Hiển thị các bài đăng có nhãn thống đốc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thống đốc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

Số bác Bình đen?!

>> Mỹ ủng hộ Việt Nam về Hoàng Sa? (Hic, vậy ai ủng hộ TQ đánh chiếm Hoàng Sa của VN?)
>> Báo Thanh Niên gỡ bài về "rửa vàng" (viết lại cho đúng?) ->
>> 1 nút tắc, 1 đàn xã tắc và một bế tắc (bởi quá nhiều nguyên tắc!)


Không biết các bác thế nào chứ thiển cận như em thì chốt vụ anh Bình lại được rồi.

Ban đầu NHNN thông qua SJC tạo nên thế độc quyền, nâng giá vàng miếng SJC lên, giữ độ chênh giữa SJC và phi SJC (để cho SJC cái quyền này họ đã làm một động tác dọn đường là tung tin vàng giả, một loạt phóng sự trên TV cuối năm 2011, sau đó lấy cớ là đảm bảo chất lượng để cộp mác SJC). Tạo được thế độc quyền này họ tha hồ móc túi dân, vì dân tình sợ vàng giả sẽ có xu hướng trao đổi với riêng hãng vàng này, họ mua vàng phi SJC rẻ cộp mác vào bán vàng SJC đắt, móc túi người dân nhánh thứ nhất.

Để quy tất cả về một mối, thì NHNN độc quyền luôn quyền xuất nhập vàng. Sau đó tổ chức các phiên đấu thầu vàng, thu lợi từ NHTN và các tổ chức tín dụng nhánh thứ 2 (vì trước khi đấu thầu NHNN có ký với SJC một hợp đồng cam kết gia công vàng miếng, có nghĩa là bán vàng nhưng bán vàng bằng thương hiệu SJC).

Nếu giá vàng thế giới không giao động mạnh thì việc làm này của NHNN sẽ rất trót lọt, giữ độ chênh khoảng 1 triệu là ổn. Nhưng số bác Bình đen, giá vàng thế giới lao một phát xuống dưới 1400u/o trong có mấy ngày, thế là bác ý trở tay không kịp, chênh cao nhất lên tới 7 triệu các phương tiện truyền thông mới rùm beng lên. Và thế là báo Thanh Niên vào cuộc.

Bác Bình vớt vát nên có hé lộ một thông tin rất quan trọng, thông tin này có thể đưa bác ấy vào nhà đá. Vì rằng thế này. Bác ấy bảo 12 tấn vàng lấy từ dự trữ ngoại hối quốc gia. Cái này tuyệt đối là không được vì dự trữ ngoại hối để đảm bảo an toàn cho toàn bộ hệ thống tài chính, đảm bảo thanh khoản trong việc xuất nhập khẩu, liên quan trực tiếp đến viêc đảm bảo ngoại tệ cho các doanh nghiệp sản xuất (vì vàng là thứ dễ và nhanh đổi ra ngoại tệ nhất) , không thể lấy dự trữ ngoại hối để cho mỗi một việc là điều tiết giá vàng, đó là chưa kể đến việc bác bán vàng ra mà thu tiền Việt về thì lại càng không được, vì để đổi từ số tiền việt này ra thành ngoại tệ bổ sung vào kho dự trữ ngoại hối bù đắp vào số vàng bán ra, vô tình tạo áp lực lên thị tường ngoại tệ vốn đang rất zíc zắc và không bình thường.

Tạo độc quyền cho thương hiệu SJC móc túi dân, lấy dự trữ ngoại hối quốc gia đi làm bậy hai tội này đủ để vào nhà đá rồi.

Phải bảo vệ báo Thanh Niên và cô phóng viên viết bài các bác ạ.


Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Tướng ruồi bu

>> Thống đốc Bình có mắc chứng hoang tưởng vĩ cuồng?
>> Nhật, Việt, Phi, Chệt và chó (Xem ra oan ức và tội nghiệp cho loài chó quá)
>> Còn đâu đạo lý? (Vì luật nhân quả chưa ứng nghiệm?)

Nốt ruồi trên mặt to quá, nhìn xa cũng phát hiện ra được, dân gian ví von là "ruồi bu".
Tùy chổ "ruồi bu" mà có thể đoán được hung các, xấu tốt của người đó.

Xưa kia, ở bên Tàu, có ông Mao Chủ tịch, to cao lịch lãm, trên khuôn mặt có một nốt ruồi bự chảng nằm dưới cằm, vị trí số 89 (theo hình). Sách tướng luận rằng nốt ruồi này biểu hiện cho sự khôn ngoan, thông minh, tính tình rộng rãi. Không biết có đúng vậy không nhưng cuộc đời ông này đạt đến đỉnh cao danh vọng, sung sướng đến già, đến chết. Chắc phải tu ngàn kiếp trước, lý giải nhân quả của kẻ quá cố đặc biệt này không dể, thành tâm thắp hương thỉnh cầu Phật tổ may ra tùy duyên mà thông tuệ ít nhiều.


Hiện nay, ở bên ta, có ông Thống đốc Bình, cũng to cao lịch lãm, trên khuôn mặt cũng có một nốt ruồi bự chảng nằm dưới khóe mắt, vị trí số 53 (theo hình). Sách tướng luận rằng nốt ruồi này hay gặp tai  họa, rủi ro. Không biết đúng hay sai, chỉ thấy sự nghiệp công danh ông này đang phơi phới, mới nhậm chức Thống đốc Ngân hàng chưa đầy được 4 tháng mà đã được báo chí, "độc giả" bầu chọn là Nhân vật của năm... Tiền vận, hiện tại sáng sủa hanh thông, vậy cái tai họa, rủi ro mà sách tướng luận sẽ ứng vào hậu vận?

Nốt ruồi nếu tốt thì để, nếu xấu thì tìm cách khắc phục. Có 2 cách:

- Cách thức nhất: Phá nó đi, chỉ thỏa mãn về mặt hình thức, mọi người không để ý đến, nhưng nghiệp hung vẫn theo đuổi, không giải quyết được triệt để căn nguyên.

- Cách thứ hai: Khó hơn, đòi hỏi phải có bản lĩnh, ý chí, nghị lực phi thường, đó chính là tu thân dưỡng tính, tránh xa tà dục, tham sân si. Cách này nếu thực hành nghiêm túc sẽ giảm thiểu được rủi ro, tai hoa, may  ra hậu vận bình yên, thanh thản.

Các quan, vua bây chừ bỗng nhiên trở nên cuồng tín, siêng năng, cần cù cúng bái, lễ chùa, ông nào, bà nào cũng thủ sẵn trong điện thoại cầm tay của mình một vài ba vị "cố vấn tâm linh" hễ đụng chuyện là "hỏi xoáy đáp xoay" qua lại ngay lập tức. Thế nhưng, các quan, các vua đều cố ý quên đi một điều rất cơ bản trong tướng lý, số lý là "Đức năng thắng số". Vì thế, vua, quan giàu vẫn giàu, chỉ có đất nước thì mãi nợ nần, dân tình thì mãi khốn khổ hoài thôi.

Cứ coi như chưa từng >>> gặp quả báo...

MP

P/s: Bói thì phải ra ma...

Xem thêm:
- Tại vì quan ngu, rất ngu!
- Tiết kiệm Thủ tướng
- Trường ca cá nước lợ
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính
- Tổ cha tụi bây, chỉ được cái ồn ào!

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

Ngắm tranh trong khi đại tiện

Ai đời, vàng không được định giá bằng tuổi lại phải định giá nó bằng SJC


Cách đây mười mấy năm, trong nhà tôi có treo một bức tranh.

Bức tranh treo trong phòng vệ sinh để mỗi khi vào đó tôi có thể vừa trút bầu tâm sự, vừa ngẫm nghĩ tìm hiểu làm sao có thể có một sự việc lạ và khó hiểu như vậy, tuy rằng trút bầu tâm sự là một nhu cầu sinh học tự nhiên của thể xác, hoàn toàn không liên can gì tới sự vận hành phức tạp của tư tưởng. Bức tranh gồm có hai tờ giấy bạc 30 đồng của nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam in năm 1981 và 1985. Từ khi có bức tranh, tôi hay suy nghĩ và thỉnh thoảng cứ nấn ná thêm vài giây trong phòng vệ sinh (là chỗ đáng lẽ không nên ở lâu, nhưng quả tình tôi không biết treo bức tranh này nơi nào khác trong nhà).

Điều băn khoăn của tôi là người ta sẽ xếp bao nhiêu tờ 30 đồng để được một xấp có giá trị chẵn 100, hay 1000, hay 1 triệu... trong hệ thống thập phân cho thuận tiện với công việc của ngành ngân hàng, tài chính, hay mọi sinh hoạt liên quan đến tiền bạc. Đôi khi tôi suy luận: nguyên do là, khoảng đầu thập niên 1980, nền kinh tế của nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam chịu sự chỉ đạo của một nhà thơ cấp trung ương quyền năng bao trùm trời đất. Và khi nhà thơ đi làm kinh tế thì chuyện gì cũng có thể xảy ra theo trí tưởng tượng phong phú vốn có của các nhà thơ nói chung, và tờ 30 đồng là biểu hiện cụ thể của tài năng về mặt chính sách kinh tế của nghề làm vè cổ động của nhà thơ này nói riêng. Và chẳng những một lần rồi thôi, hai tờ giấy bạc phát hành cách nhau bốn năm, có lẽ không ai trong bộ máy nhà nước đả động gì đến cái mệnh giá vượt ngoài sức tưởng tượng của nó. Hay thiên hạ biết mà mặc kệ, vì chẳng tội vạ gì nói ra nói vào, làm phiền lòng nhà thơ quyền uy lẫm liệt, để rồi có ngày mang lụy!

Một anh bạn gốc Miến Điện rất tếu táo của tôi kể rằng bên xứ anh hồi cuối thập niên 1980 cũng phát hành tờ giấy bạc 3 đồng. Tôi nhờ anh này tìm cho những tờ bạc đó để có bằng cớ chứng minh rằng trong cõi thế gian rất nhiều chí lớn gặp nhau. Nhưng tôi ngờ rằng anh ta chỉ ba đía, ba xạo, nói cho vui trong đám bạn bè, vì anh ta cứ khất lần chẳng thấy đưa. Rồi từ đó mỗi ngày tôi ngắm bức tranh của nền cộng hoà xã hội chủ nghĩa vài lần, tùy theo bụng dạ có óc ách hay không. Nhiều khi tôi cứ ngẩn người ngồi ngắm tranh và suy nghĩ, quên mất nhiệm vụ hiển nhiên khi vào phòng vệ sinh. Bức tranh dường như ngày càng trở thành một mối ám ảnh không ổn và bất lợi cho bộ máy tiêu hoá.

Một người bạn lớn tuổi thấy tôi cứ nhùng nhằng như thế nên anh í tội nghiệp, và cũng có ý để tôi bớt ở lâu trong phòng vệ sinh, nên đã tìm ra một lý do rất thuyết phục cho sự việc tờ giấy bạc 30 đồng như sau: “Thì khi tao đi chợ mua món hàng 70 đồng, tao đưa 100 đồng, người bán hàng thối lại một tờ 30 đồng chẵn chòi, tiện lợi, khỏi cộm túi chứ sao”. Eureka! Có lẽ ông Archimedes khi thấy ông ấy nổi lềnh bềnh trong bồn tắm để trở thành nhà vật lý đại tài cũng chưa chắc đã hạnh phúc như tôi sau khi nghe bạn mình lý giải. Vì thế tôi đặt tên cho bức tranh trong phòng vệ sinh của mình là “... Trí tuệ”, với đầy đủ hai dấu ngoặc kép và ba dấu chấm.

Nếu câu chuyện đến đây là chấm hết thì cũng chẳng có gì. Nhưng cuộc sống không đơn giản và thường có những thứ lắt nhắt làm mất vui.

Một hôm, một anh bạn khác đến chơi và cũng cần trút bầu tâm sự. Sau khi thoải mái xong, anh bước ra tưởng rằng vẻ mặt hớn hở, nhưng té ra rất nghiêm trọng và bảo tôi: “Mày là CS!” Khi ấy trời long đất lở, núi St. Helens phun lửa, cơn bão Katrina đổ ập vào, lốc xoáy nhổ tung những cây đại thụ trong công viên quốc gia, sóng thần dâng lên ngập kinh đào Panama và kinh đào Suez, tháp Eiffel nghiêng ngửa như tháp Pisa. Sau khi định thần, nghĩa là thấy trời đất yên tĩnh trở lại, tôi bèn hỏi anh bạn công an chính trị không nhiệm sở nhưng có mặt khắp xó mọi nơi trên thế giới: Vì sao có chuyện kinh khủng như thế? Anh ấy phán: “Treo hình ... trong nhà có nghĩa mày là CS”. Tuy hiểu chữ CS rất khác với anh bạn thánh sống toàn trí toàn năng này, nhưng tôi biết anh ta muốn nói đại khái rằng tôi là một thứ xấu xa ghê tởm lắm. Tôi cảm thấy nghẹt thở, vội vàng vào phòng vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo lại, và khi nhìn lên thì đúng thật, trời ơi: Tôi treo hình ... trong nhà! Không những một, mà những hai tấm hình. Từ đó tôi cất bức tranh đi để cuộc sống bớt ngột ngạt.

Nhưng thỉnh thoảng lại lôi ra ngẫm nghĩ.

Phạm Ngũ

P/s: Ở đời, chẳng có cái "dại" nào giống cái "dại" nào?

Xem thêm:
- Tại vì quan ngu, rất ngu!
- Tiết kiệm Thủ tướng
- Sự thịnh vượng hoang đường
- Tổ cha tụi bây, chỉ được cái ồn ào!