Hiển thị các bài đăng có nhãn luật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn luật. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

Cái gốc của chuyện xử phạt hành chính

>> Sự quanh co hợp lý (vậy đến khi nào mới hết quanh co?)
>> Chí Phèo bị phạt... vì chửi bậy? (Nhân tiện mời bà con xem lại bài >>> này)
>> 1 - 0 (trận cầu?)


Có nhiều hành vi, như đổ rác xuống kênh, mương, phải xử phạt hành chính vì không thể đưa hết ra tòa phân xử. Nhưng một khi có hàng ngàn hành vi (như chửi thề) được đưa vào nhiều dự thảo từ nhiều Bộ để xử phạt hành chính thì phải tìm hiểu nguyên nhân do đâu, xử như thế có đúng không?

Trong một thời gian ngắn chúng ta nghe đến nhiều dự thảo xử phạt hành chính được các bộ lần lượt đưa ra để người dân góp ý. Quy trình này tạo ra hai hiệu ứng hay đúng hơn là hai cảm giác: cảm giác rất nhiều văn bản bỗng tập trung vào quản lý hành vi con người, chăm chăm chuyện xử phạt và cảm giác sự phản ứng của người dân vào nhiều điểm của các bản dự thảo là có lý và lan rộng từ ngành giáo dục, lao động đến giao thông, an ninh trật tự, tư pháp. Bất cứ văn bản dự thảo nào đưa ra dường như đều có vấn đề.

Loại trừ chuyện hiểu sai như chuyện phạt người không mặt quần áo lót, đa số các chi tiết được báo chí nêu lên để phản đối là có cơ sở.

Lấy ví dụ chuyện xử phạt “quấy rối tình dục” của Bộ Lao động-Thương binh-Xã hội. Quấy rối tình dục là một hiện tượng khá phổ biến, đáng lên án và phải tìm cách giải quyết để phòng ngừa. Nhưng phòng ngừa, ngăn chặn bằng xử phạt hành chính thì không ăn thua gì cả vì nhiều lý do. Thay vào chuyện xử phạt hành chính, lẽ ra phải khuyến khích một hai trường hợp bị quấy nhiễu tình dục kiện ra tòa, đối tượng bị kiện không chỉ là người gây ra chuyện quấy rối tình dục mà còn là nơi để xảy ra tình trạng này. Mức phạt thật nặng, mức yêu cầu bồi thường thật cao đối với đơn vị, tổ chức hay doanh nghiệp để xảy ra tình trạng quấy rối tình dục sẽ làm họ phải đề ra nội quy, thủ tục báo cáo, giám sát để không xảy ra chuyện quấy rối trong tương lai.

Chuyện xử phạt “ngoại tình” của Bộ Tư pháp cũng tương tự; đây là mối quan hệ dân sự, phải được xử lý bằng tòa án, giữa các bên liên quan chứ Nhà nước không có vai trò can thiệp ở đây.

Nhìn lại hàng loạt dự thảo nghị định xử phạt hành chính ở nhiều lãnh vực, do nhiều bộ đưa ra mới thấy đó là do Luật Xử phạt vi phạm hành chính ra đời vào năm 2013 và có hiệu lực từ 1-7-2013. Để luật đi vào cuộc sống cần có nhiều nghị định cụ thể hóa mức phạt ở nhiều lãnh vực và đây là đầu dây mối nhợ cho nhiều bài báo nhiều tranh cãi trong thời gian gần đây liên quan đến cụm từ “xử phạt hành chính”. Đã có những bộ đưa ra dự thảo riêng của ngành mình như Bộ Giáo dục và Đào tạo, Bộ Tư pháp, Bộ Lao động – Thương binh – Xã hội… và gần đây nhất là Bộ Công an.

Nếu mọi người cứ mãi săm soi những điều khoản cụ thể ở các nghị định này thì sẽ không bao giờ bàn hết được vì các lãnh vực có thể áp dụng xử phạt hành chính rất rộng, không thể liệt kê hết ở đây. Vấn đề đáng bàn hơn là liệu xử phạt hành chính tràn lan như thế là một sự lẫn lộn giữa chức năng hành pháp của bộ máy hành chính với chức năng tư pháp và lập pháp hay không? Bao nhiêu hành vi có thể phạt, bao nhiêu hành vi là nói chơi cho vui vậy thôi? 

Lấy ví dụ một hành vi bị phạt là “Có hành vi bạo lực trong sinh hoạt tình dục của vợ chồng” – làm sao có ai chứng kiến để phạt, nghe một trong hai bên mà phạt thì liệu có chính xác, làm sao một cơ quan hành chính lại đóng vai trò phân xử đúng sai.

Thiết nghĩ mọi văn bản pháp luật điều chỉnh hành vi con người đều phải do Quốc hội ban hành, Chính phủ giám sát việc thực thi và hệ thống tòa án sẽ phân xử đúng sai dựa theo luật. Không thể có chuyện Luật Xử phạt vi phạm hành chính không quy định cụ thể hành vi mà giao cho Chính phủ quy định hành vi vi phạm rồi đưa ra mức phạt. Trong một bài viết, GS Nguyễn Đăng Dung (Đại học Quốc gia Hà Nội) nhận định: “Việc ủy quyền cho Chính phủ quy định hành vi vi phạm và hình thức xử phạt đối với hành vi đó là chưa thực sự phù hợp với Hiến pháp, trong trường hợp này, các cơ quan hành pháp đã thực thi chức năng lập pháp”.

Nay chỉ mới có các bộ đưa ra dự thảo Nghị định mà dư luận đã xôn xao, hiểu nhầm và phản đối như thế, thử hỏi nếu các địa phương cũng vào cuộc, đưa ra những quy định của riêng họ để xử phạt vi phạm hành chính tràn lan thì luật pháp nước nhà sẽ đi về đâu. Cần phải hạn chế việc các cơ quan hành chính xử phạt mà nên chuyển sang cho ngành tư pháp phân xử tại tòa án.

Hiến pháp hiện hành quy định: “Không ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của Tòa án đã có hiệu lực pháp luật”. Phạt tiền cũng là một dạng hình phạt cho nên rất có thể mọi quy định phạt tiền do vi phạm hành chính đều là trái với Hiến pháp.

Bổ sung: Nói đến chuyện xử phạt hành vi chửi tục nơi công cộng, tôi bỗng nhớ đến phim Demolition Man, vai chính là  Sylvester Stallone, một cảnh sát thời 1996 bị đông cứng đến năm 2032 mới được rã băng để truy lùng tội phạm. Anh này chuyên bị máy phạt vì quen miệng chửi thề như ngày xưa; đến thời điểm này dân chúng không còn chửi thề nữa, ai chửi đều bị máy báo phạt. Lúc coi phim cứ nghĩ chuyện khoa học viễn tưởng là phải vậy, ai dè chúng ta cũng có quy định phạt chửi thề!!!

Chửi thề là một phản xạ tự vệ về mặt tâm lý, một kiểu xả xú báp, bằng không tâm lý đè nén mãi sẽ đến chỗ bùng nổ rất nguy hiểm. Phạt là vô lý.

Nguồn: Nguyễn Vạn Phú

Xem thêm:
- Cò truyền thông
- A dua, chửi đổng và ngứa mồm
- Con bò và Đức Hiển

Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013

Biến tướng "luật rừng"

>> Âm thầm bỏ học
>> Tranh của họa sĩ VN bán được giá kỷ lục
>> Dàn xếp đấu giá đất, trục lợi tiền tỷ
>> Bộ Công an xác nhận bắt ông Nhất ( ...một nhà nước pháp quyền thì ko thể bắt giam một người vì tội "chửi đổng" và "a dua" . Nói như bạn BCH thì đứa nào kênh kiệu, có cái mặt đáng ghét thì phải bắt nhốt cho hết à ?)


Luật rừng - "luật” của kẻ mạnh hay những quy định bất thành văn, những cái "lệ”, thói tục của giới giang hồ, thậm chí chỉ của một nhóm người nào đó âm thầm len lỏi trong các hoạt động xã hội, trong dòng chảy của cái gọi là xã hội đen. Mọi quy định bất thành văn, những cái gọi là luật rừng, xã hội đen cũng có những biến tướng của nó. Ngay chính những văn bản quy phạm pháp luật hẳn hoi cũng đã bị người ta làm cho trái, cho biến tướng.

Luật pháp do con người và xã hội xây dựng, nhằm mang lại sự ổn định trật tự xã hội, vì lợi ích của xã hội. Với xã hội tiến bộ, đặc biệt là xã hội ta, luật pháp phục vụ, đảm bảo sự công bằng cho mọi người dân. Mọi hành vi, mọi thứ "luật” trái quy định, luật pháp chính thống đều không được chấp nhận, phải xử lý.

Lâu nay, người dân rất bất bình trước những hoạt động trái pháp luật, mang tính tội phạm, liên quan hoạt động xã hội đen, đặc biệt sự biến tướng của nó. Chỉ xung quanh chuyện những cái gọi là "nhìn đểu” đã liên miên xảy ra các vụ ẩu đả, án mạng mà nạn nhân ở mọi lứa tuổi, kể cả sinh viên, học sinh...Chuyện một nữ sinh ở phường Xuân La, quận Tây Hồ, TP.Hà Nội hôm 12-5, đi dạo, chỉ vì phản ứng những lời ngang trái của kẻ côn đồ mà bị truy sát đến tận nhà. Nhóm côn đồ đông đảo tiếp ứng còn ngang nhiên hành hung, đánh đập những người trong gia đình, đập phá tài sản. Sự ngông nghênh, ngang ngược đã thách thức pháp luật, bất chấp các quy định về đạo đức, phong tục tập quán của xã hội. Đó không chỉ là những biểu hiện bột phát của hành vi. Những việc như nhóm côn đồ đột nhập vào trang trại của một người dân ở khu vực xã Cam Tuyền, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị hôm 16-5, ném đá, đập phá, lớn tiếng thách thức: "Phá hết, ai ra thì giết”...đã diễn ra không phải là ít. Các băng đảng, phe nhóm đã hoạt động theo những đơn đặt hàng, đòi nợ, quấy rối, sẵn sàng đâm chém, giết người. Nhiều vụ xảy ra như vụ truy sát Giám đốc Bệnh viện Thanh Nhàn (Hà Nội) gần đây, hoặc đã xảy ra án mạng nghiêm trọng như vụ Thảo Cầm Viên (TP. HCM) trước đây. Theo thống kê sơ bộ của ngành chức năng, cả nước hiện vẫn tồn tại hơn 300 băng nhóm tội phạm với hàng nghìn đối tượng hình sự có biểu hiện hoạt động tội phạm. Tại TP. HCM, chỉ tính từ 15-12-2012 đến 15-3-2013, đã xảy ra gần 1.500 vụ phạm pháp hình sự, làm chết 27 người, 198 người bị thương, tài sản bị thiệt hại trên 59 tỷ đồng. Mặc dù nhiều nơi như TP. Hà Nội, TP. HCM đã mở các đợt cao điểm phòng chống tội phạm... nhưng - như Thiếu tướng Nguyễn Phi Hùng, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát phòng chống tội phạm (Bộ Công an) nhận định – TP. HCM chỉ mới kìm hãm, làm giảm được tính chất manh động và sự lộng hành của tội phạm. So với năm trước, tội phạm vẫn gia tăng, vẫn còn những vụ án đặc biệt nghiêm trọng, vẫn còn các băng nhóm xã hội đen hoạt động chi phối nhiều địa bàn.

Oái oăm thay, như chính nhận định của ngành công an, trong nhiều trường hợp, không ít người dân sử dụng tội phạm, các đối tượng xã hội đen để đòi nợ và để bảo vệ bản thân, chấp nhận bảo kê, bỏ tiền ra thuê lực lượng này. Không ít các công ty, doanh nghiệp đã sử dụng lực lượng xã hội đen, sử dụng "luật rừng” và những biến tướng của nó trong hoạt động của mình. Trong vụ cưỡng chế thu hồi đất tại Văn Giang, đã xảy ra vụ côn đồ hành hung người tố cáo; hay vụ côn đồ đánh 11 người dân ở xã Đại Thắng (Tiên Lãng, Hải Phòng) vừa xảy ra, người ta nghi ngờ về sự bắt tay của chủ đầu tư với xã hội đen. Cũng như trong nhiều vụ việc khác, người ta nghi ngờ sự bất lực, khoanh tay đứng nhìn của cơ quan chính quyền. Ở đây chưa dám nói như có ý kiến cho rằng, có nơi người ta còn "bật đèn xanh”, chấp nhận kiểu bảo kê, thực hiện luật rừng biến tướng, trái luật pháp này.

Mới đây, Văn phòng Chính phủ đã có công văn gửi Bộ Công an cùng một số tỉnh thành khẳng định, những băng nhóm kiểu xã hội đen hoạt động bảo kê, lộng hành đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh, trật tự tại địa phương, gây bức xúc trong nhân dân. Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Trưởng ban Chỉ đạo phòng, chống tội phạm của Chính phủ đã yêu cầu chỉ đạo về việc điều tra, xử lý; yêu cầu các cơ quan kiểm tra, làm rõ trách nhiệm và xử lý nghiêm các tập thể, cá nhân có liên quan thuộc quyền quản lý trong việc để các đối tượng, băng nhóm tội phạm này hoạt động. Như vụ việc côn đồ đánh dân ở Tiên Lãng, Thủ tướng cũng đã liên tiếp có hai công văn chỉ đạo yêu cầu các cấp chính quyền Hải Phòng giải quyết và xử lý nghiêm. Nhiều vụ việc như vụ xảy ra ở Tây Hồ (Hà Nội), Cam Lộ (Quảng Trị) cũng đang chờ công an điều tra...Vấn đề đặt ra cần làm rõ trách nhiệm, xử lý rốt ráo trách nhiệm của những cá nhân, tập thể liên quan. Nếu không có sự mạnh tay, sự vào cuộc rốt ráo của các cơ quan chức năng, chính quyền các cấp thì xã hội đen cùng những biến tướng của nó sẽ lộng hành, làm rối loạn xã hội. Và sự thiệt thòi cuối cùng vẫn là về phía người dân. Như vụ ở xã Đại Thắng, Tiên Lãng, một người dân than thở: "Bị đánh nhưng biết nghi ngờ bắt đền ai. Côn đồ đánh dân xong thì bị công an xã để "sổng” mất. Chính quyền thì bảo đang chờ điều tra. Thế là coi như mình tự đánh vào mình”.

Kiên Long - ĐĐK

Xem thêm:
- Luật và người hiểu luật
- Hai vị họ Phạm đứng ngoài cuộc chơi?
- Chuyên án thú nhồi bông?
- Viết blog có bảo kê?


Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

Báo chí thời mạt vận

>> Giáo sư Hồ Ngọc Đại: Giáo dục vì lợi ích của ai?
>> 3 câu hỏi chất vấn GS Nguyễn Lân Dũng khiến độc giả "mất ăn, mất ngủ", nhân tiện mời bà con đọc lại bài >>> này!
>> Bộ ngực của Angielina Jolie và "khối u" bô xít Tây Nguyên







P/s: Câu chuyện của Phương Uyên, Nguyên Kha chẳng muốn viết, chẳng muốn nhắc đến làm gì, thế nhưng khi đọc được những dòng tít >>> này khiến mình phải văng tục. Có ai đó gọi những chữ "báo chí" kia là "cuối đáy ti tiện", sự thật đúng như vậy đấy!

Xem thêm:
- Bài báo này ra đời năm 1938
- Chuyện cái "ba vạn chín nghìn"
- Ngột ngạt tâm linh, văn minh và văn hóa

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

Luật và người hiểu luật

>>> Tự đào hố chôn mình
>>> NHNN đã tự điều chỉnh


Chỉ cần 5 phút, chánh án Lê Văn Trúc thay mặt TAND huyện Mỹ Tú công khai xin lỗi anh Trương Hoàng Hiếu vì vì bị tù oan hơn 900 ngày. Tờ Dân Trí cho biết "trao đổi thêm, ông Trúc cho hay, việc oan sai trên là hoàn toàn nằm ngoài ý muốn và rất mong được anh Hiếu cùng gia đình... thông cảm. Vất vả, khổ nhục vì nỗi oan của con trước đây, cha mẹ anh Hiếu xin phát biểu nhưng phía TAND huyện Mỹ Tú đã không đồng ý". Bản tin báo mà sáng hôm nay mình đọc thấy ấn tượng nhất.

Cũng cần phải đối chiếu cách đây vài ngày có một bản tin "bị bỏ bê trong chốn biệt giam 22 tháng, một tù nhân được bồi thường 15.5 triệu đô". Câu chuyện xảy ra ở tiểu bang New Mexico, ông Stephen Slevin đã phải trải qua 22 tháng tù biệt giam trong nhà tù. Trong suốt thời gian đó, sức khỏe tâm thần của ông bị xuống dốc, da bị mọc nấm, và ông đã phải tự nhổ răng vì bị từ chối khi cần gặp nha sĩ. Một thỏa thuận gần đây với quận Dona Ana đã đem lại cho ông số tiền bồi thường 15.5 triệu đô.

Để tạo dư luận hiểu về luật, tin tưởng ở sự công bằng của luật, trách nhiệm trước hết thuộc về những người hiểu luật, những người đại diện cho việc triển khai, thực thi và tài phán công lý. Vừa rồi, trên trang mạng xã hội facebook, nhà báo Nguyễn Đức Hiển đã lên tiếng bênh vực việc "cho phép công an nổ súng" mà cộng đồng đang bàn tán nghi ngờ về tính vi hiến của dự thảo. Một người từng học luật, hiện đang giử chức Tổng Thư kí Báo Pháp Luật TP.HCM lại nhận định một vấn đề "quá lớn, nhạy cảm" bằng vài dòng ngắn ngủn và giọng văn trịch thượng. "Ngu như bò" là lời phán xét cuối cùng của Bố cu Hưng dành cho những ai dám nghịch ý với mình trong entry "cố tình cạnh tranh với bò".

Các phương tiện truyền thông hiện tại được huy động cận lực "để" cùng nhân dân cả nước tập trung vào việc sửa đổi Hiến pháp nhằm thích nghi với vận hội mới. Một chánh án Lê Văn Trúc, một nhà báo Nguyễn Đức Hiển... chưa hẳn đã nhiều, nhưng đủ khiến người dân thêm phần ngán ngẫm.

MP

P/s: >>> quá khủng khiếp!

Xem thêm:
- Con bò và Đức Hiển
- Trồng cây đầu năm hay là phá

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013

Tự phủ nhận mình không dễ

Lời bàn: Nhà thơ Bùi Minh Quốc từng viết: "Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa/Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi". Như vậy, cũng cần hiểu sự lên ngôi đó trong mọi hệ quy chiếu ... để nhận biết ai mới là người đểu cáng chứ. (MP)


Tầm này năm ngoái (Tết con Thìn-2012) ông Đặng Hùng Võ, nguyên thứ trưởng Bộ KH CN&MT nổi lên như 1 người hùng của dân qua thái độ rõ ràng dứt khoát ủng hộ anh em ông Đoàn Văn Vươn trong vụ đất đai Tiên Lãng-Hải Phòng. Nhưng chỉ sau đó ít lâu ông lại là đối tượng bị lề trái công kích qua vụ Văn Giang-Ecopark vì những văn bản ông ký nháy khi còn đương chức đương quyền. Cuối năm ông lại được vỗ tay lần nữa khi ngồi ở trụ sở Bộ cũ (ai có thể?), tiếp những người dân Văn Giang khiếu kiện và nói lời xin lỗi. Tiếng vỗ tay chưa ngớt thì ông đã “nói lại” gây chưng hửng cho những người mới vừa vỗ tay khen ông.

Những chiến sĩ tích cực và ẩn danh của lề trái trên mạng ảo ngay lập tức mắng ông Võ là lo giữ cái sổ hưu. Thật ra không phải vậy. Dưới thời độc tài toàn trị của nhà Ba Dũng, các ông Nguyễn Quang A, Tương Lai, Nguyên Ngọc…, những người vẫn ra Bờ Hồ biểu tình hay ký hầu hết các kiến nghị tập thể đăng chỗ chị Ba Sàm, không bị mất sổ hưu, mà vẫn được dành đất biên bài trên các tờ báo lề phải, chẳng hạn tuần nào chúng ta cũng gặp ông Quang A trên tờ Lao Động dù ông tổng tờ này không còn là ông Tống Văn Công “dân chủ”.  Ông Giáo sư Võ, không có 1 công trình khoa học cá nhân nào đủ có danh gì với núi sông, nếu có được biết đến, thì là được biết đến nhờ vai trò thứ trưởng, tạm cho là thứ trưởng tốt đi, nay nếu phủ nhận những gì ông làm khi ông là thứ trưởng, thử hỏi ông Võ sẽ còn lại gì. Chẳng còn gì cả. Tự phủ nhận mình không dễ.

Không chỉ ông Võ. Tất cả các ông lý cựu, cựu mưu sĩ cho các ông lý cựu, đang nổi lên như những đại diện ưu tú của dân tộc bên chỗ Ba Sàm, khi ký 1 văn bản mấy mươi hai “nhân sĩ trí thức” góp ý hiến pháp và đề xuất 1 mô hình đa đảng tổng thống chế (chủ-tịch-nước chế) Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và được Ba Sàm cùng các đồng minh nhìn đó như bản góp ý duy nhất chấp nhận được đối với chế độ (bất cứ ai khác định góp ý sẽ bị cho là tay sai cho chế độ làm loãng dư luận để bản dự thảo hiến pháp lý cựu Việt Nam Dân chủ cộng hòa này bị chìm đi), cũng chưa thấy ai tự phủ nhận mình. Người đứng đầu đoàn nhân sĩ được chính quyền tiếp đón và tiếp nhận bản góp ý (tất nhiên họ sẽ không xem xét) là cựu bộ trưởng tư pháp Nguyễn Đình Lộc chưa thấy tự vấn khi ông còn đầy đủ quyền lực, làm bộ trưởng 1 bộ quan trọng như Bộ Tư pháp, ông đã làm được cái gì, và nay, khi không có những lợi thế đó nữa, liệu ông sẽ làm được những gì. Nghị định 31-CP về quy chế quản chế hành chính, 1 nghị định phản dân chủ bậc nhất, cho phép chính quyền địa phương quản chế các đối tượng không cần qua xét xử, do thủ tướng thương dân Võ Văn Kiệt ký năm 1997 theo yêu cầu Bộ Nội vụ, thì khi đó ông Lộc là bộ trưởng Tư pháp (ông giữ chức suốt 10 năm từ 92 đến 2002) có ý kiến gì, sao ông không “từ chức để phản đối” như cách hành xử dân chủ của mọi ông bộ trưởng không hài lòng với chính sách của người đứng đầu nội các? Còn nếu ngày xưa ông ngu, bây giờ ông tỉnh thì sao ông chưa nói lời sám hối về cái ngu xưa của mình, sao ông không ký bình thường mà phải cố chen làm người đứng đầu đoàn nhân sĩ?

Không trách ông Lộc được. Hầu hết những người đồng đơn với ông, khi ký tên vào bản kiến nghị, đều treo lủng lẳng bên cạnh mình 1 loạt chức danh có được trong chế độ độc đảng mà cái chế độ đó nay họ đòi loại bỏ, nguyên này nguyên nọ. Không ai tự phủ nhận mình khi ghi những chức danh đó theo kiểu “nguyên thứ trưởng vô dụng”, “nguyên cố vấn bất lực”, “nguyên lãnh đạo cơ quan mặt trận tổ quốc bù nhìn”… Không phải vì sổ hưu. Mà vì phủ nhận mình không dễ. Mà vì nếu phủ nhận mình thì tiếng nói của mình cũng thành vô giá trị.

Ngay 1 nhân vật dũng cảm vô song, đấu tranh chống toàn trị trong 1 giai đoạn khắc nghiệt với người đấu tranh hơn nhiều so với các nhân sĩ bây giờ, là cụ Trần Độ, dũng cảm có thừa nhưng vẫn chưa đến mức tự phủ nhận mình. Khi ra khỏi đảng Cộng sản của các ông Mười-Anh-Nông-Dân, cụ Trần Độ nói đảng này không còn là đảng của cụ ngày xưa nữa. Đảng Cộng sản của các ông Mười-Anh-Nông-Dân dù gì thì cũng là đảng cộng sản mở cửa hội nhập. Còn đảng ngày xưa của cụ Độ, đảng Lao động thời Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, là đảng làm Cải cách ruộng đất, bỏ tù không chỉ Nguyễn Chí Thiện mà cả đồng minh thời điểm 90 của cụ Độ là cụ Hoàng Minh Chính, diệt Nhân văn Giai phẩm, dùng vũ lực thủ tiêu Việt Nam Cộng hòa và thủ tướng VNDCCH-thành viên đảng đó, ông Phạm Văn Đồng là người ký công hàm Hoàng Sa.

Nói bản góp ý hiến pháp đi kèm bản dự thảo hiến pháp tự soạn là bản lý cựu là 1 cách nói có phần giản lược. Ngoài các vị lý cựu, các vị cộng sản phản tỉnh nhóm võ văn kiệt, còn có các vị nhóm dương văn minh nữa: Hồ Ngọc Nhuận, Huỳnh Tấn Mẫm…- những người sinh ra và lớn lên ở Việt Nam Cộng hòa, đã đấu tranh để hỗ trợ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa toàn thắng, toàn trị và nay lại kêu gọi bãi bỏ chế độ toàn trị đó, đồng thời cũng chưa có lời nào nhìn nhận lại sự hỗ trợ toàn trị trong quá khứ của mình.

Bên Ba Sàm đang đăng dần sách của GS Lê Xuân Khoa vể chiến tranh Việt Nam, em đang copy dần về máy, đợi bao giờ đủ bộ rồi mới đọc. Nhìn mục lục thấy GS phân tích cái sai của cả VNDCCH, cả VN Cộng hòa, cả các cường quốc… nghĩa là có vẻ đầy đủ khách quan khoa học lắm, nhưng chưa thấy dành phần nào phân tích những người “cánh tả miền Nam” –những người quan niệm chính trị không thể giống VNDCCH (nên thực tế sau này nhiều người chuyển sang đấu tranh: từ Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan xưa đến Hồ Ngọc Nhuận nay) nhưng lại hỗ trợ VNDCCH đắc lực trong 1 cuộc chiến có “bên thắng cuộc” và “bên thua cuộc”. Mà đây là lực lượng thú vị nhất, khó hiểu nhất, rất cần phân tích.

Trong vở chèo rộn rang lề trái lề phải góp ý hiến pháp đầu xuân, xuất hiện ông nghị Hoàng Hữu Phước khật khưỡng đi vào, chân nam đá chân siêu, nói năng lảm nhảm. Càng vui chứ sao. Xem chèo thì phải có hề chèo mới là đúng kiểu.

Nguồn: Cavenui

P/S. Ông Phước mắng ông Dương Trung Quốc ngu khi coi Việt Nam Cộng hòa là có đa đảng. Chẳng biết có không, nhưng Việt Nam Dân chủ Cộng hòa xưa có đa đảng đấy, ngoài đảng Lao động còn có đảng Xã hội của ông Nguyễn Xiển, đảng Dân chủ của ông Nghiêm Xuân Yêm, nay mấy ông ấy đều được đặt tên phố cả. Nhưng vẫn có cải cách ruộng đất, vẫn có đủ thứ đã được nhắc đến ở phần trước. Đa đảng mà đa đảng một bề, thì khác gì một đảng mà có Ba Tư Ba Bá tranh hùng đâu.


Xem thêm:
- Nghĩ về dân chủ
- Tản mạn về điều 88, tham nhũng, dân chủ và văn minh
- Dốt lịch sử, địa lý Việt Nam
- Căn bệnh mãn tính



Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

Từ đất mà ra

(copy để đó, sẽ viết lời bình sau)

Nguyễn Vạn Phú

Trường hợp 1: Doanh nghiệp A. viết một dự án rất thống thiết, xin địa phương cấp đất để xây nhà máy, hứa hẹn đem lại nhiều công ăn việc làm cho địa phương. Sau khi được cấp đất, doanh nghiệp này bèn xin chuyển đổi mục đích sử dụng đất, dùng phần lớn diện tích để “phân lô bán nền”. Người dân trước đó bị giải tỏa nhường đất để xây nhà máy nay khiếu kiện liên miên vì không chịu nổi sự bất công mất đất cho người khác làm giàu.

Trường hợp 2: Doanh nghiệp B. được cấp một mảnh đất với tổng giá trị 80 tỷ đồng. Ngay sau đó một thời gian doanh nghiệp này sang nhượng mảnh đất này cho một doanh nghiệp khác, có dây mơ rễ má với nhau, với giá được kê khống lên thành gần 600 tỷ đồng. Mảnh đất được dùng để thế chấp, vay tiền ở ngân hàng đến 300 tỷ đồng. Dù đất đóng băng, hai doanh nghiệp này vẫn đã hưởng những khoản lời khổng lồ còn ngân hàng ôm một cục nợ xấu.

Trường hợp 3: Công ty địa ốc C. lập dự án bất động sản, chi phí ban đầu bỏ ra chừng 100 tỷ đồng nhưng nhờ cơn sốt đất đai mấy năm trước định giá dự án đến 500 tỷ đồng. Bản thân dự án được thế chấp để vay vốn ngân hàng được đâu 300 tỷ đồng. Công ty này thu hồi ngay 100 tỷ đồng chi phí ban đầu, bỏ túi thêm 100 tỷ đồng tiền xem là lãi, còn 100 tỷ đồng đang xây dựng dở dang. Nay thị trường suy sụp, công ty bỏ mặc dự án cho ngân hàng; ngân hàng không thu hồi được nợ, cũng không dám xem nó là xấu vì như thế phải trích lập dự phòng rủi ro nhiều. Họ cứ tìm cách đảo nợ, nuôi dự án chờ bất động sản được cứu.

Đây chỉ là một vài ví dụ minh họa cho muôn vàn bi hài kịch mà nền kinh tế và người dân đang gánh chịu, tất cả cũng vì đất mà ra. Mặc dù những trường hợp này được công khai trên báo chí trong thời gian gần đây, thiết tưởng nó là loại chuyện ai cũng biết từ lâu. Vì sao không ai can thiệp?

Với địa phương, tiền sử dụng đất thu từ những dự án trên địa bàn là nguồn thu ngân sách béo bở, dễ kiếm, dễ thu, chiếm một tỷ trọng lớn trong ngân sách, không ai dại gì bỏ qua. Có dự án, có ký giấy tờ tức là có xin-cho, một mảnh đất màu mỡ cho tham nhũng được khích lệ phát triển ở khắp mọi nơi.

Với ngân hàng, những năm chạy đua tăng trưởng tín dụng, nhất là những năm kích cầu bù lãi suất, họ không dại gì không cho vay nhất là khi cứ tưởng nắm chắc thế chấp là đất đai đang lên giá từng ngày là nắm đằng chuôi. Không loại trừ tín dụng ngân hàng còn đổ vào các công ty địa ốc sân sau của một số cổ đông lớn bất kể thiệt hại trong tương lai cho ngân hàng. Cuộc đua này làm nảy sinh tình trạng sở hữu chéo giờ vẫn còn là mớ bòng bong.

Với doanh nghiệp, một khi mức lợi nhuận từ hoạt động truyền thống không bao nhiêu, lại nóng ruột vì đồng nghiệp lao vào địa ốc đang thắng lớn, rất dễ bị cám dỗ đổ vốn vào địa ốc. Đây là một canh bạc đang làm nhiều doanh nghiệp thua trắng khi đồng tiền lãi ít ỏi của hoạt động chính phải gánh chi phí tài chính nặng nề từ những dự án địa ốc dang dở.

Chừng đó thực tế cũng đủ để mọi người phải thức tỉnh để ít nhất lần sửa Luật Đất đai sắp tới phải cân nhắc những điều khoản nhằm hạn chế tình trạng lợi dụng đất để thao túng nhiều hoạt động kinh tế.

Trước tiên, không ít thì nhiều, cố tình hay ngẫu nhiên, chính những bên tham gia, gồm doanh nghiệp, ngân hàng và chính quyền địa phương đã thay nhau đẩy giá đất lên cao, tạo ra bong bóng bất động sản. Cứ tưởng giá cao giúp thu được nhiều thuế, tăng lợi nhuận nhưng thật ra rốt cuộc giá cao gây thiệt hại cho tất cả. Chi phí làm ăn ở Việt Nam ngày càng lớn một phần do giá đất tăng vọt trong nhiều năm trước, không nhà đầu tư nghiêm túc nào chịu nổi.

Chuyện đó cũng chưa quan trọng bằng số phận của những người dân có đất bị thu hồi, đang chịu phần thiệt thòi nhiều nhất, đang cầm đơn đi khiếu kiện khắp nơi. Đây là nơi chất chứa mọi sự bất công của một thị trường méo mó, nhân danh phát triển để hưởng lợi trên lưng người dân. Áp lực xã hội, sự đổ vỡ về văn hóa, niềm tin đang là vấn đề gay gắt nhưng thường bị bỏ qua.

Phải sửa luật sao cho việc thu hồi đất của người dân là chuyện “vạn bất đắc dĩ” và không được dùng hai chữ “thu hồi”. Nếu có trưng mua đất của dân thì phải thương lượng với họ một cách sòng phẳng, quyền lợi của người có đất bị trưng mua phải được bảo vệ một cách chặt chẽ. Luật Đất đai 2003 quy định bốn trường hợp cụ thể Nhà nước “thu hồi” đất để sử dụng vào mục đích phát triển kinh tế gồm: “Đầu tư xây dựng khu công nghiệp, khu công nghệ cao, khu kinh tế và các dự án đầu tư lớn theo quy định của Chính phủ” nhưng thực tế chính quyền địa phương nhiều lúc cứ mạnh tay thu hồi đất của dân chỉ để trao cho một doanh nghiệp nào đó. Hạn chế quyền thu hồi đất của chính quyền cơ sở để luật pháp khỏi bị lợi dụng là một bước khởi đầu cần thiết.

Hơn hết, nếu đất có chủ thật sự, tức người dân được trao quyền sở hữu mảnh đất họ đang sử dụng lâu dài và hợp pháp, phần lớn các câu chuyện lợi dụng đất nói trên đã không thể xảy ra. Ngược lại, lúc người dân được làm chủ thật sự mảnh đất của họ, đất sẽ sản sinh sự giàu có cho xã hội tương tự câu chuyện khoán 10 năm xưa. Chúng ta đã không thừa nhận “chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu” cho nền kinh tế thì tại sao không áp dụng tinh thần này cho người nông dân vì đất chính là tư liệu sản xuất chủ yếu của họ. Hiến pháp đang được sửa đổi, bổ sung. Tại sao không nhân cơ hội này sửa điều 57 để không nói đất đai “là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu” nữa mà thừa nhận nhiều hình thức sở hữu đất đai, gồm cả sở hữu tư nhân và sở hữu nhà nước.