Hiển thị các bài đăng có nhãn vô dụng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vô dụng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

Trí thức salon?

>> Thủ tướng... và đĩ
>> "Tối tăm" vì cổ đông nhà nước
>> Tình trạng mại dâm cao cấp, gái gọi... đang diễn biến phức tạp (nhân tiện mời bà con xem lại bài >>> này!)


Ngày hôm nay, tôi thấy ở ta, lại có một loại thành phần mới, mang tên mới là trí thức salon.

Họ salon ở kiểu gì? Kiểu mới nhìn qua thì hiện đại. Họ bằng cấp đầy mình, và kinh ngạc thay đều là bằng thật. Rồi sao nữa? Rồi họ dùng bằng cấp này làm cơ sở để… lấy thêm bằng cấp kia. Nghĩa là, họ học suốt đời, và suốt đời tham gia các hội nghị này, các diễn đàn nọ, các khóa chuyên sâu khác. Ở đâu? Ở mọi nơi. Nhưng phần lớn ở… Tây mới "khiếp".

Trong các hội thảo như thế, họ cũng chẳng phát biểu gì, mặc dù ai nói họ nghe cũng hiểu. Rồi họ đi từ hội thảo trở về, lập tức bắt tay vào công việc chuẩn bị cho hội thảo khác, vậy thôi. Họ trở thành một loại salon có học.

Cho nên, tôi mới giật mình khi thống kê, biết rằng ở ta có rất nhiều tiến sĩ. Nhưng những gì mà các tiến sĩ ấy làm lại khó biết vô cùng. Bởi lý do chúng vô cùng ít ỏi.

Hoá ra, nếu như có con đà điểu rúc đầu vào cát, thì cũng có con người rúc đầu vào khoa học, để làm một thứ duy nhất: trốn tránh cuộc đời.

Sẽ có người nói, trốn tránh không phải thói quen của người trí thức. Vâng, khi người ta trí thức thực sự. Còn ở đây, như tôi đã nói, người ta trí thức salon. Người ta có bằng cấp, thì với một niềm vui duy nhất là cho người khác ngắm và nhân thể tự ngắm mình.

Xã hội có biết điều này không? Xã hội ở bên Tây thì biết. Đã "chìm đắm" trong đại dương khoa học từ lâu, bên ấy người ta rất quen với các loại… bèo!

Chẳng hạn, nếu bạn ở các nước đó, bạn xưng là tiến sĩ, thì thiên hạ sẽ nhìn bạn với hai con mắt: một là kính nể, hai là nghi ngờ. Lý do họ nghi ngờ? Vì công chúng thừa biết những anh tốt nghiệp đại học không việc làm, chả có cách nào khác tiếp tục học thêm, và rồi cũng có đủ thứ bằng này nọ.

Chính vì vậy, ở bên ấy, khi phỏng vấn, người ta không thích đề cập đến bằng cấp, mà đến những việc đã làm. Đã từ lâu, những xã hội văn minh hiểu rằng khoa học cần phải được ứng dụng. Mất tính ứng dụng, kiến thức chỉ còn là một mớ trưng bày, và để… ngồi lên.

Nhưng trong xã hội ta, nơi khoa học chưa phát triển ở bậc cao, ánh hào quang của nó vẫn còn lấp lánh, thì vẫn nhiều anh nhanh chóng lợi dụng điều này.

Các anh đó tranh thủ biến kiến thức thành một thứ đệm hoặc chăn bông êm ái. Để ngủ ngon và để khỏi làm gì. Từ lúc nào, họ biến mình thành một thứ salon thực sự, họ vừa là ghế vừa là kẻ… ngự lên.

Chả lẽ, không ai phát hiện ra chuyện đó? Có chứ. Nhưng tâm lý người ta hay tha thứ. Bởi salon có nhiều kiểu không tiện lắm, nhưng vẫn cần có để cho sang!

Lê Thị Liên Hoan

P/s: ...đành im lặng là vàng, chứ lên báo đài, ti vi múa mép cho lắm rồi cũng không thể thoát được... ốc bươu vàng!

Xem thêm:


Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

Phải gọi thẳng tên tục là “ăn cắp”


>> Cực kì đơn giản nhưng tại sao không công bố
>> Kịch bản nào cho bất động sản 2013


Đào Tuấn - Cái gốc, không phải chỉ là những cuộc vi hành đột xuất của một bí thư tỉnh ủy nào đó. Cái gốc nằm ở hai chữ tinh giản.

Có một dạo, các tỉnh thành ào ạt chế tài cấm cán bộ công chức café, quán xá. Ở Bình Thuận, đích thân Bí thư tỉnh ủy cam kết “Tỉnh ủy sẽ ra chỉ thị nghiêm cấm cán bộ, công chức là cà quán café, quán ăn hay ra chợ trong giờ hành chính. Nếu vi phạm lần thứ nhất sẽ bị kiểm điểm, vi phạm lần thứ hai sẽ bị kỷ luật”. Ở Quảng Trị, UBND tỉnh thậm chí còn giao Đài PTTH ghi hình và phát trên sóng của Đài THHT tỉnh các vi phạm của cán bộ, công chức, viên chức về việc sử dụng thời gian làm việc, tập trung vào các hành vi đi muộn, về sớm, chơi games, uống rượu bia, cà phê… trong giờ làm việc.

Chỉ thị ào ạt, nhưng từ bấy, chưa thấy có mấy công chức bị xử lý, dù hành vi của họ không thể gọi khác hơn là “ăn cắp”- ăn cắp thời gian được trả lương bằng tiền thuế của dân. Lý do cũng không phải là không thể “ba mặt một lời”. Ở Vĩnh Long, ngày 14.9 năm ngoái, cả Sở Công thương, kể cả nhân viên bảo vệ, đã bỏ nhiệm sở đi nhậu mừng tân Giám đốc trước sự kinh ngạc của người dân. Hồi cuối năm 2012, Sở Nội vụ Ninh Thuận chỉ qua một đợt khảo sát nho nhỏ đã ghi nhận có đến 224 trường hợp cán bộ công chức, ở hầu hết các đơn vị “đi muộn về sớm”. Thật kinh khủng, có tới hơn 100 người đi trễ hơn 30 phút. Và không ít trong đó đi trễ tới…105 phút.

Chưa hề có một cuộc khảo sát xung quanh việc công chức đã sử dụng thời gian công, được trả bằng tiền thuế dân, để làm những gì “tư”, dù điều đó, bất cứ ai cũng có thể nhìn thấy hàng ngày: Café, nhậu nhẹt, chơi game, xem phim, buôn cổ phiếu, buôn dưa lê đến “nóng máy, chập điện”, thậm chí, nội trợ, kiểu “nhặt rau bí, cắt râu tôm”, ngay trong giờ làm việc, ngay trong phòng làm việc, ngay trong cái gọi là công sở.

Có một nhận xét, của dân, tất nhiên, cần phải chép ra đây “Công sở buổi sáng đã chuyển đến quán café, buổi chiều thì mở ở quán nhậu”.

Cửa quan, vốn đông nhưng dân vẫn kêu việc không chạy có lẽ là vì vậy.
Chỉ thị đầy. Quy định vô thiên lủng. Chế tài nặng có, nhẹ có, không hề thiếu.

Vậy cái thiếu ở đây là thiếu cái gì?
Sáng nay nay, theo Tuổi trẻ, Chủ tịch Phú Yên Phạm Đình Cự tuyên bố sẽ xử lý kỷ luật những cán bộ bỏ việc trong ngày 23-2, ngày đầu tiên đi làm sau Tết. Ở Quảng Bình, đích thân bí thư Lương Ngọc Bính “vi hành đột xuất” tại các quán café. “Tôi là người đứng đầu nên phải kiểm tra đột xuất”- ông nói với Thanh Niên, “Rồi đây tôi sẽ về các huyện nữa, ở những nơi tập trung quán xá nhiều, sẽ kiểm tra đột xuất. Mình lãnh đạo phải đi trực tiếp mới biết người thật việc thật, thiết thực, đi vào cuộc sống chứ chỉ nghe nói lại nhiều khi không chính xác. Đợt thứ hai mà phát hiện ai là kiên quyết xử lý nghiêm, thậm chí gọi cơ quan đến nhận người. Không thể chấp nhận cán bộ ăn lương nhà nước, ăn lương của dân mà đi la cà như thế được. Việc nhỏ nhất không làm được thì việc gì làm được, trong khi cứ kêu là thiếu cán bộ, thiếu biên chế. Nhưng tôi tin rằng sau chuyến này anh em sẽ chấn chỉnh tốt hơn”.

Hóa ra, cái thiếu là thiếu những chuyến vi hành của những người ban hành chỉ thị, để chứng minh rằng đó không phải là chuyện “hòa cả làng”, là “cá mè một ruộc”. Cái thiếu, còn là thiếu sự nghiêm khắc để sự xuê xoa, cả nể kiểu làng xã che khuất một dị tật của nền hành chính công.

Hoan hô ông bí thư. Người dân cần những chuyến vi hành như thế. Người dân cũng tin rằng nếu “thượng” có những chuyến vi hành, hẳn nhiên, “hạ” không thể loạn được.

Nhưng có lẽ, cái gốc, không phải chỉ là những cuộc vi hành đột xuất của một bí thư tỉnh ủy nào đó. Cái gốc nằm ở hai chữ tinh giản.

Người dân nghĩ mãi chưa ra tại sao tình trạng “30% công chức cắp ô”, “có cũng được không có cũng không sao” đã được định lượng thậm chỉ bởi một Phó Thủ tướng mà chúng ta không tinh giản quách nó đi, cho nhẹ gánh thuế của dân!?

P/s: ... cóp lại bài của Đào Tuấn để tặng riêng cho còm sĩ "nặc danh" quen thuộc!

Xem thêm:
- Họp phụ huynh
- Nghe lại tiếng chửi
- Cổng chùa thiện ác
- Nhân định và thiên lý

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Dư luận viên, vô dụng và hữu ích



***


Chuyện ông Hồ Quang Lợi, quan chức truyền thông chính phủ thông báo về một "đội ngũ bút chiến, dư luận viên" khiến cộng đồng mạng có thêm đề  tài hấp dẫn để  bàn tán. Xã hội tiến bộ là một xã hội phản biện, cái được gọi là "bút chiến, dư luận viên" thực chất ra cũng là một hình thức phản biện, nhưng nó xuất hiện trong một  đất nước không có báo chí tư nhân, cùng một hệ thống tuyên truyền khổng lồ từ trung ương đến cơ sở vốn đã "ưu ái" dành cho người dân những bữa cơm "định hướng" no nê, nhàm chán... vài chục năm qua. Cái gì cũng có tính hai mặt của nó, người viết nhìn tính đa chiều của sự việc này theo cách riêng của mình.

Vô dụng!
Sự vô dụng đến ngay từ ý định cũng như mục đích triển khai thực hiện "đội ngũ bút chiến, dư luận viên" này của nhóm người "sáng tạo, thành lập" ra nó. Thất bại là điều tất yếu, dễ hiểu. Trong một thời gian quá dài, nếu ai chịu khó làm một con số thống kê thì sẽ thấy được hầu như, đa số những "kiến tạo" mang "đầu óc, tầm vóc quan trí quốc doanh" đều dẫn đến kết quả như thế. Một việc làm chí công vô tư, xuất phát từ cảm xúc chính mình, đại diện cho lẽ phải, cho tinh thần tiến bộ xã hội... bao giờ cũng đánh động, thuyết phục lòng người hơn là những gì vụ lợi, gượng ép, bắt buộc, định hướng, không thật lòng, qua loa đại khái cho xong chuyện...

Đã thế, ngay từ khi chưa hình thành cái nhóm "chuyên gia" ấy, thế giới mạng đã làm quen với những cụm từ "an ninh mạng, công an mạng, bồi bút, bút nô, quân phản động ...". Ở đời, "chín người mười ý" là chuyện thường, bản thân các bạn còm "trong sáng, ngây thơ" khi đưa ra những lập luận trái ngược nhau đã lập tức "tặng" cho nhau "danh hiệu nói trên" mà không thèm phải chứng minh, dẫn chứng làm chi cho mệt. Như vậy, với "nặc danh, bút danh, bí danh, tục danh .., và những cái tên đặc biệt khác" cộng đồng còm đã chuẩn bị cho mình một thái độ phù hợp với suy nghĩ và tính cách riêng của mình. Điều đó chẳng có gì mới mẻ, nó được định hình ngay từ thũa sơ khai của các trang web, blog có phản hồi, và sự cảnh giác đó lại "vô cùng cần thiết" đối với thể chế chính trị "nói vậy mà không phải vậy" ở Việt Nam.

Cuối cùng, quan trọng nhất vẫn là nội dung, mà bạn đọc bây giờ thừa thông minh và cũng chỉ đủ thời gian để sàng lọc những thông tin cần thiết, có ích cho chính bản thân mình.

Hữu ích?
Muốn viết được "bút chiến", muốn làm được "dư luận viên", thì người ấy ít nhất cũng biết được cái chữ, phải ngồi đọc, ngồi viết, chịu khó "lang thang" tìm tòi trên mạng, tức là không thất nghiệp, tức là được trả lương để nuôi mình và giúp đỡ gia đình. Điều đó hữu ích hơn những kẻ cũng ăn lương nhưng suốt ngày nhậu nhẹt, cà phê, thuốc lá, chờ điện thoại đi đến chổ này chổ kia, dùng bạo lực thay lý lẻ, luật pháp để đạp mặt, bẻ tay, khóa chân những dân lành khắc khổ lam lũ tội nghiệp.

Mặt khác, khi "chuyên gia bút chiến", "dư luận viên" tung ra những ý kiến trái chiều, buộc người tạo ra nội dung ban đầu cũng như bạn đọc phải suy nghĩ và tìm cách phản biện, sự đa chiều đó theo nghĩa tích cực sẽ giúp cho tất cả mở rộng tri thức, từ đó rút ra được những kinh nghiệm, ý tưởng, lập luận bổ ích riêng cho từng cá nhân trong diễn đàn.

Blogger Bùi Thanh Hiếu tự giới thiệu mình là dân giang hồ, nhưng do bản tính mê cái chữ, siêng đọc sách, gần gũi tiếp xúc thường xuyên với các bậc nhân sĩ, trí thức hàng đầu của VN mà giờ đây, cộng đồng blog trong và ngoài nước biết đến một cây bút mạng quen thuộc, biết đến những bài viết "Đại vệ chí dị" thú vị dưới tục danh "Lái gió" hay "Người buôn gió". Đồng thời, anh ta cũng là một công dân mạng xông xáo, nhiệt huyết với phong trào dân chủ. Dẫn chứng ra như vậy để nói rằng, dù  các "chuyên gia bút chiến", các "dư luận viên" có tham chiến với những lời lẽ "ba que xỏ lá" thì trong quá trình "ngồi đọc", ngồi "lang thang tìm tòi" ấy, họ cũng tự giữ lại cho mình những ý hay, điều lạ .., và ngộ ra được ít nhiều chân lí, lẽ phải, những tư tưởng tiến bộ của nhân loại mà vì hoàn cảnh bị "nhồi sọ", họ đã bất hạnh chưa thể làm quen, tiếp nhận, tiếp xúc được. Cứ như thế, "nước chảy đá mòn", "kiến tha lâu đầy tổ", biết đâu một ngày đẹp trời, họ lại trở thành những "chiến binh dân chủ" thực thụ từ lúc nào mà chính họ cũng không hay biết.

Ngay lúc định hình những trang blog cộng đồng, các nhà báo Việt Nam (tất nhiên là công tác tại báo quốc doanh) từ thái độ không dám, đến một số rất ít .., và hiện tại thực tế cho thấy, có rất nhiều nhà báo đã mạnh dạn tạo những trang blog cá nhân. Họ viết lung tung, đủ mọi thứ chuyện trên trời dưới đất, và quan trọng hơn là trong những nội dung ấy không thiếu cả sự phê phán, chỉ trích những khuyết điểm, thói hư, tật xấu của chính phủ, của chế độ. Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, người được đề cử giải thưởng "Công dân mạng 2013"  vừa tâm sự với BBC "Nhà báo VN nghĩ mà không dám nói". Chẳng sao, từ "nghĩ được" đến "nói được" là cả một quá trình, nhưng phát biểu đó đã minh chứng rõ ràng cho chân lý  "những điều hay, những tiến bộ, những tư tưởng thời đại... đã được, sẽ được, phải được... tiếp thu, định hình, lưu lại" trong đầu những người theo nghề viết lách ấy-nói riêng, và cho tất cả mọi người chúng ta-nói chung.

Vậy thì, thay vì những "dèm pha, nhạo báng" theo kiểu "chơi tao, tao chơi lại" hay "biết rồi, khổ lắm, nói mãi" thì giới blogger, những công dân mạng "lề trái", "lề nhân dân" .., bằng nhiều cách diễn đạt, hãy cố gắng viết những bài thật hay, thật bổ ích, phản ánh trung thực, đầy ắp tính thời sự, lời lẽ mạch lạc, rõ ràng, thuyết phục... để giúp tăng thêm tính "hữu ích" cho những "chuyên gia bút chiến", những "dư luận viên" mà chính quyền buộc phải khổ sở gấp rút "thụ tinh, mang nặng, đẻ đau, nuôi dưỡng" bởi vì, ... bộ máy tuyên truyền khổng lồ hiện nay đã bất lực.

 Tình hình kinh tế trong nước diễn biến quá bi đát, người dân đã, đang, và sẽ... thất nghiệp dài dài, ai có được "công ăn việc làm" thì nên mừng cho họ.

MP


Xem thêm:
- Quan báo tào lao và công luận "nhao nhao"
- Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh
- Trương Duy Nhất và Tom Cat
- Ẩn số anh Ba Sàm
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính