Hiển thị các bài đăng có nhãn bịp bợm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bịp bợm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Cần lao chơi đồ cổ!

>> Tiếp tục giữ nguyên tên nước
>> Tiếp tục khẳng định sự lãnh đạo của Đảng
>> Tiếp tục giữ định hướng XHCN đối với nền kinh tế
>> Tiếp tục không quy định đa sở hữu về đất đai
>>>>> Chuyện bạn tôi và chuyện đất nước


Chúng có quyền, chúng có tiền, chúng có tất cả, chúng quái thai và lập dị, chúng đặc biệt thích chơi đồ cổ, buôn đồ cổ. Chơi riết một mình cũng nhàm, cũng chán. Để làm mới mình, một hôm, chúng tập họp bọn cần lao lại rồi rủ rê hô hào:

- Chúng mày cúi đầu làm lụng mãi không biết chán à? Chúng mày nên chơi và buôn đồ cổ đi, chúng tao nhận thấy chúng mày đều có khả năng chơi và buôn thứ hàng ấy! Chúng mày hãy cố gắng lên, chẳng mấy chốc mà lên đời...

Bọn bần cần lao nghe vậy sướng quá, xúm đầu tụm năm tụm bảy bàn tán xôn xao. Phen này quyết chơi, quyết buôn đồ cổ một phen cho nở mày nở mặt, rạng rở thanh danh. Nhưng khổ nổi, trước giờ suốt ngày đầu tắt mặt tối, bán bụng cho đất bán lưng cho trời, nhiều khi cứt còn không có để ỉa lấy đâu ra tiền mà đồ với cổ. Bán hết mọi thứ trong nhà cũng chẳng được bao nhiêu. Nghĩ mãi không xong, bọn cần lao vội vã tìm đến cầu may lũ quái thai, lập dị kia:

- Chúng mày rủ tụi tao chơi, nhưng tụi tao thì không có tiền, hay là chúng mày cho tụi tao vay một ít?

- Ơ! Từ trước giờ bọn tao chưa có thằng nào bỏ ra một xu để chơi và buôn cái thứ đó...


Bọn quái thai, lập dị thật thà đáp:

- Chúng mày ngu lắm! Đồ cổ thiếu gì ở trong chùa, còn tiền thì nằm đầy trong thùng "công đức", thùng "phước sương" mà năm nào chúng mày cũng đút vào mỗi khi đi viếng tự cầu trời khấn Phật đấy.

Bọn cần lao ngạc nhiên ồ lên:

- Thế từ trước đến nay chúng mày lừa tụi tao à?

Bọn quái thai, lập dị cười to rồi nghiêm sắc mặt thì thầm an ủi:

- Thật lòng, bọn tao biết chúng mày khổ lâu rồi, bọn tao mới mở đường, dẫn lối, khuyến khích chúng mày cùng hội cùng thuyền cho vui, nhưng chúng mày chơi được, buôn được cái thứ đồ ấy không thì là chuyện riệng, là tùy khả năng của chúng mày!

Nghe xong, bọn cần lao thất vọng buồn tủi lủi thủi ra về, tiếng cười thâm độc ác ý vẫn văng vẵng theo sau.

Sáng hôm sau, bọn cần lao dậy thật sớm, nhét vội vài cục cơm nguội vô miệng, vác dao, vác cuốc... ra đồng, mồ hôi đầm đìa và nắng vẫn chói chang.

Thời gian trôi mau, ngày tháng nhạt nhòa, cổng chùa đến hẹn lại rực rỡ đèn hoa, sân si vui mừng đón chào mùa hội mới.

Phật ơi là Phật! Đản ơi là Đản!

MP

P/s: ...biết, biết bao nhiêu cho đủ?

Xem thêm:
- Sự thịnh vượng hoang đường
- Thầy chùa mà cũng ăn chay à?
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Cổng chùa thiện ác
- Mô Phật! Thoát...

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Năm nay là năm 2013

Cái con dấu đỏ "lề phải" đã khiến cho báo chí Việt Nam đa phần chỉ hoàn thành tốt công việc tuyên truyền, đã tuyền truyền thì rõ ràng hạn chế sự phản biện. Xem một chương trình quảng cáo trên ti vi, người xem khó mà tìm ra được những khiếm khuyết của sản phẩm đó. Tuyên truyền cũng thế thôi! (MP)


>> Suy nghĩ đôi điều về văn hóa Việt Nam



Ở Việt Nam, cách đây 9 năm, có một bài báo đăng trên tờ SGGP Thứ Bảy tuyên bố "đến năm 2010 đường sắt Việt Nam sẽ đuổi kịp trình độ đường sắt Nhật Bản hiện nay".

Hôm 24/02 vừa qua, ông Raul Castro (em trai của lãnh tụ Fidel Castro), 81 tuổi, tái đắc cử chức Chủ tịch Hội đồng Nhà nước và Hội đồng Bộ trưởng Cu Ba. Ông tuyên bố sẽ nghỉ hưu vào năm 2018.

Hai nước anh em xã hội chủ nghĩa, hai quốc gia duy nhất hiện nay có thể "đủ khả năng canh giử hòa bình cho thế giới" đều giống nhau ở tinh thần lạc quan... cù lét, thích chọc cười dân chúng và cộng đồng thế giới!

Năm nay là năm 2013, xem như lời tuyên bố về trình độ đường sắt Việt Nam đã xong, và ở hòn đảo xinh đẹp nằm cách Việt Nam nữa vòng trái đất, khả năng của cụ Raul vẫn còn một chút hy vọng ...


MP


P/s: Năm 2020, Việt Nam sẽ là một nước công nghiệp...

Xem thêm:
- Nghe lại tiếng chửi
- Cổng chùa thiện ác
- Vì sao CEO Facebook xuất hiện ở Việt Nam
- Trồng cây đầu năm hay phá
- Đối nội, đối ngoại của một anh quan tỉnh lẻ

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Cổng chùa thiện ác

>>> Bút chiến? Ai đánh? Đánh ai? (To mồm!)


Ngôi chùa khang trang hoành tráng mới khánh thành nơi một ngọn núi nổi tiếng trong vùng, mà vị sư trụ trì hầu như thường xuyên vắng mặt, ô tô liên tục thỉnh ngài nay đây mai đó, ngược xuôi họp hành, lễ hội … Vài kẻ ra vào cần mẫn âm thầm săn sóc tưới chăm những khóm cây, bụi cỏ, chậu bon sai .., tiếng cốc cốc boong boong chơi trốn tìm dồn ép cảnh Phật thêm phần não nề, u uất lạ thường. Cổng chùa, ông Thiện, ông Ác đâm ra rảnh rỗi, tám chuyện với nhau.

Cổng chùa vỗ vai ông Thiện thắc mắc:
- Vì sao lại để thất thoát tiền xây dựng chùa?
Ông Thiện bóng gió:
- Tại vì ông Ác đấy .., mà không có cái khoản thất thoát ấy thì sao mà xây nổi được cái chùa to tổ bố như thế này được!?
- Đừng có ba láp, xằng bậy! _ Ông Ác gào lên.
- Vậy số tiền 4,4 tỉ đó vào tay ai? _ Cổng chùa nghi vấn.
- Tui mà biết vào tay ai là tui “hốt liền”! _ Ông Ác quả quyết như vậy.
Ông Thiện nhìn ông Ác rồi đía:
- Tui thấy cái nhà của ông mới vừa xây xong … cũng to đẹp, tiện nghi đấy chứ!?
- Đồ phản động! _ Ông Ác đỏ mặt chặn họng ông Thiện rồi phân bua: “Thế ông .., ông có biết trước đây bà già tui làm gì không .., trước đây bà già tui buôn bán …
Cổng chùa bực mình cao giọng:
- Các ông vừa vừa phải phải thôi chứ, đi chổ khác mà thị phi, ở đây là chốn tôn nghiêm mà …
- Bày đặc tinh vi! _ Hai ông Thiện, Ác đồng thanh sừng cồ: “ Không có tụi tui tả hữu hai bên thì ông có được gọi là cái Cổng chùa không hả?”

Tiếng chuông chợt vang lên …
Từ xa, một đoàn khách đang rộn ràng vào … viếng tự!

MP

P/s: Diêm Vương mời bà mẹ của ông Ác vào chầu rồi mở lại đoạn hồi thoại trên cho cụ nghe. Cụ bà móm mém cười:
- Tổ cha hén! Ác gì mà ác từ trong bụng mẹ ác ra .., Ngài nghe thấy rồi đấy, đến mẹ của hén mà hén cũng không tha.


Xem thêm:

- Nhân định và thiên lý
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiên tâm
- Tổ cha tụi bây, chỉ được cái ồn ào
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

Cứ tưởng chị là Thánh

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!



Tháng 12/2008, chị Hồng được đề bạt nhiệm vụ cầm trịch báo Thể Thao TP.HCM (cơ quan của Sở Văn hóa - thể thao và du lịch TP.HCM), thay tổng biên tập Thái Phong Sương đã nghỉ hưu. Theo báo Tuổi Trẻ, chị Hồng cho biết sẽ mời gọi các cây bút có uy tín trong làng báo nhằm tăng cường lực lượng, sẽ phát triển các ấn phẩm khác như: Thể Thao TP.HCM Cuối Tuần tổng hợp các vấn đề thể thao - văn hóa và du lịch, đồng thời cải tiến trang web: www.thethaohcm.com.vn trở thành một tờ báo điện tử. 

Đọc những dòng tin ấy thấy mừng, hy vọng tờ báo ấy sẽ đổi thay, khỏe khoắn hơn, tươi sáng hơn!

Tôi đồng ý giúp hai tờ báo duy trì trong giai đoạn khó khăn và tìm cách để có thể khôi phục được. Ngân hàng Á Châu hỗ trợ mỗi tờ báo 2 tỷ bằng hình thức quảng cáo để có thể duy trì hoạt động trong thời gian tới.
Thế rồi đến ngày hôm nay, đọc bản tin của báo Giáo Dục Việt Nam thì mới chửng hửng, bất ngờ thật. Bài báo ghi lại nội dung bầu Kiên (trước khi bị bắt) tâm sự với báo giới:  “Trong các báo in, có hai tờ báo *** và *** trước đây là những tờ báo rất lớn, số lượng người xem rất đông, bản thân tôi cũng thường xuyên đọc nhưng gần đây gần như không có số lượng phát hành. Tôi đã từng gặp TBT hai tờ báo này, nói là làm thế nào để khôi phục hai tờ báo, làm sao để không phải đóng cửa. Tôi đồng ý giúp hai tờ báo duy trì trong giai đoạn khó khăn và tìm cách để có thể khôi phục được. Ngân hàng Á Châu hỗ trợ mỗi tờ báo 2 tỷ bằng hình thức quảng cáo để có thể duy trì hoạt động trong thời gian tới. Tôi nghĩ rằng TT&VH không cẩn thận đến một ngày nào đấy lại phải gõ cửa tôi, lúc ấy không biết vấn đề sẽ như thế nào.”

Trong clip bầu Kiên có nhắc đến tên chị.

Vậy thì thất vọng quá, tờ báo mà chị cầm trịch gần đây gần như không có số lượng phát hành?

Thế mà cứ mỗi lần ghé qua chốn nương nhờ chút thở than quý hiếm kia, cứ tưởng chị ấy là Thánh!

Và cái anh Kiên tóc bạc kia nữa, cứ nói năng như Thánh!


P/s: Chị cứ cố gắng trở thành Tổng biên tập cho thật giỏi, làm sao cho tờ báo của chị bán chạy như tôm tươi, công chúng yêu mến, quý trọng, nhân viên của chị có thu nhập đều đều bằng chính nghề nghiệp viết lách của mình còn hơn là để mọi người rùng mình mỗi khi thấy chị viết "Nếu Beo là Thủ tướng... "


Xem thêm:
- Sự hài hước mang tên Nguyễn Thế Thịnh

- Quan báo tào lao và công luận "nhao nhao"


Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2010

Ngột ngạt tâm linh, văn minh & văn hóa

(Lộng ngôn của Béo)



Mấy hôm nay, báo chí lá cải phương Tây đưa tin, một thầy phù thủy được thuê với số tiền rất lớn (15.000 USD) để ém bùa cho siêu sao Ronaldo-CLB Real Madrid bị chấn thương nặng. Thế là người nhà của danh thủ tìm cách thuê thầy phù thủy khác cao tay ấn hơn giải nạn... Quái lạ, cái xứ Đầu bò tót này, văn minh đến thế là cùng! Thời buổi mà ngồi trên màn hình vi tính có thể biết mọi chuyện thế gian, một quả tên lữa có thể bắn trúng mục tiêu nửa vòng trái đất, vài quả bom nguyên tử nhỏ xíu có thể hủy diệt địa cầu to lớn này và con người nhỏ bé có thể dạo chơi cung trăng xa tít kia... mà giới phù thủy lại được trọng dụng ưu ái thế!

Mà bọn báo chí phương Tây nó cũng lạ?! Việc gì nó cũng đăng được, từ cô người mẫu vú to vú nhỏ cho đến vị tổng thống đáng kính bị ném giày vô mặt.., nó viết thoải mái thật! Chẳng như cái xứ An-Nam hiện nay, một nguyên thủ bị hắt ly rượu hay sinh viên, trí thức choàng quốc kì trên vai bày tỏ lòng yêu nước thì đố báo nào dám lên bài, nhưng một cô bé diễn viên tự quay phim sex hay hoa hậu siêu dốt... thì nhào vô đánh hội đồng ngay, viết như cha như mẹ người ta, viết như chưa bao giờ được viết!

Mấy lão giáo sư tiến sĩ khoa học xã hội nhăn văn cứ cù lần tranh cãi thế nào là văn minh, là văn hóa, lẩm cẩm thật, phí thời gian. Cứ như thằng Béo này định nghĩa, cái gì thấy thoải mái là văn minh, cái gì không thấy thoải mái là văn hóa. Ngày xưa, từ quan đầu triều cho đến dân đen, từ học trò cho đến con buôn, từ trọc phú cho đến phường trộm cướp... đều tung hô "Đức vua vạn tuế vạn vạn tuế", rất thoải mái, nhưng nếu có người nói "Bệ hạ địt thúi quá!" (đánh rắm) thì lập tức bị chém đầu, chẳng thoải mái chút nào!

Ngày thống nhất, các chiến sĩ giải phóng vào tiếp quản miền Nam, rất hiền lành và chân thật, cứ đến tối ngày rằm, đêm 30 âm lịch, hể nhà dân nào mang bàn thờ ra cúng thì bị ngăn cản, bắt phải dập hương, dẹp bàn thờ.., bảo là mê tín, duy tâm, không biện chứng, phản khoa học... làm người dân sợ và giận lắm! Thời cuộc thay đổi, cùng tấc biến, kinh tế thị trường theo định hướng XHCN đã đem hàng hóa tư bản đến tận vùng sâu vùng xa. Lại thấy xuất hiện chuyện cúng bái, mà quan chức lại cúng to, cúng lớn, cúng hoành tráng hơn dân đen. Muốn con trai cũng cúng bái, muốn thăng quan tiến chức cũng cúng bái...

Blog nhà báo Trương Duy Nhất trong entry đã viết "Có cái gì mà hết ông này đến bà kia bị kỷ luật. Có cái gì mà cứ mỗi mùa đại hội lại đánh đấm lung tung. Cái gì... khiếp sợ đến nỗi vị Tỉnh trưởng vừa trúng Hội đồng xong đã phải tất bật leo gần 2.000 bậc đá lên núi Thần... cúng vái?" ...

Đất nước hội nhập, muốn thế giới biết đến ta thì quảng bá du lịch là một điều tất yếu, thế là, từ xóm, xã, huyện, phường, tỉnh, thị, trung ương... tổ chức lể hội, những cái trước kia được coi là mê tín, dị đoan, tàn dư của chế độ phong kiến... lần lượt được khai thác lại dưới mác "văn hóa dân gian truyền thống"... Văn minh là thế đấy, thoải mái vô cùng!

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đứng trước Quốc hội thuyết trình về vấn đề mở rộng Thủ đô Hà Nội, để cho bài thuyết trình của mình nặng tính thuyết phục, vị nguyên thủ đã đem yếu tố phong thủy để diễn đạt... Thế là, đa số phiếu đồng thuận của nhóm đại biểu Quốc hội Việt Nam. Quá thoải mái!

Cơn bão Cét-sa-na vừa qua, Việt Nam mình gọi là cơn bão số 9, blog nhà báo Nguyễn Thế Thịnh trong một entry "Vía bác nhẹ quá" kể rằng Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải đi đến đâu thì bão né đến đó, chưa kịp đến thị sát Quảng Nam, Quảng Ngãi thì bão nện cho 2 tỉnh đó te tua.., để rồi ông Dự Báo và ông Quan tỉnh phải đổ thừa trách nhiệm cho nhau, cái văn hóa nó chẳng thoải mái chút nào!

Có anh nhà báo tự xưng mình là Osin (kẻ hầu, người giúp việc, người làm thuê, người ở đợ...) không biết anh ta làm Osin cho ai nhưng được cái rất hay, cứ mổi entry ra đời trong blog của mình thì bạn đọc nhảy vào còm liên tục với đủ điều hỉ nộ ái ố, tức giận có, hả hê có, hy vọng có, thất vọng có.., thế rồi chuyện gì tất đến phải đến, anh ta bị thôi việc, bị tước thẻ nhà báo chỉ vì một entry trong blog ấy! Văn hóa nó khốn nạn đến thế đấy!

Mấy năm gần đây, chùa chiền hay những cái tương tự như chùa chiền mọc lên như nấm .., Việt Nam còn tổ chức Đại lể Phật Đảng toàn thế giới. Dưới mái trường XHCN, bao thế hệ được dạy và học về Triết học Mác, Mác nói "Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân". Sách triết còn nhận định rằng: "Nhìn chung, ở thời kỳ nào, nơi nào mà khoa học phát triển, tinh thần khoc học phổ biến rộng rãi, thì mê tín dị đoan giảm hẳn, xã hội hưng thịnh. Còn ở thời kỳ nào, nơi nào mà tinh thần khoa học sút kém, là lúc đó ở nơi đó tôn giáo lộng hành, tà thuyết phát triển, bước tiến của xã hội chậm lại."

Có ông giáo sư tiến sĩ triết học tuyên bố rằng, đã hơn 70 tuổi rồi mà ông chỉ cô gắng làm có 3 chữ duy nhất. Mọi người ngạc nhiên hỏi và ông trả lời: Đó là họ, tên lót và tên của chính ông. Nghe có vẻ hài hước nhưng nghiệm lại mới đáng nễ đáng kính. Khi nằm xuống, dưới nắm mồ là cái cốt, mọi người đến thắp hương hay nguyền rũa chỉ gọi cái tên ghi trên tấm bia của cái cốt đó mà thôi.

Ngột ngạt quá! Tâm linh, văn minh, văn hóa!


MP

Xem thêm:
- Sự thịnh vượng hoang đường
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm



Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2009

Đại học tiêu chuẩn quốc tế?

Đọc bài " Đà Nẵng xây đại học 'tiêu chuẩn' quốc tế " trên BBC mà giật cả mình, ôi những nhà lãnh đạo Đà Nẵng nhìn xa trông rộng, luôn đi trước thiên hạ... Nhưng mà cái gần nhất, sát nhất thì họ không nhìn thấy...
Để có miếng đất 50 ha ở Hòa Vang tậu trường thì đó là điều có thể.., để có khoản tiền 100 triệu USD vay từ Ngân hàng Phát triển Á châu (ADB) và Ngân hàng Thế giới (WB) thì cũng là điều có thể.., để có giáo sư tiêu chuẩn quốc tế về dạy cũng lại là điều có thể..!

Nhưng cái không thể ở Đà Nẵng nói riêng này và cả miền Trung khốn khó nói chung kia, là có vơ vét, là có lùng sục khắp hang cũng ngõ hẽm cũng không thể nào tìm kiếm được đủ lực lượng sinh viên đạt "tiêu chuẩn" quốc tế để học...

Muốn có sinh viên đạt tiêu chuẩn quốc tế, thì trước tiên, phải có mầm non, mẫu giáo đạt tiêu chuẩn quốc tế, phải có tiểu học, trung học đạt tiêu chuẩn quốc tế. Không phải cái gì "phịa" ra cũng được, đừng xây nhà trên nóc nữa các ông àh!

Thưa các vị lãnh đạo đáng kính của Đà Nẵng, có khi nào các ông ngồi uống trà và ngẫm nghĩ về chính bản thân các ông, rồi giật mình thảng thốt, tài "lãnh đạo" của mình đã đạt "tiêu chuẩn" quốc tế chưa nhĩ!

Con diều nó bay thiên hạ ngắm nhìn, các ông mà "bay" thiên hạ cười ra nước mắt đấy ạh!

MP

P/s: Giáo sư Nguyễn Lân Dũng nói qua tham khảo bài viết mới đây của hiệu trưởng đại học Harvard, có ba điều cốt lõi của đại học - mà Việt Nam chưa làm được.
“Đại học là nơi thu hút tinh hoa, kể cả những người nghèo không có điều kiện đi học, cũng phải cấp tiền cho họ học. Nó là cục nam châm thu hút tất cả nhân tài,
“Điều thứ hai đại học là nơi giải quyết các điều khoa học bức xúc của đất nước, là nơi khám phá khoa học mới,
“Điều thứ ba là nơi phản biện những điều đất nước cần phản biện. Nếu như chính khách không nói được thì đại học phải nói lên những trăn trở một cách rất độc lập.



Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2009

Nhìn đất nước từ cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!



Có một nhà báo viết trên ViêtNamnet một câu vè: "Mong ông công tác dài lâu/ Để ông xây tiếp vài cầu cho dân" để ca ngợi một ông Chủ tịch TP. Từ đó, tôi hiểu rằng, nhà báo cũng có dăm bảy nhà báo. Có lẻ, tôi còn nhỏ tuổi, nhưng tôi cam đoan chắc rằng, từ khi tôi sinh ra đến nay đã hơn 30, đã đi khắp hang cùng ngỏ tận của thành phố biển này, chưa nghe ai đọc câu vè này cả, cái tôi được nghe là: "Trời cũng Thanh, Đất cũng Thanh"
Nhìn lại quá khứ, Đà Nẵng, Huế, Nha Trang .., là một trong những thành phố lớn trước giải phóng, có cơ sở hạ tầng, dịch vụ, dân trí tương đối tốt. Sau giải phóng, Đà Nẵng là một thành phố trực thuộc tỉnh QN-ĐN, chính vì thế, muốn phát triển nó, phải song song với sự phát triển của Quảng Nam, đó là sự suy nghỉ trăn trở của nhiều vị lãnh đạo tỉnh lúc bấy giờ, khó khăn của các huyện miền núi luôn đè nặng lên vai. Ngày 01/01/1997, Đà Nẵng trở thành thành phố trực thuộc TƯ, tách ra một Quảng Nam khốn khó để chuyển mình thay đổi . Không phủ nhận vai trò ông Thanh, nhưng so với các tỉnh lân cận, Quảng Ngãi, Quảng Nam, Thừa Thiên Huế, Quảng Trị, ông ta may mắn hơn các lãnh đạo của các tỉnh đó nhiều . Với số dân dưới một triệu, đa số sống ở thành thị, có nền tảng tri thức, vốn ngân sách như nhau, địa hình nước non đẹp, sự thuận lợi này không phải ai cũng có được.

 Thế là, Đà Nẵng chuyển mình bằng việc đẩy mạnh đầu tư cơ sở hạ tầng, chỉnh trang đô thị ... Cái dể cho họ thấy nhất là hình thức bên ngoài, cái thất thoát cao nhất là xây dựng cơ bản, thật cao thủ. Cầu sông Hàn không thể so sánh với Tràng Tiền về cái đẹp, cũng không thể so sánh với Mỹ Thuận về độ hoành tránh và hiện đại, nhưng nó là biểu tượng của Đà Nẵng bởi một giai thoại khác. Khi vừa khánh thành xong, có 2 nhân vật nổi tiếng phải ra Hà Nội, ông Giám đốc một công ty xây dựng (tầm cở quốc tế duy nhất lúc đấy ở VN) bị di lý để điều tra và ông Giám đốc công an chuyển công tác lên Bộ. Phiên toà đã được xử, trong các tội của ông Giám đốc xây dựng kia, có tội hối lộ, nhưng nhân vật nhận hối lộ không 'xuất hiện' . Có lẻ, nhân vật ấy là "ma quỷ" nên thoát được "lưới trời" . Hy vọng, cái chết trước không đau đớn bằng cái chết sau. 

Dẹp yên "phiến loạn", gặp thời quả bong bóng thị trường đất đai, địa ốc ... Đà Nẵng tập trung lên sơ đồ quy hoạch, con đường, điện, nước .., thế là những nền nhà hình chữ nhật hình thành nên với giá ngày sau cao hơn ngày trước . Người dân đang trong hẻm trở thành mặt tiền, họ " thờ sống " người chỉ đạo. Người dân được đền bù, giải toả thì có một số tiền mặt trong tay, họ sắm sửa, ăn nhậu ...Cái điều cơ bản là " chuyển đổi nghề nghiệp " thì họ lại mạo hiểm đánh đố với chính bản thân mình và bởi chính những đồng tiền nhỏ nhoi trước mắt, họ mơ hồ sự thất nghiệp trong tương lai. Rồi, luật đất đai chưa được rõ ràng, chính sách chưa được minh bạch, một số kẻ cơ hội phất lên, người thiệt thòi thì kiện tụng, kiện địa phương không được thì ra trung ương, khiếu kiện kéo dài.

 Hai ông trong Bộ chính trị thời ấy là Trương Quang Được và Phan Diễn từng làm bí thư Đà Nẵng.

 Theo đà bong bóng địa ốc, đất đai, người dân rủng rỉnh tiền bạc, cán bộ rủng rỉnh tiền bạc, nhậu trở nên nổi tiếng ở Đà Nẵng. Quán nhậu mọc khắp nơi, đủ mọi kiểu . Có người nói, Đà Nẵng nhậu nhất nước, người đứng đầu TP phản bác là chưa tổ chức thi sao biết là nhất. Gớm! thấy đã khiếp rồi, ai dám thi, mà tâm lí người đời, chẳng ai đầu tư thời gian chế tạo một cái đồng hồ rồi đem thi thố với đồng hồ Thụy Sĩ.

Chỉnh trang đô thị, cơ sở hạ tầng, Đà Nẵng phát triển du lịch, dịch vụ. Công viên nước được xây dựng, rùm beng được mấy ngày, bây giờ vắng hoe, báo lổ. Sài Gòn làm công viên nước vì người dân họ muốn tắm biển phải xuống Vũng Tàu, Phan Thiết, đã thế dân họ đông, cách đầu tư quy mô và chuyên nghiệp. Đằng này, chỉ cần thấy người dân ĐN trong những buổi chiều hè ở biển là đủ hiểu. Ngồi trên cáp treo ngắm Bà Nà, bé tẻo tẻo, khu du lịch công doanh thì điều hiu, khu du lịch tư doanh thì loè loẹt, màu mè, nghe đâu đã chuyển sang chủ khác, mong ông chủ mới có cái gì đó hay ho hơn.

Trên Bà Nà, phát hiện một tượng Phật thật to, xuống Hoà Minh, thấy một tượng Phật rất to, lên Sơn Trà lại một tượng Phật quá to, du chơi Non Nước cũng một tượng Phật to. Phật khuyên đừng sân si, sao người ta lại tạo Ngài mỗi lúc mỗi to. Ông trưởng Hội Mỹ Thuật Đà Nẵng, ông học chuyên ngành Tạo hình, sao ông không có đề xuất gì để Đà Nẵng có một Tượng xứng tầm.

Dọc theo con đường Sơn Trà Điện Ngọc, toàn là rì- sọt, khách sạn, nhiều khủng khiếp, nhiều đến tận Hội An. Và con đường ven biển ấy không làm sao nhìn thấy biển được, một bức tường vô cảm và phản cảm đã được xây lên, kéo dài qua tỉnh bạn. Các khu du lịch đấy được "sở hữu" vài chục năm trở lên, có nghĩa là người dân không thấy biển trong vài chục năm, và có lẻ... vài chục năm cũng có thể là đời người. Biết bao làng chài đã được đánh đổi cho nó.

Bác taxi tại sân bay Đà Nẵng nói rằng, khách du lịch xuống sân bay thường đón xe đi Huế hay Hội An luôn, họ nói, buổi tối ở Đà Nẵng buồn và tẻ nhạt lắm. Đúng thật, thành phố du lịch gì mà lâu lâu mới thấy một ông Tây, thỉnh thoảng mới xuất hiện một bà Tàu.

Để quản lí trật xã hội, công an thôi chưa đủ, một lực lượng gọi là Thanh niên xung kích, tuyển chọn chủ yếu từ bộ đội nghĩa vụ xuất ngũ, hùng hùng hổ hổ một thời. Bây giờ, chẳng thấy tăm hơi. Nhiều người đến Đà Nẵng ngạc nhiên thấy không có ăn xin, đúng rồi, rác đã vứt qua hàng xóm láng giềng, tuy không thấy rác, nhưng mùi hôi thối thì cùng ngửi chung.

Đã nói đến hôi thối, là nói đến môi trường . Chi không biết bao nhiêu tiền để xử lí nước thải, sao mà biển cứ hôi. Có lẻ, tiền mua hoá chất tốn quá, đóng van . Rồi cái chuyện cây xanh, đường Nguyễn Văn Linh thì nồng nặc hoa sữa, đường Nguyễn Tất Thành thì trơ trọi, xác sơ, đường Lê Lợi thì có thân mà không có lá, trong khi Đà Nẵng thiếu cây xanh trầm trọng, đang tiến hành một dự án hành chục tỉ đồng cho cải tạo cây xanh. 

Cuộc họp Hội đồng Nhân dân TP mới đây, chỉ có vài vị phát biểu, còn lại, ngồi im re. Chủ toạ cười thì cười theo, chủ toạ " nhăn " thì cúi mặt. Mà đúng là Đà Nẵng ít " tiêu cực " thật, đến nổi các vị đại biểu nhân dân ngồi lắng nghe chủ toạ nói chuyện về sân gôn gần nữa tiếng. Chủ toạ khoe là có một bộ gậy gôn nhưng không dám chơi, sợ bị " nghiện", thật khôi hài, tất cả các lãnh đạo VN sống chân chính bằng đồng lương thì sao có thể đủ tiền chơi gôn được .Người ta làm sân gôn để kinh doanh, chẳng lẻ xin chơi chùa.

Muốn phát triển mạnh hơn nữa, Đà Nẵng có chính sách thu hút người tài, nhưng "người tài lại cứ tạt ngang" như một tờ báo đã nhận định. Trước khi cầu tài thì bản thân mình phải cầu thị . Ai đời, một đội bóng đá lại sợ ông chủ tịch hơn là HLV, ai đời, một chủ tịch lại ra sân chỉ đạo đội bóng thay cho HLV. Vị HLV đó chuyển sang làm việc cho Bình Dương và giúp cho đội bóng này 2 cúp vô địch liên tiếp. Tài thì không biết tới đâu, nhưng tuỳ hứng và thiếu chuyên nghiệp thì quá rõ.

Quốc hội vừa họp xong không lâu, báo đài được bắn tin, Đà Nẵng xin bầu Trực tiếp Chủ Tịch thành phố. Hết pháo hoa, đi bộ, rồi đến bầu trực tiếp, hãy giải quyết được mối quan hệ giữa một Chủ tịch dân bầu không Đảng và Thành uỷ rồi hãy phát ngôn. Nhà văn Đào Hiếu gọi đây là "Bánh vẽ".

Rạp hát Trưng Vương củ bị phá bỏ khi đang ở độ tuổi đôi mươi, rạp Trưng Vương mới với kiến trúc mới không biết hưởng dương bao nhiêu tuổi. Cây cầu Thuận Phước chưa xong, hai cầu khác lại tiếp tục tiến hành.

Còn vài ngày nữa là tết con Trâu, một cuộc đình công của công nhân đã diển ra trên địa bàn TP, họ chưa nhận được tiền lương tháng 13.

Chuyện không hay còn rất nhiều, chuyện hay thì báo, đài đã dành hết. Hậu cầu sông Hàn đang diển biến phức tạp. Bong bóng bất động sản bay rồi đến ngày cũng nổ tung hoặc xì hơi. Đà Nẵng đường xá đã đẹp hơn, đã có cao ốc, siêu thị, có nhiều người sắm xe ô tô, biết ăn ngon mặc đẹp, nhưng nền tảng của sự bất ổn đang được chôn bởi một lớp cát mỏng. Thiên tai, mưa bão sẽ làm lộ ra ngay.

Ngày cuối năm Mậu Tí, nhìn đất nước từ cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn.

MP

Xem thêm:
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính



Thứ Tư, 4 tháng 3, 2009

Căn bệnh mãn tính

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!



Mãn tính là kéo dài và diễn biến chậm...



* Nước Mỹ và Đài Á Châu Tự Do

 Đài RFA ( Á Châu Tự Do ) có trụ sở tại Mỹ, phát thanh tại các nước Việt Nam, Lào, Campuchia, Miến Điện, Tây Tạng, Trung Quốc, Bắc Hàn. Ngoài Campuchia, tất cả các nước còn lại đều có biên giới chung với Trung Quốc !?

Tôi hỏi một anh bạn là Việt Kiều, đài RFA như thế nào? Bạn tôi nói là công tâm, khách quan. Tôi hỏi tiếp là tại sao chỉ phát thanh ở các nước đó? Bạn tôi nói các nước đó thiếu dân chủ, tự do...

Như thế, nước Mỹ đang vô tư làm một công việc tốt? Vậy ở Châu Phi nghèo khổ kia, sẽ có một cái Đài Phi Châu giàu có; ở Nam Mỹ với phong trào Cộng sản Mới đang lên cao của những người cầm quyền cánh tả, chống đối Mỹ kịch liệt sẽ có Đài Nam Mỹ Tư Bản; và tại Châu Âu phồn thịnh, dân chủ, người dân luôn cổ suý cho hoà bình nhân quyền, không muốn cùng Mỹ đem quân đi "thí mạng" để tìm kiếm "dân chủ" ở mọi nơi trên thế giới sẽ có Đài Âu Châu Đồng Minh ?..

Đừng nghĩ nước Mỹ " nhân đạo" đến như thế .., nhưng thôi, đó là câu chuyện của nước Mỹ!

 * Trung Quốc và mộng bành trướng
 Dân Trung Quốc cũng như mọi người dân trên thế giới, yêu hoà bình, ghét chiến tranh. Lịch sử Trung Quốc là những cuộc nội chiến kéo dài liên miên, dân tộc Hán không phải giỏi đánh nhau lắm, họ đã từng bị các dân tộc nhỏ như Mông Cổ, Mãn Thanh... thống trị. Bản thân Trung Quốc đã từng là " chiếc bánh ngon" cho các nước Châu Âu xâu xé hay Nhật Bản chiếm đóng...

Dân Trung Quốc rất tôn trọng Rồng, một con vật tưởng tượng trong dân gian mang tính linh thiêng, phồn vinh, thịnh vượng. Nhưng muôn thủa, những nhà cầm quyền Con Rồng "giấy" ấy luôn nuôi dưỡng ảo tưởng Đại Hán, mộng bành trướng, họ "gậm nhắm" tất cả những gì có thể, sức mạnh của họ là nước lớn, dân đông, nền văn hoá lâu đời, chiếc nôi thế giới.., và đó cũng chính là điểm yếu của họ!

Khi những cột mốc biên giới đường bộ Trung Quốc, Việt Nam được cắm xong. Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Bải Tục Lãm... để dành một trang trống cho lịch sử phán xét. Vấn đề biển Đông không phải người dân Việt Nam nào cũng hiểu, căn cứ quân sự hùng mạnh ở Hải Nam, đánh chiếm Hoàng Sa 1974 và chiến dịch "nuốt trọn" Trường Sa đang định hình...

Hiện tại, những người lãnh đạo ở Việt Nam chưa ai đủ tài và đủ can đảm để giải toán sòng phẳng vấn để biển Đông. Cần một cái nhìn thực tế, huy động toàn bộ sức dân và... hy vọng vào ý thức của hậu nhân. Thiên tài không phải ngày một ngày hai là có được...

Lịch sử khiến người dân Việt Nam hiểu "chân tơ kẻ tóc" người Trung Quốc.., và đó là điều không bao giờ được chủ quan!

* Bắc Triều Tiên-Công nghệ Hạt nhân và thiếu lương thực
Lãnh tụ Kim Nhật Thành luôn được nhân dân Bắc Hàn tôn sùng, những nơi ông ta từng đặt chân đến đều hầu như trở thành nhà lưu niệm, di tích lịch sử... Nhưng cuối đời, công việc ông ta nghĩ đến là việc trao quyền lực cho con cái, và bây giờ, Kim Jong-Il cũng đang nghĩ đến. Nó gợi nhắc hình ảnh của chế độ phong kiến xưa kia, thay vì chọn người tài để giúp nước thì cái mà họ nghĩ đến là duy trì và cũng cố quyền lực...

Thế giới biết đến Bắc Triều Tiên là công nghệ Hạt Nhân và thiếu lương thực. Quốc phòng là một trong những điều quan trọng nhất ở một quốc gia, nhưng để nhân dân sống một cách khổ sở, thiếu thốn.., để dồn tâm, dồn trí cho Vũ khí giết người hàng loạt kia thì là điều đáng suy nghĩ. Thiếu lương thực đồng nghĩa là dân đói, đã đói thì sẽ thủng, thủng tinh thần, thủng vật chất, thủng văn hoá... đến thủng môi trường sống, thủng quyền được sống!

Dân Bắc Triều Tiên sẽ giải quyết bài toán của họ!

* Việt Nam-Đảng lãnh đạo, Nhà Nước quản lý, Dân làm chủ
Dân là chủ, cán bộ là đầy tớ của nhân dân. Thế mà, khi người dân muốn giải quyết bất kì một công việc gì tại các cơ quan nhà nước, thì việc đầu tiên là phải có cái " Đơn Xin... ", vô lí, chủ sao có thể "xin" đầy tớ được... Thôi đành mượn lời một bài viết đăng trên VietNamnet:

"...
Sự sỡ hãi sẽ gây đau đớn cho bất kì ai muốn duy trì một vị trí mà không xây dựng cho vị trí đó. Thông thường, các mối quan hệ bị tàn lụi vì người lãnh đạo muốn giữ quyền lực cho riêng mình, chứ không phải khi anh ta muốn chia sẻ quyền lực hay vì lợi ích của những người dưới mình. Phong cách lãnh đạo thứ hai là lãnh đạo mang lại lợi ích, trong khi cách thứ nhất là sự ích kỷ hay muốn sở hữu. Những người chỉ huy trở lên quan liêu khi họ chỉ muốn nhiều hơn cho bản thân mình, nhưng chỉ có thể có được nhiều hơn bằng những phương tiện quan liêu, suy đồi.

Một người lãnh đạo mang lại lợi ích, xét về phương diện lý thuyết, là dạng lãnh đạo tốt nhất cho mọi người. Tuy nhiên, những trường hợp của những nhà lãnh đạo vì lợi ích của người khác trong suốt tiến trình lịch sử là rất hiếm gặp, vì khi họ giành được quyền lực bằng cách hứa hẹn giúp đỡ dân chúng sẽ trở lên suy đồi một khi họ đạt được vị trí mà họ muốn. Có lẽ, như Steinbeck đã nói, chính là nỗi sợ hãi bị mất quyền lực khiến họ suy đồi.

Nỗi sợ hãi, nói chung là một dạng tâm lý hủy hoại. Dạng thức này phát triển từ tâm lý sợ hãi tự nhiên của chúng ta, khiến chúng ta trở nên cảnh giác trong các tình huống mạo hiểm. Một người lo sợ thì luôn luôn tiêu cực, mức độ thay đổi tùy thuộc và độ xung đột có thể diễn ra bên trong bản thân họ, như là trở nên lo lắng. Tình trạng này cũng xảy ra tương tự như khi chúng ta trở nên cảnh giác với nỗi lo sợ khi chúng ta có một nỗi sợ nào đó và khi người khác đang cố gắng tạo cho chúng ta nỗi lo sợ đó.

Chúng ta không phải lo sợ chỉ vì một nhà chính trị hay chỉ huy quân đội nói chúng ta phải sợ hãi. Nói chung, một người luôn sợ hãi thì sẽ gặp khó khăn khi muốn thực hiện hết sức trong công việc. Một việc nào đó trở nên kém hiệu quả do kết quả của sự suy đồi từ bên trong có thể làm tổn thương tất cả mọi người."

* Lời kết:
Có một cô giáo hỏi một cậu bé học mầm non:
- Em hãy kể một việc rất thực của em?
Em bé từ tốn trả lời:
- Dạ thưa cô! Mỗi sáng thức dậy, em ngồi bô, ỉa ra toàn cứt ạ!
Cô giáo nghe xong, té bật người ra sau, ngất xĩu...

Biết vì sao không?
Vì cô giáo ấy bị bệnh mãn tính "dị ứng với những lời nói thực"!

MP

Xem thêm:
- Sự thịnh vượng hoang đường