Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc đời. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc đời. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

Thân phận chim sâu

>> Giả bầu để khỏi bị đuổi việc! (Hic, nàng Ly lại tác yêu tác quái!)
>> Có bao che hay không? (Trong khi đó, dư luận tại Trung tâm HLTTQG Đà Nẵng cho rằng HLV Nguyễn Tuấn Anh là người có quan hệ khá mật thiết đối với Ban giám đốc và thuộc đối tượng đang được cơ cấu để ngồi ghế Phó giám đốc Trung tâm HLTTQG Đà Nẵng trong tương lai.)


Vào bệnh viện thăm ông, đấm lưng cho ông... Ông cười và bảo, mày là thằng điên nhưng tốt bụng nhất trên đời. Mình nghe thế là sướng điên, cái thói đời vẫn thế, cứ thích được khen, ghét ai chê trách, đói rách, nợ nần... mà vẫn cứ nói dóc, hình thức tổ mẹ đi được.

Sáng dậy thật sớm, điện thoại cho chúng bạn, chưa thằng nào mở máy. Bực mình đi uống cafe một mình, thế cũng hay, trong cái buồn lại thấy cái vui... Bỏ mặc ly đen đắng, nhìn cảnh con chim Sâu nhỏ tẻo teo mớm mồi cho con Tu hú con to gấp ba bốn lần thân mình mà buồn cho cái lí cuộc đời...

Cái thứ Tu hú là cái thứ chim khốn nạn, không biết nuôi con, chỉ biết đẻ rồi mang trứng bỏ vào tổ chim Sâu. Nó ăn trứng chim Sâu, bắt chim Sâu phải ấp trứng của nó, nuôi con của nó cho đến khi đủ lông đủ cánh... Loài chim Sâu ngu ngốc kia đâu biết rằng, trứng của nó bị Tu hú ăn, lại hết lòng chăm sóc và nuôi dạy kẻ giết con mình đến ngày trưởng thành...

Đặt sự ngu khôn, thiện ác... vào mà giải thích chuyện đời âu là khập khiển... Nhìn từng giọt cà phê rơi mà cảm thấy thanh thản. Đơn giản là rất thanh thản...

Có người kể với mình rằng, đám cưới hắn tổ chức tới 3 ngày, mình trả lời lại, vì thế bây giờ mày mới ly dị...

Đám cưới cho hoành tráng làm cái quái gì.., khi ai cũng sống ích kỉ và chẳng biết yêu thương nhau...

Chuông điện thoại rung, mình bấm máy nghe:

- Nhậu không anh? Em và nó chia tay rồi...

MP

Xem thêm:
- Sao lại là tin đồn
- Phá vỡ sự bình yên
- Thái độ tuyệt vọng

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2013

Ta dọn mình cho bữa tiệc đắng cay



Mùa đã vắng những cánh chim lẻ bạn
Đất ấm dần sông chảy mộng mơ hơn; 
Cái còn lại sẽ trở thành dĩ vãng 
Cái mất rồi không phải đã hư vô
Cái mới gặp - người hồn nhiên đón nhận
Cái rời xa - ta nuối tiếc dày vò; 
Cám ơn bạn, những người tôi yêu mến
Như anh em như máu thịt của mình
Trong thế kỷ đã quá nhiều đổ vỡ
Ta gắn hàn chút giá trị mong manh; 
Xin đừng hỏi vì sao ta gục ngã
Ta yêu thương như Mẹ - núi sông này
Khi ngay thẳng sống làm người thật khó
Ta dọn mình cho bữa tiệc đắng cay...

Bài Gửi bạn - Thơ Nguyễn Việt Chiến




Mượn câu thơ của Nguyễn Việt Chiến để làm tựa đề cho một entry, mình muốn nói về một bức ảnh đẹp, rất đẹp mà tình cờ thấy được trên facebook của Nguyễn Lân Thắng. Ngay lúc đó, mình đã post lên blog tấm hình và đặt tên là Bức ảnh đẹp. Thế nhưng, nghĩ lại thấy không ổn và không hợp thời điểm...

Bố cục ảnh không đề cập đến làm gì, mình chú ý nhiều đến ánh mắt xa xăm, đăm chiêu, cái vòng tay vững vàng ôm gọn hiệp sĩ Công Hùng trong lòng của Người buôn gió - Bùi Thanh Hiếu, và điệu bộ thư thái hồn nhiên ngồi xem laptop của đứa trẻ... Đơn giản bức ảnh đẹp vì nó thật, nó có tình người... Sáng hôm sau, qua đọc trang điểm tin Ba Sàm thấy lại bức hình và dòng chữ "Ảnh đẹp: Bên nhau - Lái gió, Công Hùng và Tí Hơn" mình cười, xem như là một sự đồng điệu.

Sáng mùng một Tết, hôm qua, mình lại bắt gặp một bức hình đẹp, thật đẹp trên tờ báo Dân Việt. Nụ cười tướng Quắc, cái ánh mắt, cái choàng vai người bạn già và nụ cười Nguyễn Việt Chiến... Một bức hình rất đời, rất ngạo nghễ. Số phận con người qua bao nhiêu thăng trầm biến thiên của thời gian vẫn còn giử lấy được nụ cười ấy, ngạo nghễ thật, trân quý thật.

Xã hội hiện tại đang tôn vinh, phù phép cho sự giả tạo, dối trá lên ngôi, ngự trị trong mọi ngõ ngách cả vật chất lẫn tinh thần thời đại, làm hư đốn và biến chất mọi thế hệ... thì cần lắm những con người như thế, những bức hình như thế.

MP

Xem thêm:
- Đôi khi cần phải im lặng
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Công Lý và Công Hùng
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt
- Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

bát ngát thinh không

Kẻ đã là “ân nhân” nhưng sau lại chuyển thành kẻ xâm lược là bài học quá lớn, không có gì khó hiểu, vấn đề là khi nó đã trở mặt thành kẻ xâm lược mà còn khư khư giữ cái “ơn” lúc trước thì còn ngu muội nào hơn, và nếu cứ trượt dài trên dốc ngu muội, đâm lao phải theo lao, thì khoảng cách từ đó đến chỗ bán nước phỏng có đâu xa?... (Phan Châu Trinh)


Quý tặng Ba Nina


Đông đi thôi cho chồi non xanh lá
Khắc khoải xưa gói gọn chốn xa xưa
Lặng yên nhìn xuân sang hạ đến
Thu lại về tắm gội gọi trời mưa

Gia đình nhỏ mà cuộc đời lớn quá
Nghĩa là vui, là khổ có gì đâu!?
Bao khóc cười lật úp bàn tay
Tan biến! Thấy nghĩa là ta không thấy...

Trước sân nhà một ông già ngồi đấy
Chuông chùa xa rót nhẹ tiếng ni ai
Ngộ duyên duyên ngộ đời ai thế ..?
Bát ngát thinh không nhè nhẹ gió mây...


MP
24/06/2009

P/s: Xin chia buồn với những người yêu nhạc Phạm Duy và thân quyến của cố nhạc sĩ.

Xem thêm:
- tụng kinh ngồi
- khổ đế
- ngày mới
- ta bà lục bát
- chợ đời nhốn nháo nói leo