Hiển thị các bài đăng có nhãn Mỹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mỹ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Cảm xúc từ một lễ nhậm chức

Nhưng hôm nay, đa số người dân VN mình không quan tâm đến ai làm Thủ tướng, ai làm Chủ tịch nước. Họ thờ ơ, họ không khóc, họ không cười khi biết ai được ai trượt, mặc dầu, họ biết rằng, một quyết định của người kia ảnh hưởng rất nhiều đến miếng cơm, manh áo, chiếc xe, ngôi nhà khi họ sống và áo quan, nấm mồ khi họ nằm xuống . Vì sao, vì họ không có cảm xúc! Tại sao thế Việt Nam!


Mình viết bài này sau khi xem xong lễ nhận chức Tổng thống của Obama trong lần đầu tiên (1/2009), hôm nay post lại, mời bà con đọc cho vui...


Trước đây mấy ngày, báo chí Mỹ và báo chí quốc tế đã đưa ra những bình luận tổng kết về hai nhiệm kì làm tổng thống của Bush, họ nhận xét rằng, ngoài việc không để cho nước Mỹ bị khủng bố thì ông ta là tổng thống tồi tệ nhất trong 43 đời tổng thống. Trái lại, ở nước ta, khi một quan chức hay lãnh đạo nghĩ hưu, kèm với những bằng khen, huy chương là những lời ca tụng trên báo, chẳng lẻ lãnh đạo VN thánh thiện đến mức vậy sao?

Đêm hôm nay, xem trực tiếp lễ nhận chức của Obama, vị tổng thống da đen đầu tiên của nước Mỹ, cái đất nước nổi tiếng với từ kì thị, thực dụng, cái đất nước mà từ nhỏ đến lớn tôi được truyền bá là đầy rẫy bất công mới thấy rằng mình còn chưa hiểu nước Mỹ nhiều lắm. Hơn hai triệu người dân đủ chủng tộc, đủ màu da tự nguyện háo hức đến tham dự buổi nhận chức tổng thống thứ 44 của nước Mỹ từ sáng sớm, nhiều người đã khóc khi Obama tuyên thệ, họ nhắm mắt im lặng lắng nghe phát biểu của Ngài rồi cùng hô vang: Obama, Obama... Thật xúc động, thật cảm xúc. Tôi hiểu ít nhiều mặt trái của nước Mỹ, nhưng tôi cũng hiểu vì sao nước Mỹ năng động và giàu có, vì sao nước Mỹ là cường quốc, vì người dân trân trọng và được trân trọng quyền bỏ phiếu của chính mình.

Khi Mỹ đánh Iraq, VN đã tổ chức biểu tình, cũng huy động mọi thành phần trong xã hội, do nhà nước tổ chức, có băng rôn biểu ngữ, đầy đủ các tỉnh thành, được quay phim, được lên báo. Nhưng là một cuộc biểu tình không cảm xúc, xong việc, ai về nhà nấy. Không phải người VN không yêu hoà bình mà chính là cuộc biểu tình không xuất phát từ cảm xúc của người dân. Trái lại, chỉ với một nhóm nhỏ sinh viên ở Hà Nội, Sài Gòn tổ chức biểu tình chống âm mưu chiếm Hoàng Sa, Trường Sa của Trung Quốc giữa năm 2008 đã tạo nên nhiều cảm xúc, họ gào thét, họ choàng quốc kì trên vai, đặt tay lên tim.., họ tự nguyện, họ chân thành, họ thu hút được nhà báo, văn nghệ sĩ, hưu trí, cựu chiến binh...Tuy không được quay phim, lên báo, nhưng.., đây là một cuộc biểu tình không được nhà nước khuyến khích, vì thế, đã nhanh chóng "tan".

Mới đây, VN vô địch AFF, người dân vỡ oà niềm sung sướng, họ cầm quốc kì, mặc áo quốc kì, đổ ra đường ăn mừng đông như kiến. Họ tự nguyện, họ vui thật sự, người dân chỉ khóc cười khi họ thật sự cảm xúc mà thôi.

Cũng cái cảm xúc ấy, ngày xưa, người dân hân hoan thinh lặng rồi nghẹn ngào xúc động trước quảng trường Ba Đình lịch sử khi nghe Bác Hồ đọc Tuyên ngôn độc lập. Rồi cái cảm xúc ấy, người dân đã khóc nức nỡ, đau buồn khôn xiết khi hay tin Bác mất. Đó là cảm xúc thật, rất thật!

Nhưng hôm nay, đa số người dân VN mình không quan tâm đến ai làm Thủ tướng, ai làm Chủ tịch nước. Họ thờ ơ, họ không khóc, họ không cười khi biết ai được ai trượt, mặc dầu, họ biết rằng, một quyết định của người kia ảnh hưởng rất nhiều đến miếng cơm, manh áo, chiếc xe, ngôi nhà khi họ sống và áo quan, nấm mồ khi họ nằm xuống . Vì sao, vì họ không có cảm xúc!

Tại sao thế Việt Nam!

21/01/2009

Xem thêm:

- Gái mại dâm lại đứng đường và điếm chúa sẽ lên ngôi
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính
- Diễn văn nhậm chức Tổng thống Obama 2013

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Có một âm mưu sắp thành?

Bs Hồ Hải >>> "Có những quy luật xã hội bất di, bất dịch mà ai cũng phải công nhận, nhưng lo ngại không dám nghĩ đến. Một trong những quy luật ấy là, hễ có khủng hoảng thừa về kinh tế toàn cầu, ắt nó phải được giải quyết không bằng cái tài kinh bang tế thế của các nhà chính khách hoặc các khôi nguyên Nobel kinh tế tài ba, mà nó lại được giải quyết bằng chiến tranh. Hai lần chiến tranh thế giới đã qua đã minh chứng hùng hồn cho quy luật dùng chiến tranh để giải quyết khủng hoảng thừa kinh tế thế giới."



BS HỒ HẢI - Mấy hôm nay Trung Hoa tăng cường việc tập trận chuẩn bị chiến tranh, mà đích đến là Nhật Bản. Năm ngoái, Trung Hoa ra sức ép Phi Luật Tân và Việt Nam nói riêng và Asean nói chung. Câu chuyện bắt đầu từ việc chiến tranh tiền tệ Mỹ Trung dường như đã đến hồi kết cục, khi có thông tin Trung Hoa đang cạn kiệt gần hết 3.300 tỷ dự trữ ngoại tệ và vàng trong vòng 5 năm tới.

Vài hôm nay, Nhật lại đánh sụt đồng bạc của mình bằng cách tung ra gói kích cầu 100 tỷ đô la. QE1, 2 và 3 của Hoa Kỳ từ năm 2008 đến nay đã làm đảo điên toàn cầu, trong đó, Trung Hoa là nước thiệt hại nhất, khi họ phải neo đồng Nhân dân tệ với đồng đô la Mỹ, mặc dù phải bóc lột sức lao động nhân dân mình và tài nguyên môi trường để đeo bám.

Liệu cái năm 2016, là năm mà các nhà kinh tế tiên lượng GDP của Trung Hoa sẽ là số 1 toàn cầu có còn hiện thực, khi chiến lược Châu Á Thái Bình Dương của Mỹ đang triển khai? Một câu hỏi khó mà ai cũng cần phải quan tâm, vì nước Việt đang có sự gắn bó mật thiết về cả hình thái chính trị, kinh tế và cả địa lý với Trung Hoa. Trong khi nước Việt kinh tế, chính trị cũng trong cơn khốn khó như hiện nay.

Trong 3 năm qua tôi đã viết những bài về thuyết âm mưu trong chiến tranh tiền tệ Mỹ Trung. Chưa biết đúng sai, nhưng khi người ta sắp chết là lúc người ta rổn rảng nhất, nó giống cái cách Trung Hoa đang vùng vẫy với các nước lâng bang hiện thời.

Đây chỉ là một bài viết ngắn để lưu tâm đến việc gì sẽ sắp xảy ra trong năm Quý Tỵ - 2013 - sắp tới. Mong rằng những ai có kiến thức và tư duy tốt bàn luận việc này. Xin cảm ơn.

P/s: Chưa biết đúng sai, nhưng khi người ta sắp chết là lúc người ta rổn rảng nhất...


Xem thêm:
- Căn bệnh mãn tính
- Chuyên án thú nhồi bông