Hiển thị các bài đăng có nhãn thực dụng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thực dụng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Chú bảo vệ và cặp bánh chưng

Càng ngày càng có nhiều lũ khùng! >>> Nên cấm sản xuất bánh chưng vào ngày thường



Tản văn của Béo


Đã lâu lắm rồi,
thời mà ba mẹ hắn làm sếp nhỏ ở một thành phố nhỏ ven biển miền Trung.
Những ngày cuối năm thật nhộn nhịp, đã là sếp thì nhỏ lớn gì cũng có quà Tết và ba mẹ hắn không là ngoại lệ.

Khi đó, hắn mới vừa học cấp hai, những ngày này hắn vui lắm, một buổi đi học, buổi còn lại ở nhà trực quà Tết. Các cô chú trong cơ quan tranh thủ lúc ba mẹ nó đi làm, vội vội vàng vàng đến đưa quà không quên nhắn lại hắn là nhớ nhắc ba mẹ có cô chú đến thăm. Chao ôi, nào là thịt cá, bánh kẹo, mứt, rượu ngoại, thuốc lá ngoại, đôi khi cả phong bì có vài tờ USD...

Hắn thích vô cùng, hắn cũng qúy mến sự vui vẻ, hoạt bát, tươm tất của các cô chú ấy nữa. Thời kinh tế khép kín, những thứ ấy đâu có nhiều, hiếm lắm.


Đêm 28 Tết, chú bảo vệ cơ quan mẹ ăn mặc luộm thuộm, rụt rè đứng trước cổng nhà. Mẹ hắn ra mở cổng:

- Có cặp bánh chưng em mới nấu, biếu anh chị và các cháu ăn Tết.

Hắn nhìn cặp bánh chưng mà chán nản, hắn không thích, vẻ không thích hiện ra rỏ trên khuôn mặt. Mẹ hắn nhìn hắn xoa đầu rồi bảo:

- Cặp bánh chưng này mới đáng quý, mới dài lâu con à...
...

Ngày qua tháng lại, ba mẹ hắn còn đương chức, cảnh đó lặp đi lặp lại mỗi khi tết đến xuân về, cũng các cô chú tươm tất vui vẻ ấy, cũng chú bảo vệ luộm thuộm rụt rè ấy với cặp bánh chưng của mình.

Ba mẹ hắn nghỉ hưu đã hơn mười mấy năm, các cô chú vui vẻ tươm tất xưa kia giờ đã là ông này bà nọ, nhà lầu, xe hơi, con cái du học châu Âu, châu Mỹ. Có người lâu lâu gặp ngoài đường hắn còn nhớ mang máng, có người hắn quên hẳn luôn. Thời gian đã quá lâu, hình như họ chưa ghé lại nhà.

Chú bảo vệ bây giờ già đi nhiều, cũng cái vẻ luộm thuộm như ngày xưa, cũng cái dáng rụt rè đứng trước cổng. Đều đặn, xuân nào cũng thế, đêm 28 Tết, cặp bánh chưng còn nóng hổi ấy được trân trọng đặt trên bàn thờ tổ tiên gia đình hắn.

Bây giờ hắn cũng đã lớn, và hắn đã thầm hiểu điều mẹ nhắn nhủ ngày xưa.

Cặp bánh chưng ấy mới đáng qúy, mới dài lâu. Cặp bánh chưng của tình người.

MP
06/01/2012

P/s: Béo rảnh ngồi phịa chuyện cho vui, mong bà con chuẩn bị Tết chu đáo, ít nhất cũng có một cặp bánh chưng... 

Xem thêm:
- Phá vỡ sự bình yên
- Tự sự đầu đông
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm


Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

Hắn làm chính trị

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Hắn to cao,
hắn sáng sủa,
hắn đàng hoàng,
hắn học hành đến nơi đến chốn

Hắn cũng yêu, yêu một cô gái thật đẹp. Chỉ có đẹp mới xứng đôi vừa lứa với hắn, mới có thể cùng hắn tung tăng trên đường, cùng hắn hiện diện trong những lần giao lưu thân mật bạn bè, cưới xin, hội họp…

Thời gian đủ lâu đôi trẻ tiến đến việc hôn nhân…
Nhưng, nàng thật đẹp nhưng lí lịch nàng thật xấu, gia đình nàng có người "nợ máu" với nhân dân…
Thế là hắn chia tay rẹt đùng, cưới ngay một cô bạn học cùng lớp với cái lí lịch đỏ như máu. Điểm mười chất lượng, cô bạn cùng lớp ấy liên tiếp sinh cho hắn một gái, một trai… Cuộc đời đẹp như ước mơ!

Vì hắn là công an mà...

Cũng đã lâu không gặp, bất ngờ hắn điện thoại cho Nó, một thằng bạn học cùng cấp 3. Hắn ngỏ ý muốn nhờ Nó nhập hộ khẩu cho hai đứa con hắn, để bọn trẻ được học ở trung tâm thành phố, trường chuẩn, trường điểm… cho bằng anh bằng chị. Thật may là, Nó đã vui vẻ từ chối với lí do đơn giản “tao không phải là chủ hộ khẩu”…

Ở cái xứ sở này, quan chức, công an thường như vậy, họ thương con cái và dành tất cả mọi thứ tốt đẹp về cho chúng. Nhưng ở đời, chổ này quá thừa thì chổ khác quá thiếu, có kẻ được thì có người phải mất, sự bất công đã tạo nền xây móng từ những mầm non đất nước, từ những con người nắm và hiểu chính sách, luật pháp trong tay…

Một hôm, tình cờ thấy hắn ngồi nhậu với Hắc, Hắc giới thiệu hắn là bạn rất thân. Hắc nổi tiếng khắp thành phố vì là giám đốc doanh nghiệp, chủ thầu xây dựng… một công trình hơn trăm tỉ. Rồi cũng từ khi đó, thỉnh thoảng, thấy Hắc và hắn như hình với bóng, sáng, trưa, chiều, tối… cụng ly, tâm đầu ý hợp. Thời gian cứ thế trôi đi…

Bây chừ Hắc cũng vẫn nhậu, vẫn sáng, trưa, chiều, tối...
Hắc vò đầu nghĩ đến lãi suất ngân hàng, nghĩ đến hai từ phá sản sẽ đến trong một ngày không xa…
Và hắn, không có mặt để cụng ly, hắn bận họp, hắn bận làm việc! Hắn là công an kinh tế, công việc bề bộn lắm.

Vừa rồi, ngồi nhậu với mấy thằng đồng nghiệp của hắn, tụi ấy khen hắn khôn khéo, bảo hắn có ý làm chính trị…
Nốc cạn bia, vừa cười vừa gật đầu đồng ý với tụi ấy: “Hợp đấy”...
Đặt ly xuống bàn, miên man nghĩ đến câu ông bà thường ví von “chánh trị như con điếm” mà rùng mình.



MP
Xem thêm:
- Tụng kinh ngồi
- Chợ đời nhốn nháo nói leo