đỉnh cao. Cái nhận xét đầy cảm tính này mong bạn đọc góp bàn thêm.

Buồn cười cái chuyện trước đây, khi Đà Nẵng bằng mọi giá xin trung ương tách ra khỏi Quảng Nam-Đà Nẵng khốn khó để vụt sáng trở thành 'hiện tượng miền Trung' như bây giờ, vấn đề sắp xếp lại nhân sự để chia tách tỉnh vô cùng rắc rối khó khăn, đa số cán bộ nòng cốt, công chức các sở ban ngành đều nằm ở Đà Nẵng, thường trú ở Đà Nẵng, và ai cũng chỉ muốn làm việc ở Đà Nẵng, trụ lại ở Đà Nẵng. Cuối cùng, theo quy luật mạnh thắng yếu, một số nhân sự đành phải chấp nhận công tác tại Quảng Nam. Thế là, đầu tuần phải dậy thật sớm đón xe chạy vô xứ Quảng, cuối tuần đón xe về đoàn tụ gia đình, cứ như thế cho đến ngày nhận sổ hưu. Và ông Nguyễn Bá Thanh ở lại Đà Nẵng, ông Nguyễn Xuân Phúc vô Quảng Nam cũng từ đó, bây chừ nhà báo lại ôm lấy cái chất Quảng vào người cụ Bá, làm nền cho một tinh thần chính trị mới, một ngôi vị mới. Yêu xứ Quảng đến thế, mang chất Quảng đến thế sao? Định viết thêm, nhưng viết ra thấy nó trớ trêu, cay nghiệt và cũng buồn cho xứ Quảng.

Thôi thì, thay đổi tư duy mình đi, làm mới mình đi, cần phải đột phá... như phong cách anh Nhất đã và đang thể hiện trên trang 'Một góc nhìn khác',  như phong cách 'hiện tượng' Nguyễn Bá Thanh, mạnh dạng khẳng định, ông Thanh là người Đà Nẵng, ông Thanh mang chất Đà Nẵng có hay hơn không, có sáng tạo hơn không. Đừng sợ, nói riết cũng thành quen, thay đổi đi, thay đổi lại cũng thành 'hiện tượng'. Nhiều khi, chất Đà Nẵng lại may mắn, đem đến đỉnh vinh quang của quyền lực, một thương hiệu lớn cho mai sau.

Mang chất Quảng thì Quảng Nam vẫn còn đó nghèo nàn, khốn khó.
Mang chất Đà Nẵng, một nơi 'đáng sống' đến một nơi 'khó sống', Hà Nội, biết đâu cụ Bá sẽ trở thành duy nhất.

MP


P/s:
Cùng mục đích, nhưng tiên sinh tinh và kín hơn blogger này, này.


Xem thêm:
- Chuyện riêng Đà Nẵng
- Nhân định và thiên lý
- Trương Duy Nhất & Tom Cat

- Nhìn đất nước qua cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn.
-
 Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh


Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012

Gái mại dâm lại đứng đường...




Tùy bút của Béo!

Hàng ngàn gái mại dâm từ các trung tâm “phục hồi nhân phẩm” khắp mọi nơi trong cả nước đang và sẽ tiếp tục được trả về cộng đồng, “hòa nhập” với cuộc sống đời thường…

Trong cái nghiệp chướng bán thân có nguồn gốc lâu đời và đa dạng như hiện nay,
Họ, có thể là hoa hậu, hoa khôi, diễn viên, ca sĩ, người mẫu, nhà báo, tiếp viên hàng không, nhân viên du lịch.., nhưng hầu như là không có việc làm, không có nghề nghiệp.
Họ, ai cũng có một gia đình, một tổ ấm.., nhưng một bộ phận không nhỏ từ lâu đã sống một cuộc đời đơn độc, không nơi nương tựa, bị những người thân yêu lạnh nhạt, từ chối, ruồng bỏ.


Gái mại dâm cúi đầu, che mặt trước ống kính
Phạt hành chính
Theo Luật Xử lý vi phạm hành chính có hiệu lực (từ ngày 01/07/2013), trong thời gian sắp đến sẽ không áp dụng các biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn và đưa vào cơ sở chửa bệnh đối với những người bán dâm. Người có hành vi bán dâm sẽ chỉ bị phạt hành chính theo quy định của pháp luật. Nhìn chung, đây là một quyết định đầy tính nhân văn, thế nhưng sau khi điều luật này khả thi, hàng loạt gái mại dâm được tự do mà cách thức quản lý làm sao cho thấu đáo vẫn làm đau đầu nhà công vụ, hậu quả của nó vẫn thách thức dư luận xã hội…

Ai dám đảm bảo rằng họ không quay về lối cũ và nguy cơ hoạt động mại dâm sẽ bùng phát trên diện rộng...

Đối với những nước hợp pháp hóa mại dâm, những công dân hành nghề này phải có giấy phép và buộc phải đi kiểm tra sức khỏe định kỳ, những ai hành nghề chui sẽ bị cảnh sát bắt và bị trừng trị theo luật định.

Ở nước ta, mại dâm là vi phạm pháp luật, nhưng nếu ai đó nghĩ đến việc triệt tiêu nó thì là một điều không tưởng. Nền kinh tế hiện tại lại đang lâm trọng bệnh, người bình thường, học hành đàng hoàng còn kiếm việc không ra huống hồ gì những cô gái đầy mặc cảm kia, cách nhìn xã hội lại vẫn chưa thông thoáng, cởi mở. Có một điều nghịch lý nữa, theo một tờ báo nhận định đã lâu, gái mại dâm có lợi… khi khủng hoảng tài chính, khi kinh tế khó khăn.
Vậy cũng đừng ngạc nhiên nếu “ngựa quen đường cũ”, điều cần cảnh báo ở đây chính là những căn bệnh đặc thù mà gái mại dâm thường mắc phải, trong lúc khách làng chơi không phải ai cũng đủ khả năng để bảo vệ mình. Căn bệnh bắt đầu từ gái mại dâm, xâm nhập vào khách làng chơi rồi lây lan cho những người thân, gia đình của họ, hậu quả xã hội sẽ khôn lường.

Thử dạo chơi một vòng,

Trong những điểm mát-xa, hãy quan sát những cô gái mỏng manh kia đang làm gì, đếm họ có bao nhiêu người?

Trong những hộp ka-ra-ô-kê, hãy quan sát những cô gái chân trần váy ngắn tiếp viên kia đang làm gì, đếm họ có bao nhiêu người?

Trên những con đường về khuya, có bao nhiêu cô gái đang đứng dưới gốc cây, dưới những ánh đèn điện le lói, họ đang làm gì và họ có bao nhiêu người?

Một sự thật đành phải chấp nhận nữa đó là “Đĩ thì hầu như không có tuổi”…
Tản mạn một khía cạnh nhỏ của luật để hiểu những người làm luật, những người hành luật cũng như thể chế, nền chính trị đất nước.

Chính trị ví von...
Đồng chí X”, cái cụm từ bỗng trở nên nổi tiếng do sự nhầm lẫn rất cẩn thận của chủ tịch nước Trương Tấn Sang khiến mọi người bàn tán xôn xao. Tại sao lại là nhầm lẫn, vì có đốt đuốc soi từ đầu đến cuối danh sách tên các vị ủy viên Bộ chính trị đường thời thì cũng có tết Công-gô mới tìm ra được đồng chí nào tên là X. Ông Sang tiếp xúc cử tri và cổ vũ người dân đồng lòng, dũng cảm chống tham nhũng, mọi ánh mắt đổ dồn hy vọng về ông để minh chứng cho khẩu hiệu muôn thủa ‘công khai, minh bạch’ rồi đắng ngắt tắt lịm khi cụm từ bất hủ kia phát ra.

Tôi chẳng bao giờ nghi ngờ cái tâm của một người có khuôn mặt như tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, tôi biết ông thật lòng. Nhưng thời cuộc đã phát họa hết trong tiếng nghẹn của ông khi đọc bài bế mạc hội nghị trung ương 6 và khái niệm “không kỷ luật một đồng chí trong bộ chính trị” như căn bệnh nan y của tổ chức mà ông là người đang cầm trịch. Không ít người đặt dấu chấm hỏi về cái tầm của ông, riêng tôi, ông không tầm thường chút nào. Một quốc hội mờ nhòa bấy lâu nay qua tay ông bỗng vụt sáng để thắng phiểu bác bỏ thẳng thừng dự án xây dựng đường cao tốc, điều có nằm mơ người dân cũng không tưởng tượng ra nổi. Vừa rồi, hội nghị trung ương 6 diễn ra bất ngờ, bất thường cùng với sự “hóng hớt” tin trên mạng, người dân đã ít nhiều hiểu được tình trạng kinh tế của đất nước, sự điều hành của chính phủ và cái xấu đã ít nhiều giật mình thủ thế, chùn bước, đề phòng, run sợ. Có những kẻ đã dùng những từ nặng nề và muốn khai thác sâu vào bản chất vấn đề (cái-mà-mọi-người-thừa-biết-là-cái-gì), chuyện đó không có gì bất ngờ, vì đơn giản, họ là người ngoài cuộc và một số ít trong họ còn ôm mối hận thù riêng tư trong quá khứ. Luật nhân quả không dành riêng cho ai, nó ban phát công bằng cho mọi người, cứ gieo nhân nào sẽ gặp quả nấy.

Thế là một lần nữa nhân dân lại được thấy hình ảnh thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đứng thẳng lưng đấm ngực trước quốc hội nhận trách nhiệm về những yếu kém của mình trong việc điều hành chính phủ, và bản báo cáo vẫn nêu bật những thành tích, những chỉ số hứa hẹn nhiều đổi thay tốt đẹp. Mấy chục năm nay, quốc hội và đại biểu quốc hội đến hẹn lại lên, nhiều vấn đề cần khẩn cấp giải quyết như đất đai, tăng lương, thuế thu nhập cá nhân, biểu tình… vẫn dây dưa kéo dài, vẫn mờ nhòa âm ỉ. Trong suốt thời gian dài, một vài tờ báo quốc doanh vẫn cố bám níu vào những phát ngôn có sức “đột phá” mong dẫn dắt dư luận đến những giấc mơ đẹp, và hình ảnh ngài đại cử tri, vị trí thức khả ái, không đảng kia luôn xuất hiện liên tục trên các phương tiện thông tin đại chúng với những câu nói thật nóng, thật sắc sảo, ngài đã sống trong lòng người dân với những hoài niệm trong lành, tích cực. Xin thưa, vở kịch đã kết thúc, đến lúc phải hạ màn, và một lần nữa xin thưa với ông, hãy nói rằng chính lòng ông rất an với thông điệp của thủ tướng. Cái phản ứng rất thật, rất đắt khi nghe ông phát biểu trên truyền hình xin dành cho bạn đã có phản hồi “Tui muốn ném chiếc dép cho bể cái ti vi”. Đất nước đang ở đâu, thực trạng đất nước đang thế nào, ông là người phải rõ hơn ai hết?!

Chế độ nào cũng vậy, dân chủ văn minh hay lạc hậu hoang dã cũng đều phải nuôi dưỡng hệ thống an ninh của mình, ở nước ta gọi là công an, quân đội. Nói như triết học, đơn giản đó chính là công cụ bạo lực của một thể chế, nó sống được, tồn tại được nếu như thể chế đó sống được, tồn tại được. Ông bà ta nói “ăn cơm chúa, múa tối ngày”, vậy đừng có buồn cười quá khi một ngày nào đó nghe vị đại tướng kia nói rằng “Nếu chúng ta đoàn kết ổn định ủng hộ Thủ tướng thì nhất định việc gì cũng thành công”, vị thiếu tướng nọ nói rằng “Lo được cho dân như thế là đáng mừng”. Sẽ cũng hết sức thừa nếu ai đó ráng gân cổ ra mà cãi “cơm các vị ăn không phải là cơm chúa” mà là cơm từ thuế, từ tiền người dân đóng góp. Họ dư sức hiểu điều đó, trí khôn của họ đủ khả năng điều khiển cái lưỡi của họ biết nói sao cho có lợi nhất, nếu không có lợi thì còn lâu mới cậy được họ mở miệng.

Có ai đó đề nghị hãy từ chức nhân dân đi, đúng là ngu muội và hoang tưởng, từ cổ chí kim cho đến nay làm gì có cái chức danh nào mang tên là nhân dân, chỉ có cái loại nhân dân nào đó tự diễn biến để biến mình thành cái gì đó… rồi tự xưng là đại diện nhân dân, nhân danh nhân dân, thay mặt nhân dân, thậm chí quay ngược lại chê nhân dân ỷ lại, chê dân trí thấp. Nếu "nhân dân" mà được gọi là "chức vụ" thì cái nhà nước này có loạn lên đấy chứ.

Khắc khe đến thế! Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã từng lên tiếng kêu gọi Miến Điện hãy tiến hành cải cách dân chủ khi Việt Nam ngồi ghế chủ tịch ASEAN năm 2010, và người đứng đầu nhà nước Miến Điện hình như đã biết tiếp thu. Trong hai năm gần đây, thái độ can đảm của vị lãnh tụ nước này đem lại một mùa xuân dân chủ và hòa giải cho nhân dân họ, thế giới ngượng mộ nhìn nhận sự đổi thay đó như một phép lạ, một điều kì diệu. Thế rồi đến hôm nay, tổng thống Miến Điện có thể tự hào tuyên bố không còn sợ báo chí và Myanmar cho phép tư nhân xuất bản báo chí, họ chuyển biến một cách kinh ngạc, mà điều quan trọng nhất chính là sự chuyển biến về ánh sáng mặt trời, về chân lý, về những điều tiến bộ mà loài người hằng mong ước. Việt Nam thì sao, chắc chắn một điều rằng là không thể có báo chí tư nhân, đã thế, cái quyết định 7169 của chính thủ tướng coi như đã đặt dấu chấm than dập tắt niềm hy vọng lé loi về một nền thông tin đa chiều thông thoáng và cởi mở.

Thật tếu cho những ai phí công nhắc nhở đi nhắc nhở lại cái câu nói vang bóng một thời “nếu không chống được tham nhũng, tôi sẽ từ chức”. Và thật xót xa cho những ai cố hy vọng “yêu nhất sự trung thực, ghét nhất sự giả dối”, định nghĩa lòng tự trọng như thế nào để làm điểm tựa cho chân, thiện, mỹ tìm về tỏa bóng che mát nhân sinh.

Thực tế vẫn là thực tế, một nền kinh tế thị trường hoang dã, một nền tài chính thiếu minh bạch đang lâm vào khủng hoảng trầm trọng, lạm phát tăng nhanh, các doanh nghiệp đang đứng trước nguy cơ thua lỗ kéo dài, dẫn đến phá sản hàng loạt, người dân đối diện với tình trạng thất nghiệp cộng hưởng theo những hệ lụy xã hội nghiêm trọng khác. Và xin nhắc lại, như một bài báo đã nhận định, gái mại dâm có lợi… khi khủng hoảng tài chính.

Các cô gái thất nghiệp lại đứng đường, ai thủ đoạn và lật lọng hơn sẽ trở thành những điếm chúa, và điếm chúa sẽ lên ngôi.

MP


Xem thêm:
- Nghe lại tiếng chửi
- Tiết kiệm Thủ tướng
- Hắn làm chính trị

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

Hắn làm chính trị

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Hắn to cao,
hắn sáng sủa,
hắn đàng hoàng,
hắn học hành đến nơi đến chốn

Hắn cũng yêu, yêu một cô gái thật đẹp. Chỉ có đẹp mới xứng đôi vừa lứa với hắn, mới có thể cùng hắn tung tăng trên đường, cùng hắn hiện diện trong những lần giao lưu thân mật bạn bè, cưới xin, hội họp…

Thời gian đủ lâu đôi trẻ tiến đến việc hôn nhân…
Nhưng, nàng thật đẹp nhưng lí lịch nàng thật xấu, gia đình nàng có người "nợ máu" với nhân dân…
Thế là hắn chia tay rẹt đùng, cưới ngay một cô bạn học cùng lớp với cái lí lịch đỏ như máu. Điểm mười chất lượng, cô bạn cùng lớp ấy liên tiếp sinh cho hắn một gái, một trai… Cuộc đời đẹp như ước mơ!

Vì hắn là công an mà...

Cũng đã lâu không gặp, bất ngờ hắn điện thoại cho Nó, một thằng bạn học cùng cấp 3. Hắn ngỏ ý muốn nhờ Nó nhập hộ khẩu cho hai đứa con hắn, để bọn trẻ được học ở trung tâm thành phố, trường chuẩn, trường điểm… cho bằng anh bằng chị. Thật may là, Nó đã vui vẻ từ chối với lí do đơn giản “tao không phải là chủ hộ khẩu”…

Ở cái xứ sở này, quan chức, công an thường như vậy, họ thương con cái và dành tất cả mọi thứ tốt đẹp về cho chúng. Nhưng ở đời, chổ này quá thừa thì chổ khác quá thiếu, có kẻ được thì có người phải mất, sự bất công đã tạo nền xây móng từ những mầm non đất nước, từ những con người nắm và hiểu chính sách, luật pháp trong tay…

Một hôm, tình cờ thấy hắn ngồi nhậu với Hắc, Hắc giới thiệu hắn là bạn rất thân. Hắc nổi tiếng khắp thành phố vì là giám đốc doanh nghiệp, chủ thầu xây dựng… một công trình hơn trăm tỉ. Rồi cũng từ khi đó, thỉnh thoảng, thấy Hắc và hắn như hình với bóng, sáng, trưa, chiều, tối… cụng ly, tâm đầu ý hợp. Thời gian cứ thế trôi đi…

Bây chừ Hắc cũng vẫn nhậu, vẫn sáng, trưa, chiều, tối...
Hắc vò đầu nghĩ đến lãi suất ngân hàng, nghĩ đến hai từ phá sản sẽ đến trong một ngày không xa…
Và hắn, không có mặt để cụng ly, hắn bận họp, hắn bận làm việc! Hắn là công an kinh tế, công việc bề bộn lắm.

Vừa rồi, ngồi nhậu với mấy thằng đồng nghiệp của hắn, tụi ấy khen hắn khôn khéo, bảo hắn có ý làm chính trị…
Nốc cạn bia, vừa cười vừa gật đầu đồng ý với tụi ấy: “Hợp đấy”...
Đặt ly xuống bàn, miên man nghĩ đến câu ông bà thường ví von “chánh trị như con điếm” mà rùng mình.



MP
Xem thêm:
- Tụng kinh ngồi
- Chợ đời nhốn nháo nói leo