Hiển thị các bài đăng có nhãn truyền thông. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyền thông. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Giờ thì người ta nghe Siu nợ

>> Bắc Kinh leo thang xâm phạm Hoàng Sa
>> Pháp luật hình sự còn “trống“ nhiều quy định
>> Vĩnh Yên: Phiên tòa yếu kém và vô cảm?



Hồi trước, làm việc với một thánh nữ, chả hiểu sao thánh nữ không ưa bạn Siu. Thánh nữ nói Siu vô duyên, bỗ bã, lúc nào cũng cười nói tênh hênh cơ mà mình thích Siu và mình thấy Siu duyên gấp nhiều lần thánh nữ. Hị hị!

Mới nói, cái duyên thì cũng tuỳ vào cái tạng của mỗi người mới biết nó có hay không có. 

Với mình, sau Y Moan là Siu Black - ấy là báu vật của Tây Nguyên, rộng hơn là quốc gia. Khổ là quốc gia mình không phải là quốc gia biết giữ gìn và nâng niu báu vật. Quốc gia toàn trẻ trâu và anh hùng sóc lọ mà! 

Cho nên là, có là báu vật thì cũng phải tự bơi và tự tụt trồi theo con nước. 

Siu là người có cá tính đẫm chất núi rừng: phóng khoáng, hồn nhiên và man dại. Kiểu như thế, khó làm kinh doanh. Vì kinh doanh không phải là vùng đất hứa cho cái sự hồn nhiên và khoáng đạt. Chưa kể là, cái tạng của Siu dễ rơi vào những đam mê khó dứt bỏ, một phần bởi sự hạn chế của nòi giống và điều kiện cộng đồng.

Siu được biết đến vào cuối những năm 90 bằng thứ âm nhạc của Nguyễn Cường và nói không ngoa, cô là một nhánh riêng độc đáo của nhạc Việt. Ngoại hình quá khổ, không xinh nhưng có duyên nhờ sự tự nhiên và đôi khi nghịch ngợm trên sân khấu. Tuy nhiên, khán giả của cô ngày ấy phần lớn ở Hà Nội trong khi cô một mình khăn gói vào Sài Gòn cùng một gia tài là sự đổ vỡ. Khẳng khái và thiếu khôn khéo đã làm Siu mất đến mấy năm để định hình với Làn Sóng Xanh mà gần như không có bất kỳ sự trợ giúp từ ai. Về mặt tình cảm mà nói, mình đặt Siu ngang hàng với các diva và cũng xin thưa cũng vài cô diva giờ đây hát không bằng Siu Black. Trong lòng mình Siu Black chính là diva. Có điều cái sự tềnh toàng của Siu khó làm người ta chấp nhận cho cô ngồi vào cái ghế ấy. Một kỹ niệm buồn của Siu khi đặt chân vào Sài Gòn, khi chưa kip có ý định hợp tác với ai thì một nhạc sĩ chê Siu hát ngọng. Tự ái và mặc cảm, từ đó Siu cứ đi một mình. 

Đồng ý, có đôi chỗ Siu phát âm chưa chuẩn nhưng đặt trong hoàn cảnh của Siu thì rất dễ để chia sẻ hay thậm chí cái cho là ngọng ấy, chính là đặc sản của Siu Black. Cơ bản là ở tinh thần hát máu me, say đắm thì khó ai bì được.

Cái dở của Siu hay cũng chưa hẳn của Siu là đường hướng âm nhạc, những album của Siu không thành công, không mới mẻ và có chút gì đó hơi cạn và chông chênh dù những gì cô trình diễn ở sân khấu lại rất đầy. Siu thiếu người kèm cặp cho cô hay chính cô bất cần điều đó, Siu đi một mình, hay dở gì cũng là ta chứ không phải nhờ cậy ai.

Một điểm cộng cho Siu nữa ở chỗ tư duy âm nhạc, có thể không bằng các cây đa cây đề khác nhưng thứ âm nhạc mà Siu hát không có tính bình dân, phổ cập mà ít hay nhiều nó khá kén người nghe. Bằng chứng là Siu hiếm khi nhận show ở miền Tây mà đơn giản bởi có những lần cô đi diễn ở đó, họ không biết cô hát cái gì. Điều đó làm Siu cụt hứng và có chút mặc cảm.

Giờ thì người ta nghe Siu nợ. Mình chỉ hơi ngạc nhiên chút chứ không trách cứ gì Siu, thậm chí là thương cảm. Một người đàn bà Ba Na giữa thành phố này, một mình gầy dựng và một tay lo cho ngần ấy con người. Thế đã là giỏi. 

Liên hệ qua ngôi sao Đan Trường, mình càng thương Siu nhiều hơn và rất không thích cái kiểu khai thác nợ nần của một số tờ báo.

Nguồn: Facebook Cao Hải Hà

P/s: ...đời là canh bạc đỏ đen!

Xem thêm:
- Lại chuyện Tân... truyền thông
- Những tấm gương phản chiếu lẫn nhau
- Con tôi chỉ muốn làm thợ sửa xe đạp


Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Trương Duy Nhất & Lý Nhã Kỳ

>> Quảng cáo chống mại dâm
>> Vứt bỏ hệ lụy trong cuộc sống ảo
>> Mở cửa tham quan nhà thờ gia tộc của Tự Lực Văn Đoàn
>> Bị xúc phạm trên Facebook, nữ sinh báo công an (Chiều 11/7, Thượng tá Trần Đình Mười – Trưởng phòng An ninh Chính trị nội bộ CATP Đà Nẵng cho biết, trên cơ sở đơn trình bày của em Nguyễn Thị Phương Trang, cơ quan công an sẽ vào cuộc tiến hành xác minh, xử lý vụ việc.)
>> Lần đầu tiết lộ chuyện giới tính và con rơi của Ngô Đình Diệm



Một người là blogger nổi tiếng trong và ngoài nước
Một người là mỹ nhân, từng là Đại sứ du lịch Việt Nam,
tâm điểm của truyền thông giải trí. Họ có vài "khoảng khắc" tương đồng...

Họ được vinh dự chụp hình với nguyên thủ (?)

Họ được chụp với cơ trưởng tại buồng lái.

Và họ chụp hình với hổ.


P/s: Ảnh lấy từ internet
(Giử độc quyền ý tưởng!)


Xem thêm:
- A dua, chửi đổng và ngứa mồm
- Hãy tha thứ cho nàng vì nàng chỉ đẹp
- Đó là đa nguyên đấy các cụ!


Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

Làm báo, đừng làm mọi người khinh hãi

>> Thu hồi đất ở Ngũ Hành Sơn: Vì sao khiếu kiện kéo dài?
>> Đừng lên truyền hình dạy giới trẻ... thói vô lễ
>> Chế giễu bài bác trí tuệ
>> Đạo luật và Đạo lý
>> VN quản lý vốn nhà nước ‘không giống ai’


(VOV) - Mới đây con gái của ông Nelson Mandela, lãnh tụ chống chế độ apartheid, đã phải bức xúc gọi truyền thông là ‘kền kền’.

Theo bà Makaziwe (con gái cả của cựu Tổng thống Mandela), các phương tiện truyền thông ngoại quốc trực sẵn ngoài bệnh viện để chờ đến khi ông Mandela, niềm tự hào của người dân Nam Phi và nhân loại tiến bộ thế giới,… qua đời.

Hơn cả loài quạ, chim kền kền rất khoái món… xác động vật. Cho nên nhiều người (đặc biệt ở phương Tây) đã dùng hình tượng kền kền để chỉ những đối tượng hưởng lợi trên đau khổ của người khác, mặc dù trong thiên nhiên, kền kền đóng vai trò rất tốt trong giữ cân bằng sinh thái và làm sạch môi trường.

Trong lĩnh vực báo chí, tình huống ‘kền kền’ này là có thật. Điều nghiêm trọng nằm ở chỗ, để có tin với mức độ “lôi cuốn” cao, anh/chị phóng viên nào đó sẵn sàng giẫm lên quyền riêng tư của nhân vật.

Quả thực đây là một bài toán khó đối với những người làm báo chuyên nghiệp, tỉnh táo, và có trách nhiệm. Việc giữ cân bằng giữa lợi ích của công chúng và quyền riêng tư của cá nhân giống như đi trên dây vậy, nghiêng bên nào cũng là cực đoan và gây ra day dứt lớn. Trong nhiều trường hợp, nếu cứ lo bảo vệ quyền riêng tư của một số cá nhân nhất định thì sẽ phương hại lợi ích chung và không có chỗ cho thể loại báo chí điều tra giúp lấy lại công bằng và minh bạch cho xã hội. Ở một thái cực ngược lại, tự do cá nhân và phẩm giá con người có thể bị chà đạp một cách phũ phàng.

Phương Tây có truyền thống trọng pháp luật và đề cao chủ nghĩa cá nhân. Nên không phải ngẫu nhiên mà họ lại đề cập nhiều đến quyền riêng tư.

“Tây” nhiều khi phớt “Ăng-lê” và coi đó là chuyện bình thường. Nhưng trong con mắt người Việt mình, đó là sự lạnh lùng. Phía ta phải vồn vã hỏi tên tuổi, gia đình vợ con, thu thập ra sao mới là quan tâm, còn phía Tây coi đó là xoi mói tọc mạch vào đời tư. Cái này được gọi là những khác biệt văn hóa.

Tuy nhiên trong báo chí phương Tây vẫn thấy tin tức lá cải và tình trạng săn ảnh đạt tới mức độ cực chuyên nghiệp, khiến sự riêng tư của con người bị đe dọa một cách không thương tiếc. Trừ một số trường hợp hồ hởi đón nhận sự săn đón của báo chí kiểu này, đa phần không thích bị săm soi những lúc hớ hênh, hay bị dùng ống tele chụp lén từ xa. Đã có những người nổi tiếng, do căng thẳng khi bị đeo bám, mà gặp phải tai nạn thương tâm.

Do đâu lại như vậy? Chung quy chủ yếu vì lợi nhuận. Cụ Karl Marx từng nói, nếu tỷ suất giá trị thặng dư tăng đến 300% thì nhà tư bản thậm chí sẵn sàng treo cổ bản thân. Chuyện đeo bám nói trên thành ra chưa “nhằm nhò” gì.

Nạn “kền kền báo chí” nói chung không chừa bất cứ ai, kể cả các đồng nghiệp trong nội bộ giới truyền thông. Không hiếm trường hợp chính các phóng viên khi gặp “sự cố” đã trở thành “mồi ngon” cho truyền thông. Tình cảnh đấy chẳng khác nào “ăn thịt” lẫn nhau.

Ở Anh, cánh nhà báo của 1 trùm truyền thông còn hack vào mạng điện thoại di động của những người nổi tiếng, các chính trị gia, và thậm chí cả hoàng gia Anh để đọc trộm tin nhắn. Điện thoại của một nữ sinh bị sát hại và của các nạn nhân chết vì đánh bom ở quốc đảo này cũng không thoát khỏi đám nhà báo háo thông tin.

Tất nhiên, trong “thế giới phẳng” hiện nay, quyền riêng tư khó bảo đảm hơn trước còn là vì yếu tố công nghệ. Máy ghi âm, máy quay lén, thiết bị theo dõi, phần mềm gián điệp ngày càng tinh vi và sẵn có trên thị trường. Mạng internet có tốc độ lan truyền và nhân bản thông tin cực nhanh. Bản thân mạng xã hội Facebook cũng được nhìn nhận là nơi thông tin cá nhân dễ lộ nhất, ngay cả khi hãng này tuân thủ nghiêm ngặt quy định về bảo vệ thông tin người dùng. Trước đây Facebook còn bị chỉ trích, thậm chí bị kiện, vì tội sử dụng các phần mềm thu thập toàn diện thông tin người dùng (tiêu biểu là chương trình Facebook Beacon, đã hủy bỏ sau một số năm sử dụng do vấp phải phản đối của công chúng).

Facebook, cũng như nhiều hãng dịch vụ internet khác, thu thập thông tin như vậy để phát triển mạng, để biết nhu cầu của người dùng, hoặc có thể để bán thông tin cho các hãng quảng cáo bên ngoài. Gần đây chính họ thừa nhận thêm đã vô tình để lộ thông tin người dùng do lỗi kỹ thuật. Vụ bê bối Snowden cũng làm hé lộ chuyện các hãng internet của Mỹ, trong đó có Facebook, Google, Yahoo, và Microsoft  bị buộc phải cung cấp thông tin người dùng cho chính phủ Mỹ, cụ thể là cho Cơ quan An ninh Quốc gia (NSA) khét tiếng.

Tuy nhiên như đã nói ở trên, luật pháp của phương Tây về khoản này cũng tương đối rõ. Nên sau khi bị phanh phui về chuyện hack vào hệ thống điện thoại di động để đọc trộm tin nhắn, tờ News of the World đã bị giải tán trước cơn phẫn nộ của công chúng.

Không chỉ vậy, sách phương Tây về truyền thông cũng như nội quy của nhiều cơ quan truyền thông phương Tây đề cập vấn đề này rất chi tiết.

Còn ở Việt Nam ta thì thế nào?

Cùng với việc phát triển kinh tế thị trường là sự manh nha “trào lưu” lá cải, tức hiện tượng chạy theo tin giật gân câu khách, xoáy vào các thị yếu tầm thường.

Đáng lưu ý là nhiều trường hợp vi phạm quyền riêng tư mà tác giả không hề hay biết rằng mình vi phạm. Điều này, như đã nói ở trên, một phần là do văn hóa, một phần là do luật cũng như báo chí của ta chưa thực sự chú ý đúng mức. Sách vở, giáo trình cũng ít đề cập (hoặc là không có, hoặc là có nhưng chưa chi tiết). Cho nên người làm báo đôi lúc rất hồn nhiên xâm phạm đời tư. Dĩ nhiên có những tờ báo của ta đã nghiên cứu và ban hành các bản quy tắc nội bộ chi tiết, công phu về bảo đảm quyền riêng tư của nhân vật được phản ánh, nhưng số lượng những tờ báo như thế còn ít.

Trong vấn đề này, sự khác biệt về văn hóa đóng vai trò quan trọng. Trong khi văn hóa phương Tây đề cao chủ nghĩa cá nhân, và do đó rất chú trọng đến quyền riêng tư, thì văn hóa Á Đông, nhất là Việt Nam mình, thường đề cao yếu tố cộng đồng. Một căn nhà Việt Nam truyền thống thường có kiến trúc đơn giản và cởi mở. Cả làng thì có thể có cổng làng, lũy tre xanh, nhưng từng nhà thì lại rất đỗi đơn sơ, và không có sự ngăn cách lớn, khác với căn nhà phương Tây thường kín đáo vô cùng và bảo đảm sự riêng tư cho mỗi cá nhân sống trong đó.

Vụ việc chưa rõ ràng nhưng theo giọng văn của nhiều tờ báo thì dường như nghi can đã là tội phạm rồi, và nếu đã là tội phạm thì bị chỉ trích gay gắt hết mức. Chỉ cần sơ sẩy là bị gọi “y, hắn, thị” như thường. Ngoài ra có khi còn có cả tiết mục “tên tuổi, địa chỉ đàng hoàng”, ảnh chụp cận cảnh rõ nét.

Có kẻ phạm tội lần đầu do bồng bột, tên tuổi chân dung đã được lên mạng hết rồi và còn lưu mãi trên đó, gây khó khăn nhất định cho họ trong việc làm lại cuộc đời sau này (chưa kể trường hợp bị oan).

Như thế dường như chưa đủ. Trong cơn say nghiệp vụ, một số tờ báo còn lôi người thân của nghi phạm hoặc tội phạm vào cuộc (trái với mong muốn của họ) để tạo cái nhìn “toàn cảnh” về vụ việc, nhằm thỏa mãn trí tò mò của một bộ phận công chúng.

Bản thân việc tường thuật quá hấp dẫn về những người phạm tội cũng như tội ác của họ đã có thể làm gia tăng thêm nỗi đau ở nạn nhân và người thân. Thủ phạm được phỏng vấn và mô tả cứ như anh hùng trong tiểu thuyết, các thủ đoạn gây án được trình bày tỉ mỉ khiến kẻ khác có thể học theo… Phóng viên say sưa kể, độc giả say sưa đọc, quả chẳng khác nào kền kền đang tự xử chính đồng loại của mình.

Không chỉ có nạn nhân các vụ giết người hay hiếp dâm mới rơi vào tình huống này. Nạn nhân của tai nạn giao thông cũng chung số phận.

Tất nhiên nếu phóng viên đã hỏi và nhận được sự đồng ý của nạn nhân thì câu chuyện lại sang một nhẽ khác. Đằng này nhà báo cứ xông thẳng vào chụp cận cảnh hiện trường, không thực hiện các biện pháp nghiệp vụ cần thiết để giảm sốc. Có trường hợp phóng viên dành thời gian vào bệnh viện để chụp thông tin tình trạng sức khỏe của bệnh nhân các vụ tai nạn rồi đưa tin.

 Trong những trường hợp như thế, ngoài ý thức phải đặt mình vào vị trí bệnh nhân thì thiết nghĩ còn cần đến sự hiểu biết (rằng mình đang vi phạm riêng tư), và kỹ năng đưa tin một cách khéo léo, hài hòa sao cho vẫn thể hiện được vấn đề nhưng không làm nạn nhân bị lộ thông tin cá nhân một cách quá mức./.


Thanh Chương/VOV online


Xem thêm:
- A dua, chửi đổng và ngứa mồm
- Đề tài ưa thích của báo giới
- Tác nghiệp báo chí tại một phiên tòa mại dâm và môi giới mại dâm



Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013

'Bà Tưng' lướt sóng truyền thông

>> Độc hại thảo dược Trung Quốc
>> Ai đã xóa comment tiêu cực trên Facebook?
>> Đột kích tụ điểm ăn chơi lớn nhất đất Cảng


TuanVietNam.net - Cách thức "Bà Tưng" tận dụng Facebook được nổi tiếng bị đánh giá là tiêu cực, nhưng việc cô gái này nhận ra những cơ hội lớn mà truyền thông mới mở ra là tích cực.

Ai cũng có thể lên tiếng

Một cô gái biệt danh "Bà Tưng" xuất bản một đoạn clip chỉ ngắn hơn một phút lên Facebook với hình ảnh chính mình "thả rông vòng một" nhảy múa trong phòng ngủ vào ngày 16/6. Sau chưa đầy hai tuần, chỉ trên Facebook của cô, đoạn clip được hơn 30.000 người thích, gần 3.000 người chia sẻ và hơn 8.000 bình luận.

Bằng đoạn clip trên và một vài nội dung câu khách khác, Facebook của cô đã có hơn 180.000 người theo dõi. Gần như toàn bộ các tờ báo điện tử và trang thông tin điện tử lớn nhỏ đều đưa tin và nhiều bình luận về hiện tượng "Bà Tưng" và đặt bài ở những vị trí quan trọng trên trang chủ, như một sự kiện ở... tầm quốc gia.

Việc một "Bà Tưng" chỉ với công cụ mạng xã hội và các kỹ thuật PR không phức tạp đã đủ làm huyên náo cả truyền thông chính thống lẫn phi chính thống đặt ra một vấn đề lớn hơn chuyện đạo đức của một cô gái, lớn hơn cả chuyện đạo đức của một nền báo chí khi đăng tải những thông tin như vậy. Đúng hay sai, tốt hay xấu thì một thực tế đã nảy sinh: ai cũng có thể lên tiếng và được lắng nghe trên truyền thông ngày nay, nếu biết tận dụng đúng kênh và đúng cách.

Giáo sư Henry Jenskin, Viện Đại học Công nghệ Massachussetts viết: "Thế giới chúng ta đang sống là nơi mà mỗi câu chuyện, mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh, mỗi thương hiệu và các mối quan hệ đều được chảy trên tất cả các kênh truyền thông khác nhau, và dòng chảy ấy được định hình và quyết định từ phòng ngủ của các cô/cậu choai choai chẳng kém gì từ phòng họp của các tập đoàn truyền thông."

Ông đã đúng, quyết định tự khoe thân từ phòng ngủ của "Bà Tưng" đã khuynh loát truyền thông đại chúng, cho dù không có cuộc họp của ban biên tập tờ báo nào chỉ đạo phải đăng.

Chỉ năm mười năm trước, một cô gái như "Bà Tưng" không có công cụ gì để được nổi bật một cách nhanh chóng như vậy.

Giờ đây, cô có Facebook. Nếu không có Facebook, cô vẫn còn YouTube. Nếu không có YouTube, cô có Pinterest, Instagram. Mất hết, cô lại có Blogspot, WordPress, Twitter, diễn đàn mạng và vô số các công cụ truyền thông tương tác khác mà thời đại Internet đang tiếp tục mở ra.

Một thời đại truyền thông mới với nhiều tên gọi khác nhau: thời đại tương tác, kỷ nguyên truyền thông tham gia, nền văn hoá tích hợp. Cho dù ở tên gọi nào thì đặc điểm cơ bản vẫn là: quần chúng không còn là những độc giả bị động nữa, mà chủ động tham gia quá trình chọn lọc, sản xuất, bình luận và phát tán nội dung thông điệp.

"Không nên vì bị nghẹn mà bỏ ăn cơm"

Ở thời đại báo in, độc giả chỉ có quyền đọc lặng lẽ. Ở thời đại phát thanh, thính giả chỉ có quyền nghe lặng lẽ. Ở thời đại truyền hình, khán giả chỉ có quyền xem lặng lẽ.

Thời đại Internet phá vỡ mọi lặng lẽ. Độc giả sẽ không còn chịu "ngồi im" nữa để nghe báo đài muốn phát gì thì phát, nói gì thì nói, viết gì thì viết. Giờ đây, họ "nổi loạn" bằng những bình luận trên mạng. Không chỉ bình luận, họ tự sản xuất nội dung và xuất bản trên vô số kênh đa dạng.

Quá trình truyền thông không còn là sự phát tán một chiều, mà giờ đây là sự tương tác hai chiều và đa chiều. Kỷ nguyên dân chủ hoá thông tin được nhà nghiên cứu truyền thông Joshua Meyrowitz nhận định từ năm 1985 đã mở ra, cho phép "những người thấp nhất trong nấc thang xã hội cũng có thể tiếp cận với lượng thông tin lớn" và "tăng cường các cơ hội để thông tin được chia sẻ theo chiều ngang" thay vì phải đi qua các kênh phát chính thống theo chiều dọc.

Báo chí chính thống không còn cách nào khác ngoài phối hợp và tận dụng các công cụ truyền thông mới, về cả kỹ thuật lẫn nội dung, để tự làm mới mình, tránh rơi vào thế yếu so với sự bùng nổ của mạng xã hội. Sự hội nhập này thể hiện trong sự kiện "Bà Tưng" khi báo chí lấy thông tin từ mạng xã hội và ngược lại mạng xã hội phát tán lại các đường link từ báo chí. Quá trình này được nhà nghiên cứu truyền thông Henry Jenskin gọi là nền văn hoá tích hợp, trong đó truyền thông là sự kết hợp giữa "cả quá trình định hướng từ trên xuống của cơ quan truyền thông và định hướng từ dưới lên của người tiêu dùng".

Sự kiện "Bà Tưng" dù bị đánh giá tiêu cực cũng là một chỉ dấu tiếp nữa cho thấy làn sóng dân chủ hoá và tích hợp thông tin đã lan toả tới Việt Nam, và sẽ tiếp tục lan toả mạnh trong thời gian tới. Làn sóng này có thể mang tới những đặc điểm tiêu cực như sự sai lệch hay bóp méo thông tin, sự phân cực và đối kháng trong bình luận, sự nổi lên của giật gân và lá cải...

Mất kiểm soát và phi tiêu chuẩn là những đặc trưng được đánh giá là thiếu tích cực của giai đoạn truyền thông mới hiện nay. Tuy vậy, cố tình ngăn chặn làn sóng ấy là bất khả, bởi nó có quy mô toàn cầu và sức mạnh hoàn toàn không kém gì sự xuất hiện của báo in hay TV vào thế kỷ trước.

Thay vì tìm cách ngăn chặn, những nhà quản lý, những người làm truyền thông và cả người tiêu dùng có thể khai thác triệt để những lợi điểm chưa từng có của truyền thông mới. Facebook không nên được nhìn nhận như một hiểm họa, mà ngược lại là kênh tiếp thị cực rẻ và hiệu quả cho doanh nghiệp và tổ chức.

Thay vì bôi bác "Bà Tưng", doanh nghiệp và tổ chức có thể đặt câu hỏi liệu có cách nào không để qua Facebook sản phẩm và dịch vụ của mình có thể được công chúng biết tới nhanh như thế, và rẻ như thế. Thay vì bỉ bai "Bà Tưng", các nhà hoạt động xã hội có thể tự hỏi liệu có cách nào để tiếng nói của họ được lắng nghe rộng rãi như thế thông qua truyền thông mới.

Các nhà quản lý phải cưỡi lên ngọn sóng dân chủ hoá thông tin này, thay vì đi ngược lại dòng chảy của nó. Bởi nói như Đặng Tiểu Bình khi đối mặt với những biểu hiện tiêu cực của quá trình đổi mới Trung Quốc vào những năm 80 của thế kỷ trước: "Không nên vì bị nghẹn mà bỏ ăn cơm".


Khánh Duy

P/s: Đây cũng chính là khái niệm "Tân truyền thông" mà "nàng Beo" đề cập trong loạt bài >>> này.

Xem thêm:
- Cò truyền thông
- Khi báo giới "cả tin"!
- Tiền hậu bất nhất
- Nắm thực tế... từ phòng máy lạnh!

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Cò truyền thông

>> Ngịch lý tại các ký túc xá sinh viên tại Đà Nẵng
>> MC Việt hay những chú vẹt... thông minh??? (làm tổn thương con vẹt)
>>>>> Báo chí Lào hết lời ca ngợi bầu Đức (hic, dễ hiểu mà!)


Con cá sấu rừng non nớt vừa nhe hàm răng hung tợn hăm he làm thực dân mới trên bán đảo Đông Dương, một bán đảo từng là thuộc địa cũ, ngay lập tức bị chọc giận bởi những cáo buộc hết sức 'nghiêm túc' từ con cá mập già cỗi lọc lõi Châu Âu.

Con dân xứ Đại Cùn trước giờ no nê bội thực chuyện bầu bì chân dài ca sĩ, cậu ấm đô la, ngôi sao bóng đá, máy bay, siêu xe... bỗng trở nên ngỡ ngàng, hoảng hốt, bán tín bán nghi.

Ngông nghênh cá sấu có thừa, vẫn thói quen 'thu tô' từ sự "xùy tiền" đi đêm cùng cung vua phủ chúa mà đặc quyền đặc lợi, mà từ kẻ 'khát máu' trở nên lung linh lấp lánh. Đã thế, lại chọc lét truyền thông bằng giọng lưỡi rừng rú ngông cuồng.

Truyền thông đâu có vừa, trống đánh xuôi kèn thổi ngược, toàn một lũ cò, nghiệp dư cò, chuyên nghiệp cò. Khua môi múa mép dài dòng rồi cuồi cùng cũng lộ ra cái bản chất không thể nào thay thế được: "Xùy tiền ra!"

Dụ sự thương cảm động lòng của tộc người xứ nội, giống da vàng, con mẹ nào đó mớm cho tập đoàn cá sấu cứ tung tin bọn khựa giựt dây để lòng yêu nước cuồn cuộn dâng trào. Thế là thằng cha nào đó cũng không vừa, quân sư mách lẽo tại ông tiến sĩ blog chơi khăm hợp lý hơn, một scandal nảy lửa nóng hổi mới vừa kết thúc mới đây.

Mẹ kiếp! Hóng hớt chứ tư vấn quân sư cái chó gì?
Muốn kiếm tiền thì cứ theo lối bản năng truyền thống, nằm dưới mà rên đi cưng!

Điều quan trọng nhất là cải thiện hình ảnh chính mình và thay đổi cách thức mưu sinh theo hơi hướng hòa nhập, hòa hợp với địa cầu. Ngạo mạn nơi đáy giêng coi trời là vung, một cái clip tí ti cũng khiến mực nước khoáng tụt thảm hại.

Xùy tiền ư!
Ai nhiều tiền hơn?
Ai xùy tiền chuyên nghiệp hơn?
Ai sành luật hơn?
Ai hậu thuẩn khủng hơn?
Ai kinh nghiệm cáo già hơn?
...
Truy cứu ngày khai sinh thì tự hiểu!

Nếu con cá mập kia vẫn giữ nguyên niềm đam mê hoa chăm pa, thèm ngọt thốt nốt và nghiện cánh đồng anh túc thì "ta về ta tắm ao ta" là thực tế ngậm ngùi! Nói cho vuông là vậy!

MP

Xem thêm:
- Hot boy và hot girl
- 6 bà vợ và 700 tờ báo
- Bầu Đức, đừng đùa với George Soros!

Khi bác sĩ buông lời nguyền rủa

>> Thơ tặng Nick (Còn anh nhà báo này có não nên thích... mũi giày lãnh đạo!)
>> Nick ơi, nên về nhà!
>> Giá như Nick đừng đến VN!
>> Nick Vujicic: Không ở đâu người ta khóc khi đi xem xiếc thú như ở Việt Nam
>> Đừng hạ thấp phát xít


Bs Hồ Hải - Đành rằng anh ta làm theo hợp đồng với đảng cầm quyền thông qua công ty First News và Tôn Hoa Sen, nên anh ta phải hoàn thành hợp đồng tài chính mà anh ta đã ký kết.

Nhưng tôi cũng xin lạy cậu đấy câu Nick Vujicic. Kiếp này cậu bị không tay không chân, tật nguyền là quả báo của kiếp trước rồi. Nhân thì cậu có thể gieo, nhưng quả thì cậu phải gặt. Cậu còn làm tiền ác nhơn ác đức đến hơn 30 tỷ để làm công tác dân vận thì tội cho dân tôi quá. Với hơn 30 tỷ thuê Nick làm dân vận thì có thể xây cho các cháu vùng cao đến 30 cái trường đấy Nick ơi. Cậu ăn tiền để nói như thế này thì kiếp sau cậu chẳng còn cu để đái, đít để ỉa đấy Nick Vunicic ơi.

Còn với những kẻ đã bỏ tiền ra thuê Nick để làm công tác dân vận trong khi kinh tế suy sụp, nhân dân đói khổ để làm chuyện mà đảng cầm quyền đã không còn lòng tin ở dân nữa, thì quá nhẫn tâm và đừng hòng có một tương lai tử tế. Hãy chống mắt mà xem. Trời luôn có mắt.

P/s: Bạn đọc đừng vội nhận xét, bình luận mà nên đọc hết bài của bác sĩ Hồ Hải tại >>> đây.
Riêng bản thân Béo thì chủ trương xả bỏ theo tinh thần entry >>> này!

Xem thêm:
- Đôi khi cần phải im lặng
- Tự sự đầu đông
- Sự thịnh vượng hoang đường


Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Thịt chó và truyền thông

>> Nghe nhạc hiệu, đoán chương trình
>> "Tôi thấy em mặc quần lót mười ngàn ba cái mua ở vỉa hè"
>> Thất nghiệp nhiều quá!


Thói quen 'ăn thịt chó' của người miền Bắc nói riêng và người Việt Nam nói chung khiến du khách phương Tây 'phản cảm' đang là một đề tài "hot" của truyền thông. Trong vòng vài ngày, VietNamnet liên tục đăng tin nào là "du khách Pháp dọa tẩy chay Việt Nam vì thịt chó", nào là "ghê rợn và khinh thường những người ăn thịt chó", rồi thì "phản đối du khách Pháp miệt thị Việt Nam"... Thấy báo chí đa chiều như vậy cũng mừng, chỉ mong mọi cái đều được báo chí đa chiều tất tần tật... như câu chuyện thịt chó nói trên.

Độc giả Hoàng Nguyên tranh cãi rằng "Người Hàn Quốc cũng ăn thịt chó nhưng đất nước của họ vẫn đông khách du lịch đó thôi! Vậy có mối liên quan gì đến việc ăn thịt chó và văn minh của một đất nước?". Vấn đề này mình không dám 'to mồm' vì thỉnh thoảng vẫn ăn thịt chó và mỗi lần như thế đều bị gái nó 'tẩy chay'. Nhưng mình tin rằng việc ăn thịt chó và văn minh của một nước có liên quan đến nhau.

Cách đây không lâu, trên blog này, mình đã post lại bài "Chó Jindo của Hàn Quốc chứng tỏ tính ưu tú trên trường quốc tế" của KBS và mình thích nhất đoạn này "Một tập đoàn của Hàn Quốc đã cam kết tài trợ cho cuộc thi này trong 20 năm liên tiếp nhằm cải thiện hình ảnh đất nước Hàn Quốc đối với cộng đồng quốc tế, bởi trước đó Hàn Quốc đã bị mang tiếng xấu là nước “ăn thịt chó”".

Mình cực kỳ thích hai từ "mang tiếng" và "cải thiện" mà KBS (một đơn vị truyền thông quốc doanh Hàn Quốc) đã sử dụng, mình cho đó là văn minh của truyền thông Hàn Quốc nói riêng và của đất nước Hàn Quốc nói chung.

Xin phép được mở rộng vấn đề một chút, năm nào đất nước ta cũng bị "mang tiếng" với quốc tế bởi những chỉ số gần như 'đội sổ' về tham nhũng, tự do báo chí, kiểm duyệt internet, dân chủ, nhân quyền... mà truyền thông ngoài nước phản ánh thống kê. Các chỉ số đó đúng hay sai thì những người làm truyền thông trong nước biết quá rõ. Và ai cũng hiểu rằng, đôi khi tranh cãi chỉ đem về sự võ biền tối tăm tụt hậu, nhưng đôi khi, bình tâm đón nhận và tìm cách "cải thiện" lại thấy được ánh sáng của văn minh.

MP

>>> Nữ ca sĩ Mỹ Tâm và ông chủ tịch Văn Hữu Chiến

Xem thêm:

- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Còn đó những ánh mắt yêu thương
- Hắn làm chính trị
- Dư luận viên, vô dụng và hữu ích


Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

Không nhận thêm một đôla nào...

Lời bàn: Tiến trình dân chủ, sửa đổi Hiến pháp, suy thoái kinh tế, quốc nạn tham nhũng, chủ quyền biển đảo... đang nóng dần trên các phương tiện truyền thông (quốc doanh lẫn blog cá nhân) cả nước, mời bà con đọc câu chuyện "giải trí" dưới đây... mà cảnh giác!

>>> A Different Kind of Helicopter: Projects 93: Dinh Q. Lê (Hai Lúa xuất ngoại)

Hoa Kỳ đang trải qua cơn đại suy thoái nghiêm trọng nhất trong lịch sử: đại suy thoái năm 1929. Do sản xuất thừa mứa, thị trường bị bão hòa không tiêu thụ nổi, nạn đầu cơ tiền tệ vọt quá mức. Người thất nghiệp xếp hàng dài dằng dặc trước các quầy phát súp bố thí.

87 tỉ đô la thu nhập quốc gia không cứu nổi nước Mỹ rơi tõm xuống vực thẳm suy thoái. Nhiều người thuộc tầng lớp trung lưu bị khánh kiệt, một số nhà kinh doanh cỡ bự nhảy lầu tự tử. Nhiều kẻ ranh ma thì tin rằng: muốn sống sót qua cơn bão tố này phải biết mánh mung thiệt giỏi. Trong khi chưa nghĩ ra mánh hay, cả những người Mỹ ranh ma quỉ quyệt lẫn những người lương thiện kéo tới bao vây các phòng tuyển lao động, tìm đọc mục "Cần người" trên các báo.

Bữa đó một người đứng xếp hàng chờ đến lượt bỗng phát hiện ở cột Rao vặt trên tờ New York Post dòng thông báo kì cục in chữ to, đóng khung trang trọng:

"HÃY GỬI CHO TÔI MỘT ĐÔLA, SỐ NHÀ 35, ĐẠI LỘ 12, HARON UYNLEM"

Thằng cha nào đó cả gan thật. Gửi cho tôi một đô, dễ thế! Ở thời buổi này một đô đâu phải là thứ dễ kiếm. Nó là thằng nào mà làm phách dữ vậy? Chắc lại một trò quảng cáo gì đó.

Nhưng nghĩ cho kỹ thì thấy cũng lạ, cũng đáng quan tâm. Một thông báo kiểu đó, đóng khung tử tế, in chữ to nữa chứ. Phải tốn vào đó hơn một đô là ít. Mọi  người bàn tán trong quán cà phê, câu chuyện râm ran to nhỏ chuyền qua tai nhau càng tăng thêm sự chú ý tới lời thông báo kì cục.

- Bác biết chưa? Có người đăng báo đòi một đô và còn cho cả địa chỉ rõ ràng nữa kia.
- Ôi dào, chuyện vớ vẩn. Nhưng dù sao cũng đăng trên báo hẳn hoi.
- Bác nghĩ đó là một doanh nghiệp mới ra đời?
- Không, một trò quảng cáo gì đó thôi.
- Vâng, nhưng quảng cáo thứ gì cơ? Có lẽ cũng đáng quan tâm.

Hôm sau vẫn trên tờ New York Post lại đăng như bữa trước, bằng khổ chữ to, in hơi đậm hơn:

"HÃY GỬI CHO TÔI MỘT ĐÔLA, SỐ NHÀ 35, ĐẠI LỘ 12, HARON UYNLEM"

Dư luận càng xôn xao, mọi người càng phỏng đoán.

- Tôi cho rằng đằng sau thông báo này có chuyện gì đó, có thể thằng cha này đã nghĩ ra được một mánh làm ăn trên thị trường chứng khoán.
- Với một đôla vốn liếng? Chuyện nực cười!
- Đừng tưởng chỉ có chừng đó, nếu số người tham gia rất đông.

Hôm sau nữa, vẫn trên tờ báo đó lại thấy thông báo bằng khổ chữ càng to:

"HÃY GỬI CHO TÔI MỘT ĐÔLA, SỐ NHÀ 35, ĐẠI LỘ 12, HARON UYNLEM"

Chắc phải có chuyện gì nên người ta mới thông báo dai dẳng như vậy mà không cho thêm chi tiết gì. Thế là sau ba ngày trong độc giả báo New York Post, tờ báo có nhiều bạn đọc nhất, một trong những tờ báo lớn nhất thành phố, bỗng nảy sinh một thứ tâm lý khác lạ. Nó nhanh chóng lây lan sang khá nhiều cư dân địa phương.

Không ai rõ bằng cách nào, qua miệng ai, một thông tin được truyền tới tai tất cả mọi người, từ người tiểu thương từng trải đến cụ già hưu trí đa nghi, từ kẻ cầu bơ cầu bất đến nhà kinh doanh lõi đời.

"Cái nhà ông Haron Uynlem này là một tay rất từ thiện, một tỉ phú hơi điên điên. Ông sẽ gửi cho mỗi người đã tỏ lòng tin cậy ông một món quà tuyệt vời. Ông làm vậy để nâng cao tinh thần đồng bào. Đó là một con người theo chủ nghĩa lý tưởng, một người Mỹ chân chính đầy lòng tin tưởng vào đất nước."

Ngày thứ tư, vẫn trên tờ New York Post, bằng khổ chữ lớn hơn:

"HÃY GỬI CHO TÔI MỘT ĐÔLA, SỐ NHÀ 35, ĐẠI LỘ 12, HARON UYNLEM"

Vẫn chỉ ngắn gọn có thế, vẫn một câu khô khan ra lệnh.

Thế là một tin đồn khác phi nước đại trong thành phố. Lần này là một thông tin đảm bảo chính xác, xuất phát từ một nguồn rất đáng tin cậy: "Đây là một nhà kinh doanh thiên tài, sắp khai trương một công ty công nghiệp cực kì vĩ đại với những trái phiếu cực kì nhỏ, mỗi người chỉ góp một đô thôi. Không nhận hơn, ông ta kiên quyết từ chối những người muốn đóng góp quá một đô".

Và chẳng ai thấy mặt Uyn-lem. Người nhân viên lầm lì đeo cổ cồn nhựa trắng ngồi nhận tiền và viết biên lai rõ ràng, chỉ là người làm thuê: "Tôi đâu có biết, tôi chỉ đếm tiền thôi, dùng tiền vào việc gì thì không rõ". Và hối thúc: "Xin lẹ lẹ cho. Phía sau quý vị còn đông lắm. Năm giờ chúng tôi đóng cửa rồi", ông ta cằn nhằn.

Ngày thứ năm trên tờ New York Post hiện ra mấy dòng hơi khác, vẫn in ở vị trí cũ:

"XIN LƯU Ý, TÔI CHỈ NHẬN ĐỒNG ĐÔLA CỦA QUÝ VỊ TỚI 15 THÁNG NÀY LÀ HẾT HẠN"

Vẫn ghi địa chỉ mọi khi: số 35, đại lộ 12, Haron Uynlem.

Thời hạn cuối cùng được thông báo chẳng khác gì ngọn roi quất mạnh, mọi người cuống cuồng sợ bỏ lỡ dịp may, xô nhau chạy tới góp một đô. Nhân viên phát thư của sở Bưu điện ôm hàng chồng thư bảo đảm tới giao cho người gác cổng số 35. Trong dòng thác thư từ này có cả những góp ý, những yêu cầu cung cấp thêm thông tin, những lời nguyền rủa chửi bới, và dĩ nhiên có rất nhiều tờ một đô, có cả đôi tờ séc.

Điều lạ nhất là mọi số tiền vượt qua một đô đều lập tức bị trả lại, khách hàng của Haron Uynlem phải tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc đã nêu, đây không phải là chuyện lừa đảo ấm ớ. Sự chặt chẽ này gây ấn tượng vô cùng mạnh mẽ đến dư luận.

Ngày thứ sáu không có thông báo trên tờ New York Post. Ngày thứ bảy không, ngày thứ tám cũng không...

Ngày thứ chín có thông báo đóng khung trên New York Post.

"QUÝ VỊ CHỈ CÒN HAI NGÀY ĐỂ GỬI MỘT ĐÔLA CHO TÔI. QUÁ HẠN NÀY ĐỒNG ĐÔLA CỦA QUÝ VỊ SẼ BỊ TỪ CHỐI KHÔNG THƯƠNG TIẾC"

Trước nhà số 35 đại lộ 12 đúng là đang xảy ra một cuộc chiến ghê người.

Viên cảnh sát túc trực tại đây hốt hoảng xin tiếp viện để tổ chức thành một đội bảo vệ trật tự. Hàng mấy trăm mấy ngàn người có máu mánh mung chen lấn nhau suốt dọc đại lộ. Giờ hết hạn càng đến gần, các nhà đầu tư càng cuồng nhiệt.

Thấy có cuộc tập hợp khác  thường, khách vãng lai hỏi chuyện, và một số đông trong bọn họ cũng nhào vô nhập cuộc. Dù sao một đô vẫn chỉ là số tiền nhỏ, vả lại, biết đâu đấy? Cuộc sống lúc này vô cùng bấp bênh, tương lai thì mịt mùng chưa biết sẽ ra sao, mỗi cơ may dù nhỏ nhoi cũng không thể bỏ qua.

Cảnh sát nắm tay nhau lập hành lang vào cửa ngôi nhà 35 trong đó nhân viên thu ngân lầm lì đeo cổ áo nhựa trắng ngồi phân phát biên lai với vẻ cau có. Tuy vẫn chịu khó trả lời: đúng năm giờ chiều mai quầy thu ngân đóng cửa hẳn, kiên quyết không nhận thêm một đồng nào nữa. Dứt khoát như vậy. Ông Haron Uynlem không chấp nhận bất cứ trường hợp ngoại lệ nào, bất cứ một đặc quyền đặc ân nào.

Tốc độ dịch chuyển người xếp hàng ngày càng nhanh hơn. Đã có vài xô xát. Một số tên gian lận đã nộp tiền rồi nhưng lại len vào xếp hàng định giở  trò man trá góp thêm một đô nữa, nhưng đám đông cảnh giác canh chừng và kịp thời vạch mặt bọn bất lương. Vả lại chúng thật khó lòng thi thố thủ đoạn gian manh đó: nhân viên thu ngân lầm lì đeo cổ áo nhựa trắng mỗi lần nhận một đô lại đòi xem giấy chứng minh và viết thêm biên lai theo đúng tên họ ghi trên đó. Ông giải thích: luật quy định như vậy, ông không thể làm khác. Đã vậy, ông lại nhớ mặt dai như đĩa. Và có một bản thông kê ghi theo vần chữ cái tên những người đã đóng tiền. Không có cách gì qua mặt được ông.

Ngày cuối cùng, đúng ngày 15 tháng đó, người tới đông đến nổi nhân viên thu ngân suýt bị xé xác khi định tạm đóng cửa để ăn trưa. Cũng may ông ta kịp thời nhận ra tình hình nguy hiểm có thể bùng nổ nên chịu nhịn đói để có tiếp tục cho ra những tờ biên lai một đô.

Đúng năm giờ chiều, CHẤM HẾT, không nhận thêm một đồng nào nữa. Nhân viên đóng cửa. Và van nài nhân viên công lực giúp giải tán đám đông phẩn nộ. Ngài Haron Uynlem trung thành với cam kết, đã hết ngày cuối cùng, phải đóng cửa.

Nhân viên lầm lì đeo cổ áo nhựa trắng ra đi qua một cửa ngách và biến mất trong thành phố New York mênh mông. Biến mất trong Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ vĩ đại đang giữa thời buổi găngxtơ hoành hành, các băng nhóm thanh toán nhau khốc liệt, thời buổi suy thoái kinh tế.

Chỉ một mình gã nhân viên lầm lì đeo cổ áo trắng cóc sợ con quỷ đại suy thoái. Hắn đã có 300.000 ngàn đô trong túi. 300.000 chứ không ít hơn, và tên hắn đúng là Haron Uynlem. Có khác chăng là lúc này hắn không lầm lì nữa và đã quẳng chiếc áo nhựa trắng vào đống rác.

Buộc hắn tội gì đây? Lừa đảo chăng? Lạm dụng lòng tin chăng? Thoạt nhìn thì thấy đúng như thế thật. Trong những ngày, những tuần, những tháng sau đó, các đồn cảnh sát phường, các tòa án chìm ngập trong thư khiếu nại, tố giác, kiện cáo. 300.000 người khờ dại than thở không nhận được tí gì đổi cho đồng đôla đã nộp. Nhưng họ đã lầm. Mỗi người đều đã nhận một tờ biên lai có kí tên Haron Uynlem, trên đó Haron Uynlem chẳng hứa hẹn gì thêm. Chẳng hứa hẹn gì nên chẳng phải cho lại gì, chuyện đó thật bình thường. Gã chỉ đăng trên báo một dòng chữ rất to nghĩa không ai có thể hiểu sai được: “Hãy gửi cho tôi một đôla”. Thế thôi, không nói để làm gì, đó là quyền của hắn. Hắn còn ghi thêm rằng: quá thời hạn qui định hắn sẽ từ chối không nhận thêm một đồng nào nữa và đã làm đúng như vậy. Hơn nữa các tờ biên lai đều ghi danh theo đúng luật, đúng như đã thông báo: “Nhận ông Mỗ số tiền một đôla”. Chấm xuống dòng.

Tòa án Mỹ không lẽ bỏ công sức mở 300.000 hồ sơ về 300.000 vụ kiện đòi mỗi một đôla. Mà những người nộp đơn kiện khi biết phí kiện cáo đắt nhiều lần hơn một đôla cũng đành ngậm quả bồ hòn làm ngọt mà rút đơn thật êm. Chỉ biết tự trách mình sao quá ngu.

Nên nội vụ chìm xuồng luôn. Chẳng có bên nguyên cũng chẳng có bên bị. Thấy người ta đòi một đô, anh móc túi cho một đô. Chẳng có gì trái pháp luật. Người xin và người cho đều hành động hợp pháp.

Haron Uynlem là ai? Hồ sơ vụ này chỉ ghi lại được chân dung mơ hồ của một gã thấp bé, lầm lì, đeo cổ áo nhựa trắng… qua lời tả của một số người bị gã đòi tiền. Để ria hay không để ria? Họ nói mỗi người một phách chả ai chịu ai. Vả sau đó không một ai gặp lại hắn, không một ai nghe nói tới hắn lần nữa, không bao giờ.

Trong hàng ngũ những triệu phú trên thế gian này chắc có Haron Uynlem lẩn quất đâu đó. Hoặc con cháu của hắn. Nên ta phải cảnh giác!

PHH
(Biên soạn theo Hồ sơ Interpol)

P/s: ...không có cái dại nào giống cái dại nào!

Xem thêm:
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt
- Nghe lại tiếng chửi
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính