Hiển thị các bài đăng có nhãn bồi bút. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bồi bút. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Cò truyền thông

>> Ngịch lý tại các ký túc xá sinh viên tại Đà Nẵng
>> MC Việt hay những chú vẹt... thông minh??? (làm tổn thương con vẹt)
>>>>> Báo chí Lào hết lời ca ngợi bầu Đức (hic, dễ hiểu mà!)


Con cá sấu rừng non nớt vừa nhe hàm răng hung tợn hăm he làm thực dân mới trên bán đảo Đông Dương, một bán đảo từng là thuộc địa cũ, ngay lập tức bị chọc giận bởi những cáo buộc hết sức 'nghiêm túc' từ con cá mập già cỗi lọc lõi Châu Âu.

Con dân xứ Đại Cùn trước giờ no nê bội thực chuyện bầu bì chân dài ca sĩ, cậu ấm đô la, ngôi sao bóng đá, máy bay, siêu xe... bỗng trở nên ngỡ ngàng, hoảng hốt, bán tín bán nghi.

Ngông nghênh cá sấu có thừa, vẫn thói quen 'thu tô' từ sự "xùy tiền" đi đêm cùng cung vua phủ chúa mà đặc quyền đặc lợi, mà từ kẻ 'khát máu' trở nên lung linh lấp lánh. Đã thế, lại chọc lét truyền thông bằng giọng lưỡi rừng rú ngông cuồng.

Truyền thông đâu có vừa, trống đánh xuôi kèn thổi ngược, toàn một lũ cò, nghiệp dư cò, chuyên nghiệp cò. Khua môi múa mép dài dòng rồi cuồi cùng cũng lộ ra cái bản chất không thể nào thay thế được: "Xùy tiền ra!"

Dụ sự thương cảm động lòng của tộc người xứ nội, giống da vàng, con mẹ nào đó mớm cho tập đoàn cá sấu cứ tung tin bọn khựa giựt dây để lòng yêu nước cuồn cuộn dâng trào. Thế là thằng cha nào đó cũng không vừa, quân sư mách lẽo tại ông tiến sĩ blog chơi khăm hợp lý hơn, một scandal nảy lửa nóng hổi mới vừa kết thúc mới đây.

Mẹ kiếp! Hóng hớt chứ tư vấn quân sư cái chó gì?
Muốn kiếm tiền thì cứ theo lối bản năng truyền thống, nằm dưới mà rên đi cưng!

Điều quan trọng nhất là cải thiện hình ảnh chính mình và thay đổi cách thức mưu sinh theo hơi hướng hòa nhập, hòa hợp với địa cầu. Ngạo mạn nơi đáy giêng coi trời là vung, một cái clip tí ti cũng khiến mực nước khoáng tụt thảm hại.

Xùy tiền ư!
Ai nhiều tiền hơn?
Ai xùy tiền chuyên nghiệp hơn?
Ai sành luật hơn?
Ai hậu thuẩn khủng hơn?
Ai kinh nghiệm cáo già hơn?
...
Truy cứu ngày khai sinh thì tự hiểu!

Nếu con cá mập kia vẫn giữ nguyên niềm đam mê hoa chăm pa, thèm ngọt thốt nốt và nghiện cánh đồng anh túc thì "ta về ta tắm ao ta" là thực tế ngậm ngùi! Nói cho vuông là vậy!

MP

Xem thêm:
- Hot boy và hot girl
- 6 bà vợ và 700 tờ báo
- Bầu Đức, đừng đùa với George Soros!

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Không thể biện minh

>>> Ông Nguyễn Đình Lộc nói về kiến nghị 72 (BBC)
>>> Tiến thoái lưỡng nan (Xa xăm tôi ngồi tôi tìm lại tôi...)
>>> Tụi bây muốn gì?

Lời bàn: Từng gặp, trò chuyện và đọc nhiều bài của các "nhà báo", thấy  họ (những người mình từng gặp) không thật lòng trong cách trò chuyện cũng như nội dung bài viết, đôi khi bất chợt tình cờ thấy (họ) trong những sinh hoạt "đời thường" thì lắc đầu ngao ngán... Hoàn toàn tán đồng với Đoan Trang về nội dung bài viết này, trong thời buổi thông tin nối mạng hiện nay, không thể tiếp tục mãi ngụy biện, một là nhà báo với tinh thần hiệp sĩ đúng nghĩa hay chỉ là kẻ viết thuê để kiếm tiền, vậy thôi! (MP)


Đoan Trang - Tôi đã từng nghĩ, trong mọi cuộc đấu tranh đều có sự “phân công lao động”: Có người thì luôn ở tuyến đầu, trực diện chiến đấu, thậm chí giáp lá cà với đối phương; có người luôn ở vị trí nhân viên tình báo, âm thầm và lặng lẽ đưa thông tin của đối phương về cho quân mình. Vai trò của nhân viên tình báo vô cùng quan trọng, nhất là khi thông tin trở thành thứ vũ khí lợi hại nhất.

Trong công cuộc đấu tranh vì dân chủ cũng vậy, tôi đã từng tin là có những người đóng vai trò “điệp viên hoàn hảo” như thế. Đó là lý do để tôi viết bài “Giọt nước mắt của lề phải”, với những câu này: “Nhưng dù thế nào đi nữa, (…) vẫn luôn có những nhà báo lề phải ngày đêm lặng lẽ mang những gì tốt đẹp nhất mình có thể tìm được đến cho độc giả. Tôi kính phục họ - những nhà báo trung thực, giấu sự phản kháng vào trong thầm lặng. (…) Họ im lặng, cố gắng mang đến cho độc giả những thông tin tốt nhất có thể có được, thông qua một lối diễn đạt nhẹ nhàng nhất, và chỉ thầm ước mong: rồi độc giả sẽ hiểu”.
Nhưng ngay cả khi viết những dòng như thế, tôi cũng vẫn nghĩ rằng, sẽ đến một lúc mà mỗi người ở cái cương vị “lề phải” ấy phải lựa chọn: Đứng về phía sự tiến bộ, vì nhân dân, hay đứng về phía cường quyền, chống lại nhân dân? Sẽ đến một lúc mà sự im lặng trở thành đồng loã với tội ác, sự “đóng giả, vào vai nhà tình báo hai mang” là sự dối trá, và cái lập luận “phải nhẫn nhục ở trong chúng nó để đánh phá chúng nó từ bên trong” trở thành bao biện.  Đó chính là khi mà, không có những thông tin của anh, người ta cũng chẳng thiếu thông tin; không có sự “hỗ trợ” từ anh, người ta cũng chẳng chết.  Anh không thể lấy cớ “tôi phải ẩn mình, phải giả vờ giống như chúng nó, để bọc lót, hỗ trợ anh em” để biện minh cho sự hèn nhát, kém cỏi hay phản bội của mình được.

Hành động của ông Nguyễn Đình Lộc khi trả lời chương trình Thời sự 19h của VTV hôm 22/3 cũng vậy, không có gì biện minh cho ông được.  Điều duy nhất mà tôi có thể khẳng định theo hướng có lợi cho ông, đó là, từ góc nhìn của một phóng viên, tôi biết phóng sự này của VTV có sự  cắt và ghép hình ảnh, lời nhân vật (ít nhất là sử dụng nhiều hình chèn vào đoạn phỏng vấn). Nhưng điều đó chỉ thuần tuý là kỹ thuật, chứ không  ảnh hưởng gì đến suy nghĩ, đến thông điệp mà ông Lộc truyền tải đến khán giả, thông điệp ấy là “Tôi không liên quan đến bản Kiến nghị Hiến pháp của ‘một số người’ nào đó”.

Tôi đã từng nghĩ “trong lề phải có những giọt nước mắt”. Tôi cũng đã từng nghĩ “sẽ đến một thời điểm mà sự hai mang, hai mặt không còn có thể được chấp nhận nữa”. Và tôi sợ rằng thời điểm ấy đã đến rồi.

Nguồn: Blog Đoan Trang
(>>> xem bản tin và nhìn kỷ ánh mắt của ông Nguyễn Đình Lộc)

P/s: Khi lướt web, mình rất thích và đã cóp lại bài "Tự phủ nhận mình không dễ" và bài "Các bác vẫn bơi cùng nó?"... Thật ra, nếu cứ dựa dẫm và trông chờ vào thông tin truyền thông quốc doanh thì chính "chúng ta là người thua cuộc"!

Xem thêm:
- Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh
- Luật và người hiểu luật

- Hot boy và hot girl
- Cứ tưởng chị là Thánh
- Quan báo tào lao và công luận "nhao nhao"
- 6 bà vợ và 700 tờ báo
- Trương Duy Nhất & Tom Cat
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính
- Dư luận viên, vô dụng và hữu ích

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

Nghĩ về dân chủ


Dân chủ là một phạm trù mang tính khách quan, là quá trình tất yếu phải có và là sự khát khao cháy bỏng của xã hội con người muốn đạt đến ... Nhưng nó không là sự áp đặt riêng của bất kì một ai cả.

Dân chủ không phải là sự tung bay của lá cờ này hay lá cờ nọ; không là sự đắc lợi của kẻ chiến thắng cầm quyền hay sự hận thù của kẻ chiến bại tha hương; không mang màu sắc cực đoan của tôn giáo này hay sự tín ngưỡng vị tha của tôn giáo kia ...

Dân chủ không phải là quân chủ lập hiến, cộng hoà, hay xã hội chủ nghĩa; không phải là một đảng, hai đảng hay là đa đảng ... Sự bất công và nghèo đói của người dân đều hiện hữu ở khắp mọi nơi trên trái đất này ...

Dân chủ không phải là sự rao giảng vênh váo của các nước cường quốc hay sự mặc cảm cúi đầu của các nước nhược tiểu; không phải là sự tham lam vô độ của các quan chức cấu kết cùng các nhà tài phiệt vét vơ cạn kiệt nhân lực lao động, tài nguyên trên trái đất này ...

Dân chủ không phải là sự hách dịch háo danh cơ hội hay là sự phản khán bất mãn thất sủng; không phải là giọng điệu của bọn bồi bút sợ đói cầu no hay là các cái máy đọc dáng người bọc véc-tông vô cảm; không phải là sự hài hước siêu tưởng của văn nghệ sĩ hay là sự chặt chẽ rõ ràng của nhà khoa học; không phải là cái dáng thư sinh nho nhã tỏ vẽ trí thức hay là cái khắc khổ bần cùng hùng hục lao động chân tay; không phải cách mưu sinh đánh giày, bán báo của trẻ mồ côi bên hè phố hay cách ném tiền thác loạn của cậu ấm cô chiêu mỗi khi buồn buồn; không phải sắc dục xóm điếm chân dài phết nước hoa hay luồn cúi phường cò mõm tru phun nước bọt ...

Dân chủ không phải là anh cảnh sát chốn đô thành hâu hấu truy tìm tội phạm hay là chàng quân nhân nơi biên giới mỏi mòn cơn khát bình yên; không phải là tù nhân ngày đêm chờ ân xá hay là con bệnh sáng tối chống chọi cơn đau; không phải là kinh ngiệm bảo thủ của tuổi già hay là năng động háo thắng của thanh niên ...

Dân chủ là sự đồng thuận của tất cả mọi thành phần đó. Nếu chỉ bo bo bảo vệ cái tôi của mình và phán xét không công bằng về người khác thì đã đi ngược lại tiến trình phát triển, điều đó, không những làm hại bản thân và chẳng đem lại lợi ích gì cho dân chủ.

Không thể dùng cái nhìn của Nguyễn Ánh rồi phán xét Nguyễn Huệ và ngược lại. Khách quan, đó là hai con người của lịch sử, có khuyết và có ưu ...

Dân chủ, có nghĩa là phải cho dân được mở miệng!
Hãy hỏi trực tiếp dân xem họ muốn gì, xin hãy một lần trưng cầu dân ý.

MP
03/03/2009

Xem thêm:
- Cảm xúc từ một lễ nhậm chức
- Khôn như thượng thư văn hóa
- Sự thịnh vượng hoang đường
- Tất niên Rồng lộn 2012 (máu có thể đổ nếu không khéo chống chèo)


Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

"Giận" ông Bùi Giáng...

Mấy hôm nay, báo chí Việt Nam đã cùng nhau tác nghiệp một nhiệm vụ rất xuất sắc là "Khen cho nó chết"!

Đây là một cách phê phán thủ tướng hiệu quả nhất: "Từ chối lời khen của Thủ tướng" ( BBC)


Có một giai thoại về tiên sinh Bùi Giáng thuật lại rằng:

Giữa chợ trời đông như hội, cuối đường Trương Minh Ký (Sài Gòn,sau tháng 4/75), đến trước một hàng bán phụ tùng xe đạp cũ, ông nhẩn nha vớ lấy cái "ghi đông" xe rồi tỉnh bơ bỏ đi.

Bà chủ quán chạy theo la thất thanh nhờ thiên hạ bắt giùm "thằng ăn cắp". Chẳng đợi ai bắt, ông quay lại trả cái ghi đông vào chỗ cũ và từ tốn phân bua đại thể rằng: 

"Bà con thấy chưa, mất tất cả . . . mà phải câm, mất có cái ghi đông thì la rầm trời! Kỳ khôi quá!". 

Hành động ấy là điên hay tỉnh là tùy cách suy nghĩ mỗi người... 

Riêng tui... "giận" ông Bùi Giáng, đã lấy đồ của người ta thì người ta la làng lên là phải, đằng này tiên sinh lại còn trách ngược người bị lấy đồ là "kỳ khôi quá"
Nhưng "giận" ông Bùi Giáng chỉ một mà tui giận hai tay múa bút Ngọc NiênĐức Hiển đến cả trăm, cả ngàn lần. Cũng là phận dân đen bèo bọt, cũng quá thấu hiểu dân tộc, đồng bào mình "chịu biết bao thiệt thòi, bất công... mà phải câm", không bênh vực giúp cho một tiếng. Đã thế, lại dùng sở trường của mình để "giải oan" (la rầm trời) cho những kẻ mà chính họ cũng thừa biết rằng quá-lộng-quyền-bạo-tàn-dối-trá. Kỳ khôi quá!

"Giận" ông Bùi Giáng là "thiên kiến" của tui, ông có quở trách thì nhè riêng tui mà trách.

Hai tay viết kia cũng thế (
bảo họ điên cũng sai mà tỉnh cũng sai), trút hết tâm can để ca ngợi, thanh minh cho những kẻ-lộng-quyền-bạo-tàn-dối-trá thì khác nào chứng tỏ cho thiên hạ thấy mình là kẻ-luồn-cúi-nâng-bi-nịnh-bợ-trơ-trẽn-dối-trá. Đấy cũng chính là thiên kiến của tui.

"Sự thật" mà cũng đòi bày đặt diễn giải cho dài dòng, tui định nghĩa giúp cho nhé: "Một nữa ổ bánh mì vẫn được gọi là một nữa ổ bánh mì"

Phải vậy không ông Bùi Giáng?

MP


P/s: Dù sao cũng cảm ơn Ngọc Niên đã làm sáng tỏ phụ mẫu của "đồng chí X", tránh cho việc suy diễn không đáng có bao lâu nay làm tổn thương người đang sống lẫn người đã khuất!



TRỰC NGÔN: Trong khi có nhà báo bị đánh vỡ mặt mũi mà không dám “ẳng“ lên một tiếng về Công lý như nhà báo Ngọc Nam của VOV. Trong lúc có nhà báo đi bưng bô cho Tưởng thú bằng bài viết che dấu Sự thật tham nhũng bạo tàn như Ngọc Niên của Hội nhà báo. Cũng trong môi trường mà số đông văn nghệ sĩ cỡ như Hoàng Quang Thuận, nếu được ban Tuyên giáo TW trao tặng cho một bằng khen thì sướng rú lên như nhập đồng. Một số văn nghệ sĩ khác nếu được Bộ 4T trao cho cái giải gì đó, thì run lên vì tự đắc, đi đâu cũng hênh hoang xem trời bằng cái vung. 

Thì việc làm của bà Kim Chi là sự dũng cảm đáng kính trọng, một cách hành xử Uy vũ bất năng khuất đúng theo chữ Sĩ, tưởng rằng không còn tồn tại trong số đông văn nghệ sĩ luôn lao nhao tranh phần xôi thịt ở Việt Nam hiện giờ.Hành động của nghệ sĩ Kim Chi đâu phải là cái tát dành riêng cho Tưởng thú. Nó là cú đấm cho cả hệ thống chính trị đang cầm quyền, cho đội ngũ những kẻ mặt dày đã cúi mặt làm thinh, để tên Tưởng thú vẫn còn tồn tại trên đỉnh cao quyền lực bằng bộ máy CA trị. Dù ai cũng biết hắn là người “đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân“ Và tôi tin là tinh thần Uy vũ bất năng khuất của bà Kim Chi, không phải do bà học tập từ Đ và NN này trao luyện. Sở dĩ bà có được đức tính ăn ngay nói thẳng ấy, chính là môi trường giáo dục của gia đình, cộng với sự Ngộ ra của bà trong vài năm gần đây.


Xem thêm:
- Ngột ngạt tâm linh, văn minh, văn hóa

- Tản mạn về điều 88, tham nhũng, dân chủ và văn minh